Chủ Nhà Của Tôi Là Một Thanh Niên… Dễ Vỡ
Tôi chuyển nhà vì tiền thuê chỗ cũ quá chát, mà lương thì lẹt đẹt không tăng. Sau ba ngày ròng rã lướt app tìm phòng trọ, tôi may mắn vớ được một căn hộ siêu đẹp, giá lại rẻ hơn mặt bằng chung rất nhiều.
Còn full nội thất, dọn vào ở liền.
Tôi nghi có bẫy. Nhưng rồi xem kỹ lại mô tả, điều kiện duy nhất là “phải ở chung với chủ nhà”, tôi liền thở phào.
Ừ thì, ở chung thì ở. Tôi sống sạch, ít nói, ít bừa, không nuôi chó mèo, cũng không đem đàn ông về nhà giữa đêm. Miễn là không gặp dạng chủ nhà thích soi camera hay gõ cửa lúc nửa đêm thì ổn.
Kết quả là…
Tôi dọn vào, mở cửa ra thì thấy một người đàn ông cao ráo, mặt mũi cực kỳ đẹp trai tử tế, đang ngồi gọt táo trong bếp.
Anh ta ngước lên nhìn tôi, cười nhẹ. “Chào em. Em là người thuê mới đúng không?”
Tôi nhìn bàn tay anh gọt táo điệu nghệ như quay quảng cáo, hơi ngơ ra mấy giây. Gật đầu.
“Vâng.”
“Vậy tốt rồi.” Anh gắp từng lát táo ra dĩa, giọng nhỏ nhẹ như thể sợ làm tôi giật mình. “Anh là chủ nhà. Gọi anh là Đình Khải là được.”
Ừm, chủ nhà đẹp trai, lịch sự. Cũng không có gì đáng sợ.
Cho đến tối hôm đó, khi tôi nghe tiếng sụt sịt trong phòng khách và phát hiện anh chủ nhà đang ngồi khóc vì… coi tới đoạn con chó trong phim hoạt hình chết.
Tôi: ???
Khóc như thiệt luôn nha. Nước mắt tèm lem, còn quay sang nhìn tôi, nức nở: “Em có thấy nó ngoan không? Tại sao lại chết chứ…?”
Tôi đứng đơ ba giây.
Câu đầu tiên tôi nói ra miệng là:
“Anh… cần giấy lau không ạ?”
Tôi cứ tưởng khóc một lần là cùng. Ai ngờ không.
Tuần đầu tiên ở chung, tôi chứng kiến:
Anh ấy khóc khi ăn mì bị cay quá.
Khóc khi nghe tin idol thu âm bài mới.
Khóc khi thấy tôi… tự treo màn cửa mà không nhờ giúp, vì “trông em tự lập quá, tự dưng thấy thương”.
Tôi bắt đầu tự hỏi, mình đang sống chung với một người đàn ông hay một quả bóng nước?
Cũng có lúc tôi thấy hơi bực. Nhưng mà nhìn anh ấy lau nước mắt như con mèo ướt, lại nhỏ giọng xin lỗi: “Xin lỗi nha, anh không cố ý phiền đâu, anh chỉ… hay xúc động quá thôi…”, thì tôi lại không đành lòng.
Làm gì bây giờ?
Tôi vốn nghĩ ở chung sẽ mệt. Ai ngờ… tôi lại là người mặt lạnh còn chủ nhà thì full biểu cảm, cảm xúc phong phú như phim truyền hình dài tập.
Duy chỉ có một điều khiến tôi lăn tăn.
Tại sao mỗi lần tôi định hỏi anh ấy “sao vẫn độc thân”, anh lại né tránh?
Và tại sao trong một đêm mất điện, tôi vô tình thấy màn hình máy tính anh bật sáng hiện ra tên tôi, và rất nhiều ghi chú về thói quen của tôi?
Chưa có bình luận nào.