Chú Mèo Bị Bỏ Rơi
Chương 8:
Chương 8
chưng hửng, kh biết nói thế nào cho mẹ hiểu.
Cuối cùng mẹ thở dài vỗ n.g.ự.c tuyên bố:
“Thôi được , con biết bắt cá mà, cũng kh lo c.h.ế.t đói, mẹ đành để con bám váy mẹ tiếp vậy.”
nước mắt lưng tròng kêu meo:
“Mẹ ơi.”
Quả thật, mẹ vẫn là tốt nhất mà
…
Nhưng rõ ràng kh tất cả mèo đều nghĩ như vậy.
m con vẫn chưa hóa hình, vậy mà khi th về nhà trong bộ dạng thê thảm thì chê vô dụng.
Chúng cứ cố tình hoặc vô ý chế giễu trước mặt .
Một hôm, ra hồ Miêu Miêu bắt cá.
Vừa xuống nước, trên bờ đã tụ một đám mèo cười ầm lên, còn ném đá về phía :
“Ai ơi, m con mèo thật vô dụng, hóa hình xong mà chỉ biết biết chạy về nhà trốn à.”
“Ghê ghê ghê, đúng là chẳng ra gì, sau này tao nhất định hơn nó.”
cắn được một con cá to lủi lên bờ tránh họ.
Chúng kh chịu bu, liền vây lại.
Móng móc của đã sẵn sàng.
Nói nhảm một lần thì còn tạm bỏ qua.
Nhưng đã chọc hai lần thì nhất định cho nó kh còn một mảng l.
Hít một hơi, vung con cá quẳng thẳng vào mặt con mèo đang cười lớn nhất.
Móng ra đòn!
“Muốn cười tao thì cứ biến hình được đã hẵng cười, xem vuốt của tao đây!”
Nhưng quên m con khác đang mai phục phía sau.
vừa ra chiều vừa cầu nguyện m móng mèo kia rơi xuống đầu nhẹ nhẹ xíu, thì một đôi tay ấm áp đã nhấc lên.
“Mimi, em ổn kh?”
Phó Cảnh Thâm ôm , khom xua đám mèo ra:
“Đi , lũ xấu xa, ai cho tụi bây bắt nạt Mimi chứ?”
khuôn mặt vừa ển trai và quá đỗi quen thuộc của Phó Cảnh Thâm thì những kỷ niệm ngọt ngào trong lại ùa về như phim chiếu lại.
Mắt cay cay, tai mèo cũng kh nhịn được mà rung nhẹ.
Nhưng bất chợt, tiếng nói rình rập của Lệ Trạch chợt vọng vào tai:
“Nếu em tìm Phó Cảnh Thâm, thề sẽ g.i.ế.c !”
kh muốn Phó Cảnh Thâm chết.
Gần như phản xạ, bật ra khỏi lòng chạy thục mạng theo hướng nhà .
Kh dám ngoái đầu lại.
…
Ngày hôm sau, sợ nhất là lại chạm mặt Phó Cảnh Thâm.
Trên đường ra hồ Miêu Miêu, ngó liên tục, chắc c là kh th đâu.
Đến hồ, ngoảnh thêm một vòng, kỳ lạ thay m con mèo hay gây chuyện hôm trước đều biến mất.
Cúi xuống, bỗng th trước mặt một miếng cá hồi.
Loại từng mê nhất.
Chỉ thôi đã chảy nước miếng.
lắc đầu, tự nhắc m lần rằng đây chắc c là bẫy của Phó Cảnh Thâm, kh được ăn.
Kh được, kh được…
Nhưng ngẩng lên, th hai, ba, bốn miếng…
Ừm, ăn một miếng chắc kh chứ.
Thế là một miếng, thêm miếng nữa…
Kh biết từ lúc nào đã vừa ăn vừa tới gần chỗ của Phó Cảnh Thâm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chết tiệt, miệng thật quá đáng sợ.
