Chuyện Tình Anh Lính Công Binh
Chương 11:
Minh Ngọc tự nhủ giờ này kh là lúc khóc lóc, ngày mai Thành Trung c tác ở một tỉnh biên giới phía Bắc trong hai tháng . Nghe ba cô nói, được chọn để tham gia vào lực lượng rà phá b.o.m mìn nhằm tìm kiếm hài cốt liệt sĩ Việt Nam trong chiến tr.
Kh giống với những lần trước đây mỗi lần nhận lệnh tham gia phá b.o.m chỉ là một vài quả b.o.m nằm riêng lẻ và địa hình kh quá phức tạp. Nhưng lần này sẽ khó khăn hơn nhiều, địa hình núi đá hiểm trở, việc rà phá b.o.m mìn trở nên cực kỳ phức tạp.
Minh Ngọc cố gắng l lại bình tĩnh, cô vội vàng lau những giọt nước mắt về phía Thành Trung. Cô thật vui vẻ để thể yên tâm làm tốt nhiệm vụ.
Thành Trung th mắt Minh Ngọc đỏ hoe, mỉm cười:
“ mới đốt rơm để nướng cá lóc mà nhóc con của đã đỏ hoe cả mắt .”
“Để em nướng cho. Em được ba Vinh dạy .”
Thành Trung ra cây rơm gần đó kéo thêm một chút rơm:
” chỉ hay ăn c cá nấu chua thôi. Cá nướng chỉ th trên TV.”
Minh Ngọc l quạt nan quạt rơm để nướng cá. Chẳng m chốc món cá nướng thơm nức mũi đã hoàn thành. Minh Ngọc cạo sạch lớp vẩy đã cháy xém bên ngoài của cá lóc nướng làm lộ ra lớp thịt trắng, thơm bên trong.
Cô nhẹ nhàng chia cá thành hai phần đều nhau đặt một phần cá cùng bát nước chấm chua cay ngọt vào một đĩa và mang vào đưa cho bác Nga:
“Cháu mời bác. Bác thử xem bọn cháu nướng cá ngon kh nhé.”
Bác Nga vui vẻ nhận phần cá:
”Cảm ơn Minh Ngọc.”
Khi Minh Ngọc quay lại chỗ Thành Trung thì th đang lén ăn cá, đã thế còn cô:
”Em th cái xương đuôi cá đẹp kh này?”
Minh Ngọc bật cười:
”Đồng chí đói thì ăn nhiều vào. Ngày mai còn l sức chiến đấu.”
Thành Trung vui vẻ nói:
“Thực sự ngon. Nhất định sau này sẽ bổ sung món cá lóc nướng vào thực đơn của nhà .”
Minh Ngọc kh nói gì, cô chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Thành Trung.
Liệu thể cái gọi là “sau này” hay kh?
Hiện tại cô kh dám chắc vào ều gì.
biết về vợ chưa cưới hay kh? Nếu kh biết về cô , liệu khi gặp mặt thay đổi tình cảm với cô kh?
vô vàn câu hỏi hiện ra trong đầu nhưng Minh Ngọc kh thể hỏi lúc này. Ba cô nói, trước khi làm nhiệm vụ, đừng để cho lính vướng bận ều gì.
Minh Ngọc vườn cây ăn quả đủ loại quả đặc trưng của miền Bắc như cam, bưởi đến những cây ăn quả miền Nam như v.ú sữa, mãng cầu.
”Thành Trung, nơi này lại trồng nhiều loại cây ăn quả như vậy?”
Thành Trung mỉm cười:
”Nghe nói vợ của chủ nhà trước đây là miền Nam. Chủ nhà vì muốn vợ vơi nỗi nhớ quê nhà nên trồng một vài cây ăn quả đặc trưng của miền Nam.”
“ nói xem, cây phát triển trong môi trường vốn dành cho nó sẽ tốt hơn hay kh?”
