Chuyện Tình Anh Lính Công Binh
Chương 12:
Minh Ngọc đọc tin n để ện thoại xuống bàn:
”Ba Vinh và Trung đợt này được nghỉ hai ngày nhưng ba Vinh thì thăm chiến trường xưa với m bác bạn còn Trung thì về thành phố Q.”
Thùy Dung cười cười Minh Ngọc:
“Bà cứ như mất hồn thế? Trung mới vắng hơn một tháng mà đã thế này. Chẳng hiểu bà chịu nổi thời gian hai tháng kia kh.”
Minh Ngọc đặt cây cọ vẽ xuống:
”Ai bảo là kh chịu được? Ngày trước ba Vinh lần hơn hai tháng nhưng vẫn sống tốt mà.”
Thùy Dung cao giọng:
“Ai nói ba Vinh của bà. đang nói là Trung kìa.”
Minh Ngọc ngước mắt Thùy Dung:
“Bà nghĩ và Trung liệu đến được với nhau kh?”
Thùy Dung cười lớn:
“Bà ăn nói vớ vẩn gì thế? Trung yêu bà như vậy, hơn nữa bà cũng yêu . Thế thì chuyện gì mà được với kh được?”
Nghe tới đây mắt Minh Ngọc đỏ hoe. Ai bảo chỉ cần hai yêu thương nhau là đủ? Nếu như gia đình kh chấp nhận, việc lựa chọn giữa tình yêu và tình thân sẽ đau khổ. Một biết suy nghĩ chắc hẳn kh muốn đặt yêu của vào thế chọn lựa như vậy.
“Này này. Bà đừng nói là hai đang vấn đề nhá.”
Minh Ngọc khẽ gật đầu. Chuyện cô kể hết chuyện giữ kín trong lòng hơn một tháng qua cho Thùy Dung.
“ bà kh hỏi thẳng Trung tại kh giới thiệu bà của ? hỏi luôn xem biết về cô vợ sắp cưới kia kh?”
“ dự định đợt này về sẽ hỏi. Ba Vinh nói đừng làm cho lính mất tập trung trước khi nhận nhiệm vụ.”
Thùy Dung lẩm bẩm:
“Kể cũng lạ. giàu cũng những cách hành xử khác biệt nha.”
Bỗng nhiên Thùy Dung ngồi xuống đối diện Minh Ngọc:
“ bà tính nếu ba mẹ phản đối chuyện của hai ?”
Minh Ngọc ấp úng:
”… kh biết nữa.”
Thùy Dung ểm nhẹ vào trán của Minh Ngọc:
“Ngốc. Bà chiến đấu chứ. Kh chỉ vì bà, mà còn vì cả Trung. Cái loại bà nghe giọng đã biết là sẽ bỏ chạy . Hèn lắm. Thế mà cũng đòi làm con ba Vinh. Thôi. Vẽ nh nh lên còn ăn. đói sắp c.h.ế.t đây.”
Minh Ngọc bật cười:
”Được. Hôm nay ăn bánh cuốn nhé.”
_ _ _ _ _
Hai tháng sắp trôi qua, chỉ còn một ngày nữa là Thành Trung và ba Vinh sẽ trở về.
Minh Ngọc đến lớp tiếng với tâm trạng vui vẻ. Đang trong giờ nghỉ giải lao, cô ngồi ngắm m bức vẽ Thành Trung trong quyển sổ nhỏ. Minh Ngọc vô thức nở nụ cười, khi ngẩng lên thì Đức đã ngồi đối diện cô từ khi nào.
“Minh Ngọc, chị thích ta như vậy ?”
Minh Ngọc gập quyển sổ lại:
“Đúng. chuyện gì kh?”
“Vậy ngay cả khi ta lừa gạt chị, chị cũng vẫn thích ta?”
Minh Ngọc Đức với ánh mắt khó hiểu:
“Ý em là ?”
