Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chủ Nhà Của Tôi Là Một Thanh Niên… Dễ Vỡ

Chương 4:

Chương trước

kh biết chuyện gì đã khiến bùng nổ vào cái tối đó.

thể là do vừa khỏi bệnh, tinh thần mơ màng.

thể là do ánh đèn phòng ngủ mờ ấm, cả căn nhà yên ắng đến mức nghe rõ cả nhịp tim.

Cũng thể là do… đã nhịn đủ lâu .

vừa định bước ra khỏi phòng thì bị c trước cửa.

kh làm gì cả.

Chỉ đứng đó, mắt sâu cái kiểu khiến quay mặt .

“Em thể đừng né nữa được kh?”

cứng .

kh ép em,” giọng khàn khàn, nhỏ đến mức gần như khẩn cầu. “ chỉ muốn nói rõ…”

quay đầu, vừa định hỏi rõ cái gì thì đã mở lời, từng chữ một như bật ra khỏi tim:

thích em.”

“Thích từ lâu .”

biết em đề phòng, biết em sợ phiền, nhưng mà… kh nhịn nổi nữa.”

thở gấp, lùi về sau một bước nhưng chưa kịp rời thì đã đột ngột cúi , hai tay giữ l vai , như sợ chạy mất.

kh giỏi nói lời ngọt ngào. Cũng kh gia thế khủng, kh xe kh nhà à kh, nhà thì , nhưng nếu em chịu, nhà này là của em.”

: “…”

, trong mắt gần như nước.

“Em thích đọc sách, sẽ kh bao giờ làm ồn.”

“Em thích ở một , sẽ để em yên trừ khi em cần một ôm.”

“Em kh thích bị ép, vậy thì… năn nỉ.”

“Em đồng ý làm bạn gái .”

nuốt nước bọt, cảm th như toàn thân bị ai đó siết chặt.

Kh theo kiểu đau đớn mà là kiểu kh thở được vì tim bị đánh trúng.

Còn chưa kịp định thần thì đã bu vai ra, giọng nhỏ lại như bé làm sai ều gì:

“Nếu em kh muốn thì cứ coi như chưa nói gì… nhưng em biết kh…”

Giọng vỡ ra thật khẽ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chu-nha-cua-toi-la-mot-th-nien-de-vo/chuong-4.html.]

“Em thể l hết mọi thứ ở đây.”

“Cả căn nhà này… cả cái tim … cũng là của em.”

im lặng lâu.

lâu.

Cho đến khi th cúi đầu, giống như sắp lùi bước, mới đưa tay ra, nắm l cổ tay .

nói đó.” thẳng vào mắt , môi cong lên, giọng vẫn hơi run. “Đừng hối hận.”

Ánh mắt dừng lại nơi lâu bật cười.

Lần này kh kiểu “dễ vỡ” nữa, mà là nhẹ nhõm đến gần như thở phào.

kh biết sợ là gì hết.”

cúi xuống, trán chạm trán , mùi hương quen thuộc đến mức khiến choáng váng.

vừa định nói gì đó thì môi đã bị chặn lại.

Lúc này, mới nhận ra:

Cái giả vờ ngốc nghếch, giả vờ yếu đuối, giả vờ “dễ vỡ”… thật ra đã giăng lưới từ lâu.

thì rơi vào đó ngọt ngào, tự nguyện, kh một chút chống cự.

còn tưởng sẽ rụt rè, dè dặt như lúc bình thường.

Nhưng kh.

hôn như thể đã chờ khoảnh khắc này suốt cả th xuân.

Từng chút, từng chút, đòi lại hết những ngày lặng im chờ đợi.

Khi thở gấp, lùi về phía sau, chỉ khẽ nghiêng đầu hỏi:

“Phòng ai gần hơn?”

đỏ mặt, giơ tay chỉ đại về phía bên .

cười, tay siết l eo , bước tới, nhẹ nhàng nhưng kh cho lùi lại nữa.

Ánh mắt lúc đó kh còn long l như mọi khi.

Nó sáng hơn, sâu hơn, và thật lòng đến mức khiến run rẩy.

nói mà,” thì thầm bên tai , giọng thấp đến mức khiến lưng nóng lên,

“Cả … cũng là của em.”


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...