Thành Trung Minh Ngọc lại m cây ăn quả trong vườn:
” lẽ cũng đúng. Nhưng đó là với những giống cây bình thường thôi. Nếu là giống tốt nhất định sẽ thích nghi với mọi hoàn cảnh. Biết đâu lại tạo ra một loại quả hương vị đặc biệt.”
Minh Ngọc gỡ thêm chút cá đưa cho Thành Trung:
“ ăn thêm nữa . Chẳng m khi được ăn cá em câu đâu.”
“Em bón cho .”
Nói xong Thành Trung liền há miệng chờ.
Minh Ngọc đổi ý, kh thèm để ý đến , cô định đưa miếng cá vào miệng thì Thành Trung ghé sát vào cô, ăn miếng cá một cách ngon lành.
Th một màn như vậy, bà nội của Thành Trung kh nhịn được cười.
Kh ngờ thằng cháu trai của bà thể “dơ” như vậy. Nếu kh biết rõ trước mặt là Thành Trung, bà còn nghĩ đó là Tuấn Thành – trai của Thành Trung. Cái gọi là “Kĩ thuật chinh phục phái đẹp” mà Tuấn Thành hay nhắc tới chẳng thế này thì là gì?
Cụ cười cười nói với cụ bà:
”May mà con bé Minh Ngọc nó mang cá vào cho chị Nga. Nếu kh với bà muốn ăn cũng kh được.”
“Cô gái này ứng xử tinh tế. Hơn nữa còn vẻ ngoài đáng yêu. Chẳng trách Thành Trung nhà coi trọng như vậy.”
Bỗng nhiên cụ bà trầm xuống:
”Nhưng nói chuyện với thằng bố Thành Trung . Nó vẻ kh đồng ý chuyện này đâu.”
Cụ mỉm cười:
” thật sự muốn xem một màn “Đối đầu” ấn tượng hơn cả The Voice Mỹ của hai bố con nó. Để xem ai tg ai. Từ nhỏ thằng Trung nó vẻ ít nói, nghe lời thằng Tuấn nhưng đó chỉ là vì suy nghĩ bố con nó giống nhau mà thôi.”
Cụ bà chỉ vào chỗ cá còn lại:
“Già còn thích náo nhiệt. Ông ăn hay ăn nốt miếng cuối đây.”
Cụ gắp cá định bón vào miệng cụ bà đột ngột chuyển hướng.
cụ tươi cười, cụ bà mắng một câu:
”Già cũng kh khá được. May mà con dâu nó tiếp quản việc kinh do kh thì chẳng biết đưa m cái khách sạn về đâu nữa.”
“May mà Kim Phụng, nếu kh thật sự kh biết khi nào mới thể thực hiện lời hứa với bà.”
Cụ bà Thành Trung và Minh Ngọc:
“Thành Trung nhà nó sớm đã tìm con đường riêng. lẽ đó là hạnh phúc của nó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chuyen-tinh--linh-cong-binh/chuong-11.html.]
_ _ _ _ _
Thành Trung đưa Minh Ngọc về nhà thì trời cũng đã tối.
Thượng tá Vinh nói với Thành Trung:
“Ở lại ăn một bữa cơm với chú và Minh Ngọc đã.”
Thành Trung vui vẻ nhận lời.
“Minh Ngọc, ngày mai ba sẽ cùng Thành Trung biên giới phía Bắc.”
Minh Ngọc ngạc nhiên:
”Kh ba nói chỉ mỗi Trung thôi ?”
Thượng tá Vinh thành thật nói:
“Lần này chút khó khăn nên ba cũng sẽ tham gia.”
Minh Ngọc gật đầu:
“Chuyên gia hàng đầu tham gia nhất định sẽ nh chóng hoàn thành nhiệm vụ.”
“Chú giám sát cháu ạ?”
Thượng tá Vinh bật cười:
“Đúng vậy. con rể tương lai đẹp trai thế này để xa sợ con gái kh yên tâm.”