Đức đưa ện thoại ra cho Minh Ngọc:
”Đây là em vô tình chụp được. Cũng cách đây vài tuần . Em đã suy nghĩ nên đưa cho chị xem hay kh nhưng dù sự thật vẫn là sự thật.”
Minh Ngọc c.h.ế.t lặng.
Trong ảnh là Thành Trung đang đỡ một phụ nữ khi cùng lên cầu thang. phụ nữ này mặc dù từ phía sau nhưng cũng cảm nhận được khí chất hơn . đó là vợ chưa cưới của hay kh? Vài tuần trước chính là lúc nói về thành phố Q nhưng bức ảnh này Đức chụp được là tại bệnh viện Quốc tế Hạnh Phúc tại thành phố H nơi cô đang sống.
Th được vẻ kinh ngạc trong mắt Minh Ngọc, Đức mỉm cười:
”Em vào thăm chị gái trong viện. Kh ngờ th Trung nhà chị cùng với chị gái này.”
Minh Ngọc cố ra vẻ bình tĩnh:
“Kh chắc là Trung mà.”
“ hay kh trong lòng chị tự rõ. Em cũng chỉ muốn tốt cho chị mà thôi. lẽ chị bị ta lừa . vào bệnh viện đó kh chửa đẻ thì cũng là khám sức khỏe tiền hôn nhân.”
Đức nói đúng.
Thành Trung hay kh trong lòng cô là rõ nhất. Kh chỉ vẻ ngoài giống với Thành Trung, trong ảnh còn đeo chiếc nhẫn ngọc Opal đen, đó chính là chiếc nhẫn mà bà nội đã tặng khi tròn mười tám tuổi.
Minh Ngọc rời lớp học liền đến thẳng phòng trọ của Thùy Dung.
cô gái mắt đỏ hoe trước mặt, Thùy Dung lắp bắp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chuyen-tinh--linh-cong-binh/chuong-12.html.]
”Bà…bà làm thế?”
Minh Ngọc òa khóc.
Thùy Dung đưa khăn gi cho Minh Ngọc:
”Bà khóc xong thì kể .”
Minh Ngọc l khăn gi lau nước mắt:
“… nghĩ là Trung nói dối. được nghỉ nhưng kh về thành phố Q như nói.”
Thùy Dung cười lớn:
“Bà ên à? Trung nhà bà kh về thành phố Q thì làm ? Thế cứ kh về gặp bà thì là nói dối à?”
Minh Ngọc lại nức nở, cô rút ện thoại ra đưa cho Thùy Dung xem bức ảnh:
“Bà xem . đã kiểm tra . Ngày chụp trùng khớp với ngày được nghỉ. Hơn nữa chụp tại bệnh viện Hạnh Phúc.”
Thùy Dung cao giọng:
“Cái bệnh viện chuyên lo chuyện sinh đẻ cho giàu hả? Trung vào đó làm gì?”
“Làm mà biết được. Nhưng cái nhẫn này thì kh nhầm đâu. nói đó là bà nội tặng.”
Thùy Dung lúc này cũng đã đáp án của riêng . lẽ cùng với Thành Trung chính là vợ sắp cưới. Cô rót cho Minh Ngọc một chén nước nói:
”Dù cũng sắp về . Lúc đó hai thẳng t một lần.”
Minh Ngọc lắc đầu:
“Kh cần nữa đâu.”
“Dù bà cũng chửi cho lão một trận chứ. Cứ giàu bắt cá hai tay à? Kh ngờ ta lại là như vậy.”
Minh Ngọc lau nước mắt nói:
“Kh cần đâu. sợ đứng trước mặt lại mủi lòng, khóc lóc. Mất mặt lắm.”
“Thế bà định trốn cả đời à?”
“Kh. th minh như vậy sẽ tự hiểu ra thôi. Hơn nữa vợ chưa cưới cũng kh còn thời gian tìm nữa.”
