Chuyện Của Hai Người Lạ
Chương 2: Chạm
“ nói cái gì đẹp?”
Vũ Đạt giật ngẩng đầu, nh miệng đáp:
“” trả lời kh chút do dự. Câu nói khiến Thiên Hòa khựng lại, khẽ quay đầu, đôi mắt mở to ngơ ngác trước mặt. Trước phản ứng của , Vũ Đạt cười trừ, tay đưa lên xoa gáy, dường như chút bối rối:
“Quên , ngớ ngẩn thật nhỉ?”
Thiên Hòa khẽ thở dài, dựa vào lan can, ánh mắt mơ màng xuống thành phố bên dưới, miệng lẩm bẩm:
“Đẹp à? cũng vậy.”
“Hả? Thật ? Đẹp trai?” Kh th sự đáp lại, Vũ Đạt nghiêng đầu, nụ cười rạng rỡ nở trên môi hào hứng nói.
“Tưởng thế nào, cứ nghĩ khó gần lắm. Lúc vào mắt , nó đen như vực sâu kh đáy, u ám như ma quỷ vậy, ai ngờ bây giờ lại khen đẹp trai. Xem ra ma quỷ cũng rung động trước vẻ đẹp của nhỉ?”
Trong giây phút , Thiên Hòa nghe tim nhói lên, một kiểu đau lạ. Kh do bệnh lý, mà vì cảm xúc. “Vực sâu kh đáy? U ám như ma quỷ?” thì ra ta luôn như vậy.
Thiên Hòa cắn môi dưới, bàn tay nhỏ bé siết chặt lan can sắt han rỉ, l mi rũ xuống, đáy mắt đầy suy tư. vội quay mặt , tránh ánh của kia.
“ nói nhiều quá.”
“Biết mà” Vũ Đạt đáp, cười nhẹ tênh. “Nhưng nếu im lặng thì lẽ đã nhảy , đúng kh?”
Nghe đến đây, Thiên Hòa khẽ cau mày:
“Ai nói sẽ nhảy?”
Để lại một câu nghi vấn, bóng hình quay lưng tiến về phía lối ra vào sân thượng. Ngay khi định chạm vào tay nắm cửa, giọng nói của lần nữa cất lên.
“Đùa thôi, mắt đẹp lắm.”
Thiên Hòa sững , mái tóc rũ xuống che gương mặt. Bất giác đôi môi khẽ mỉm cười.
“Cảm ơn”
Được đáp lại, lần nữa cất giọng:
“ là Vũ Đạt”
khẽ gật đầu, mở cánh cửa khẽ nói:
“Thiên Hòa”
Bóng dáng nhỏ bé dần khuất . Đôi chân dạo bước xuống từng bậc cầu thang, chậm rãi quay trở lại phòng bệnh. Lướt ngang một chiếc gương nhỏ, dừng lại mơ hồ hình ảnh phản chiếu của bản thân.
“Thế này, đẹp ?”
Khẽ mỉm cười, quay đầu hướng về phòng , lòng thầm nghĩ “đồ kỳ lạ”
Chiều đến, ánh nắng đã kh còn gắt gỏng như ban trưa. Nó ấm áp, chiếu qua cửa sổ, bao bọc l cơ thể nhỏ bé đang ngủ. Tiếng gõ cửa quen thuộc vang lên, Thiên Hòa mơ màng tỉnh giấc, mọi ều đã xảy ra, chỉ qua một thoáng chợp mắt, giờ đã kh còn rõ ràng. Lại nữa...lại là kiểm tra định kỳ?
“Vào ”
Cánh cửa hé mở, một nữ y tá bước đến, theo sau là con trai quen thuộc, đã gặp lúc sáng. Vũ Đạt ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh giường, lục trong túi áo bệnh nhân ra chiếc hộp nhỏ đựng tai nghe kh dây đặt lên bàn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chuyen-cua-hai-nguoi-la/chuong-2-cham.html.]
“ nhặt được trên sân thượng, của à?”
Thiên Hòa nhẹ gật đầu:
“Ừ, của , nhưng biết số phòng để đem trả?”
cười đắc ý, chỉ vào con số in trên chiếc áo bệnh nhân mà mặc.
“Th tinh mắt kh?”
Thiên Hòa theo hướng tay chỉ khẽ gật đầu:
Huyễn Hạ
“Cảm ơn.”
“Chỉ vậy thôi?” – Vũ Đạt nghiêng đầu, vẻ mặt chút thất vọng.
Th phản ứng kỳ lạ , khó hiểu ngồi dậy trên giường:
“ còn muốn gì nữa?”
khẽ thở dài, hơi do dự, xoa nhẹ lên đầu đối diện. Trước hành động , sững , mắt khép lại. Trong vô thức nương theo nó, đòi hỏi sự ấm áp từ bàn tay .
“Ít nhất nhóc cũng nên khen chứ. Mà này, nhóc bị bệnh gì vậy?”
khẽ lắc đầu:
“...kh muốn nói, vậy còn , bị gì mà vào đây?”
Vũ Đạt im lặng trước mặt vài giây bu tay, cầm l quả táo trên bàn, vừa gọt vừa đáp:
“? kh bất cẩn bị tai nạn, chắc nhập viện vài ngày để theo dõi tình hình.”
đưa miếng táo đã cắt cho ngồi trên giường “Nè, thử chút ”
Thiên Hòa liếc trái cây quay đầu hướng khác: “Kh muốn ăn, kh ngon.”
Vũ Đạt cố chấp kh chịu thua “Ngon lắm đ, một miếng thôi, mất c gọt .”
cau mày, khó chịu đáp lại “ đã nói là kh...”
Lời còn chưa nói hết, Thiên Hòa đã bị nhét táo vào miệng. Bây giờ thức ăn cũng đã ngậm, nhả ra thì mất vệ sinh, miễn cưỡng nhai nuốt. Trong khi đó, Vũ Đạt mỉm cười đắc ý, tay chống cằm, mặt rạng rỡ hỏi:
“Thế nào? Được trai đẹp đút cho ăn ngon kh?”
“Dở nha.” – kh chút nương tay, thẳng thừng chê bai. Lời nói kh trêu chọc, cũng chẳng táo thực sự dở. Mà bởi lẽ, từ khi nhập viện đến giờ, ăn cái gì cũng kh quan trọng. Ngon hay kh chẳng vấn đề, chỉ cần sống qua ngày là đủ.
Vũ Đạt nghe lời chê bai, lại nghĩ đó là chọc ghẹo, cười nhẹ khẳng định “Nói dối.”
Thiên Hòa chẳng muốn giải thích liếc khung cảnh ngoài cửa sổ bình thản nói “Nghĩ cũng được.”
Tiếng gõ cửa lần nữa vang lên, hai y tá đẩy chiếc xe dụng cụ bước vào, Vũ Đạt hiểu ý đứng dậy khỏi ghế, vỗ nhẹ vào đầu ngồi trên giường. “Nhóc con, về phòng đây, cố lên nhé!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.