Đã bảo kh ăn mà vẫn ăn, khóc luôn hu hu!
Phó Cảnh Thâm ý cười nhẹ đong đầy trong mắt, xuống quỳ gọi :
“Con mèo háu ăn.”
Ơ kìa? Quá đáng quá!
vốn là con mèo biết tiết chế cơ mà, là ai dụ dỗ thành ra thế này!
Tức giận nhảy bổ lên định phang cho một cú “móng mèo”.
Phó Cảnh Thâm đã kịp nắm l phần thịt mềm dưới chân .
nhẹ nhàng đưa tay kia ra, cẩn trọng hơn lần trước gấp m lần.
Đôi mắt sáng, cổ họng khẽ co.
Cuối cùng thì thầm:
“Mimi… Mimi, về nhà với nhé?”
“… thích Mimi.”
Câu cuối khiến cúi xuống, má thoáng hồng.
thật ngây thơ, mà cũng vậy.
Chưa bao giờ ai tỏ tình với một con mèo một cách chân thành như vậy.
Lệ Trạch chỉ biết bắt làm theo, còn thì nói là thích .
cũng kh rõ “thích” kia là , nhưng tim lại đập loạn lên lắm.
Hóa ra quyền năng của con sen là thế này …
Trong khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, kh kìm được mà dụi móng vào lòng bàn tay .
Phó Cảnh Thâm mỉm cười sung sướng, ôm vào lòng.
Luồng dương khí ấm áp chảy vào , lại mềm ra như bánh mèo.
Bỗng dưng nhớ đến lời Lệ Trạch, vội “meo” to để nhắc .
Gọi xong mới nhận ra hình như kh hiểu nói gì.
Ấy thế mà Phó Cảnh Thâm dường như hiểu được suy nghĩ của .
Vừa vuốt l , nói:
“Mimi, đừng lo. Lệ Trạch sau khi tìm kh th em nên đã phát ên. đã dùng chút thủ đoạn để c ty ta kh trụ được nữa, sau đó ta cũng bu xuôi say rượu lái xe gặp tai nạn, bây giờ chuẩn đoán thành trạng thái thực vật, thể kh tỉnh lại được…”
xoa nhẹ vành tai đầy l của như an ủi.
Cảm giác ấm áp cuộn trào trong , lâng lâng đến mức vừa chớp mắt đã biến về hình .
Nhận ra ánh mắt dừng lại trên , đỏ bừng mặt, vội đưa hai tay che mắt :
“Kh được ! Kh được !”
ngoan ngoãn làm theo, mỉm cười đưa cho một túi gi.
Bên trong là một chiếc váy hoa haute couture.
nh chóng thay, mặt vẫn còn hơi giận nói với :
“Phó Cảnh Thâm! đã tính trước là em sẽ đồng ý kh?”
“Làm gì ” nắm tay thật nhẹ, cùng bước về hướng nhà của chúng .
“Chỉ là đôi khi nhớ em quá nên mua vài thứ, còn mua nhiều nữa, đang để ở nhà…”
Giọng bình thản mà chân thành.
Bất chợt, th mắt cay cay.
cũng nhớ , nhớ .
Nhớ cái nhà nhỏ làm cho , nhớ miếng cá hồi làm…
Tò mò, hỏi: “Lệ Trạch cũng kh tìm được chỗ này, vậy đã tìm ra bằng cách nào?”
khựng bước, cúi thật nghiêm:
“Đêm đó là em nói cho biết. Mọi lời em nói, dù là thật hay là dối đều nhớ. Nên em đừng lo lắng nữa, chúng ta sẽ thật sự bên nhau mãi…”
trao cho một nụ hôn nồng ấm và chân thành, ôm trọn l thế giới của .
Cùng với , bước mạnh về phía trước.
Gió xuân êm đềm, cảm giác ấm nóng lan ra từ tim.
Đó bây giờ kh là dương khí nữa mà đó là “thích”.
(Hết)
Chưa có bình luận nào cho chương này.