“Bà đúng là dở hơi. thì chửi cho lão một trận cho hả dạ.”
Tối hôm đó Minh Ngọc ở lại phòng trọ của Thùy Dung. Cả hai cùng nhau xem phim, tuyệt nhiên kh ai nhắc gì đến Thành Trung nữa.
Xem phim được một lúc thì Minh Ngọc ngủ . Thùy Dung lặng lẽ cô bạn thân, cô đã từng mừng cho Minh Ngọc vì tìm được một tốt như Thành Trung nhưng giờ đây cô cũng xem lại nhãn quan của .
Vẫn đang bực vì Minh Ngọc kh chịu cho Thành Trung một trận thì Thành Trung lại n tin tới:
”Dung ơi, Minh Ngọc liên lạc với em kh? gọi cho cô mà kh được.”
Thùy Dung lập tức trả lời:
“Máy Minh Ngọc hết pin. Cô mệt nên ngủ .”
Thành Trung:
“Nhờ em chăm sóc Minh Ngọc hộ nốt ngày mai nữa. cũng sắp về . Khi đó nhất định sẽ cảm tạ nhóm bọn em thời gian qua thay lo lắng cho Minh Ngọc.”
Thùy Dung cảm th muốn bốc hỏa, ai cần ta nói m lời đạo đức giả này nữa. Cô kh kìm được n lại:
“ định lừa Minh Ngọc tới khi nào nữa. Minh Ngọc th ảnh chụp của và vợ chưa cưới ở bệnh viện Hạnh Phúc . Ha ha. Chúng chúc và vợ chưa cưới luôn vui vẻ, hạnh phúc và tha cho con bé Minh Ngọc bạn .”
Thành Trung ngạc nhiên hỏi:
“Vợ chưa cưới nào? Em đang nói cái gì thế.”
Thùy Dung lập tức n lại:
“Minh Ngọc đã biết lén để bà nội đánh giá cô , còn biết vợ chưa cưới. còn muốn nói gì nữa kh?”
Thành Trung:
“ nhờ em chăm sóc cho Minh Ngọc. Khi về sẽ giải thích với cô .”
Thùy Dung ném ện thoại ra xa.
Cô thật ngu ngốc khi giúp Thành Trung biết lớp học tiếng của Minh Ngọc. Nếu biết là hạng như vậy kh đời nào Thùy Dung để Thành Trung tiếp cận bạn thân của . Minh Ngọc đau khổ như vậy cô cảm th cũng lỗi phần nào. Nhất định khi Thành Trung trở về cô sẽ thay Minh Ngọc chửi cho ta một trận.
_ _ _ _ _
Sau khi hoàn thành c việc, Thành Trung cùng thượng tá Vinh và những đồng đội khác rời .
Nơi đây địa hình hiểm trở, m ngày trước lại mưa lớn do bão nên gây ra kh ít khó khăn cho việc rà phá b.o.m mìn.
Khi đoàn qua vách núi đá vôi thì tiếng răng rắc của cành cây gẫy, tiếng đá va vào nhau làm cho mọi chú ý. Tiếng động lạ ngày càng lớn, thượng tá Vinh hét lên:
“ đá lở. Chạy ngay .”
Thượng tá Vinh m ngày qua vết thương do dẫm mìn trước kia tái phát, những cơn đau nhức nơi gót chân cứ mỗi khi trời nổi bão lại khiến khó chịu hơn. Mặc dù vậy vẫn kh nghỉ, vẫn cùng đồng đội hoàn thành nhiệm vụ.
những tảng đá đang trên đường lao xuống, Thành Trung kh hề chần chừ mà lao tới ôm l thượng tá Vinh để đưa khỏi nơi nguy hiểm.
đã kh giữ được lời hứa là luôn trung thực với Minh Ngọc nhưng ít nhất ều cô nhờ là chăm sóc cho thượng tá Vinh làm được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.