Thành Trung mừng như bắt được vàng:
”Vậy chú nhận cháu là con rể ạ?”
Thượng tá Vinh gõ gõ xuống bàn:
”Kh thì nghĩ ngồi đây ăn cơm được à?”
Thành Trung nhoẻn miệng cười:
”Cháu nhớ lần đầu cháu đến đây chú đã cho cháu ngồi đúng ghế này ăn cơm luôn.”
Thượng tá Vinh nghẹn trong chốc lát, sau khi l lại bình tĩnh lên giọng:
”Hôm đó là mời rơi mời vãi, ai mà biết ăn thật. Mà ai bảo là hôm đó ngồi đúng cái ghế này.”
Thành Trung chỉ tay vào vết xước nhỏ trên ghế:
“Cháu nhớ mà. Cái ghế này vết xước nhỏ hình chữ T. Những ghế khác kh .”
Minh Ngọc: “…”
Thượng tá Vinh: “…”
Milo: “…”
_ _ _ _ _
Minh Ngọc tiễn Thành Trung ra cổng.
Trước khi Thành Trung lên xe rời , Minh Ngọc kh kìm được ôm l từ phía sau, kh hiểu nước mắt tuôn rơi.
Cô cảm th sau ngày hôm nay thể tình cảm của và cô sẽ khác.
Cô thực sự muốn níu giữ những giây phút vui vẻ bên cạnh , muốn chỉ là của một cô.
Lúc này Thành Trung xoay lại, nhẹ nhàng ôm l Minh Ngọc:
“Đừng khóc. hứa sẽ sớm trở về.”
Minh Ngọc mỉm cười, cô lau những giọt nước mắt:
“ thật cẩn thận nha. cũng chăm sóc cho ba Vinh nữa đó.”
Thành Trung nhẹ nhàng đặt lên trán Minh Ngọc một nụ hôn:
“Em ở nhà giữ sức khỏe, đừng thức khuya quá.”
Minh Ngọc khẽ gật đầu:
” về .”
Thành Trung mỉm cười:
“Em vào nhà trước .”
Minh Ngọc đưa tay lên vẫy chào Thành Trung vào trong nhà.
Thành Trung lén đưa tay lau nước mắt rời . đã nhận ra sự khác biệt của cô ngay từ khi ở ngôi nhà cổ, Thành Trung đã cố gắng kìm nén cảm xúc của bản thân, kh muốn cô gái nhỏ của rơi lệ. luôn muốn cô thật vui vẻ, hạnh phúc.
Sau lần này, sẽ về nhà nói rõ chuyện của với Minh Ngọc cho ba mẹ của . Hồi nhỏ lần đã từng nghe nói về hôn ước của và con gái của bạn ba , nhưng cho rằng đó chỉ là lời nói đùa giữa những bạn mà thôi.
Ai ngờ đó lại là ân nhân cứu mạng của ba . Nếu chẳng thể lay chuyển suy nghĩ của ba mẹ, chỉ còn cách khiến cho cô gái kia chán ghét mà từ hôn.
Những chuyện như này kh cần để cho Minh Ngọc lo lắng. sẽ làm mọi ều để khiến cho cuộc sống của cô gái nhỏ luôn tràn đầy niềm vui.
Góc c.h.é.m gió:
Tác giả: Trung, xin cho biết tại lúc chia tay Minh Ngọc lại hôn lên trán cô mà kh là hôn môi?
Thành Trung: Vì hôn lên trán thể hiện được sự yêu thương và tôn trọng của đối với cô .
Milo: Kh đâu. Bà viết ta trưa ăn cá, tối lại ăn cơm. Tóm lại là kh thời gian đánh răng nha. Bà biết vệ sinh là gì kh vậy?
Tác giả: “…” (cạn lời với con Milo)
Chưa có bình luận nào cho chương này.