Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chuyện Tình Anh Lính Công Binh

Chương 14:

Chương trước Chương sau

“Thành Trung, em xin lỗi vì đã khiến khó xử. Nhất định sau này em sẽ thay xin lỗi ba mẹ.”

Thành Trung vào mắt Minh Ngọc nói:

”Hứa với , từ giờ trở kh bao giờ được rời xa nữa.”

Minh Ngọc ngoan ngoãn nằm trong vòng tay , khẽ gật đầu:

“Thành Trung, ba Vinh nói em xem video trong máy ảnh.”

chỉ cho Minh Ngọc chiếc túi trên tủ:

“Em l máy ảnh trong đó.”

Thành Trung cười lớn:

“Minh Ngọc, đáng sợ như vậy ?”

“Đáng sợ?”

Thành Trung vừa nói vừa về phía Minh Ngọc:

“Em cài cúc áo bị lệch .”

Mặt Minh Ngọc đỏ bừng:

“Còn nói linh tinh nữa. kh hề bị thương đúng kh?”

Thành Trung mỉm cười, đặt tay lên n.g.ự.c trái:

”Chỉ bị thương ở đây vì định rời bỏ .”

Minh Ngọc ấn vội quần áo của bệnh viện vào tay Thành Trung:

tự thay đồ . Tội của em sẽ xử lý sau.”

Trong lúc Thành Trung thay đồ, Minh Ngọc tò mò, mở máy ảnh ra, chỉ th trong đó một video, hình như là trong phòng khách của nhà Thành Trung, còn bà nội của , ba và mẹ nữa.

Ông nội Thành Trung lên tiếng phá vỡ bầu kh khí im lặng:

”Ha ha. Cháu trai. Hôm nọ cá nướng ngon lắm.”

Bà nội vỗ vào vai nội:

”Ông bớt chuyện linh tinh . Cho Thành Trung nói trước.”

Thành Trung ngạc nhiên bà nội:

”Ông bà ăn cá ở đâu ạ?”

Ông nội bật cười:

“Còn ở đâu nữa. Minh Ngọc nướng đó.”

“Ông bà cũng ở nhà cổ ạ?”

Bà nội Thành Trung mỉm cười:

”Ông mua lại chỗ đó . Vô tình bà bắt gặp hai đứa thôi.”

Thành Trung đỏ mặt:

”Ông bà đến kh ra mặt?”

Ông nội cười lớn, l ện thoại ra đưa cho Thành Trung:

“Ra mặt thì th được cái này kh?”

Thành Trung bức ảnh chụp thơm vào má Minh Ngọc, xấu hổ, gãi gãi đầu.

Bà nội và nội cùng lên tiếng:

“Ông bà duyệt con bé đó.”

Ba của Thành Trung ngồi im lặng hồi lâu cuối cùng cũng lên tiếng:

“Ba mẹ để con nói chuyện với cháu.”

Nói xong, quay sang vợ:

cũng vào trong nhà . muốn nói chuyện riêng với Thành Trung.”

Sau khi mọi rời , ba Tuấn Thành Trung nói:

“Con nhớ ba đã từng nhắc với con về hôn sự của con và con gái của bạn ba hay kh?”

Thành Trung gật đầu.

“Vậy con biết thế nào là giữ lời hứa hay kh?”

Thành Trung ba nói:

”Thưa ba, con từng nghe ba nói nhưng con kh hứa là sẽ thực hiện. Hơn nữa tại nhất định là con?”

Ba Tuấn nghiêm mặt:

“Con biết đó là đã cứu mạng ba hay kh? Ba thân là bác sĩ nhưng khi bị thương kh thể cứu . Nếu kh đó cõng ba đến nơi cấp cứu, còn truyền m.á.u cho ba thì chắc c kh các con của ngày hôm nay đâu.”

Thành Trung ba:

”Con biết ơn bác . Con thể làm bất cứ ều gì ba yêu cầu để đền ơn cho gia đình họ nhưng con kh từ bỏ Minh Ngọc đâu. Con mong ba thể hiểu cho con.”

“Gia đình họ chọn con vì tuổi tác của con gần với con gái của họ. Hơn nữa, cô gái đó cũng thích con.”

“Thích con?”

“Ba sẽ kh nói nhiều đâu. Nếu con nhất quyết chọn con bé Minh Ngọc thì con sẽ kh được nhận bất cứ cổ phần nào từ hệ thống khách sạn Thiên Nam.”

Thành Trung mỉm cười:

“Vậy ba cứ giữ l cho hoặc chia cho bất kỳ ai cũng được.”

“Con chắc sau khi con từ bỏ mọi thứ thì Minh Ngọc vẫn sẽ thích con? Con nghĩ con chịu khổ được khác cũng chịu khổ được ?”

Thành Trung siết chặt tay:

“Ba. Ba đừng nói xấu Minh Ngọc. Cô từ đầu kh hề biết gia đình như thế nào. Cô cũng kh quan tâm đến những thứ ba nói đâu. Con về đây để nói với ba mẹ là con đã bạn gái, hơn nữa nhất định con sẽ cưới cô . Con tôn trọng ba, tôn trọng lời hứa của ba với ân nhân của nhưng con sẽ kh thay ba đền ơn như vậy đâu. Con đến xin lỗi họ, xin hủy bỏ hôn ước này được kh ba?”

“Thằng này. Mày nghĩ nói bỏ là bỏ như vậy à? Giờ mày đủ l đủ cánh mày kh coi lời của ba ra gì nữa đúng kh? Mày kh chịu học quản trị kinh do mà đòi theo m thứ s.ú.n.g đạn đó ba cũng ủng hộ mày. Mày kh quan tâm đến gia sản cũng được nhưng mày khiến cho ba khó xử, khiến ba thành kẻ thất hứa thì mày th vui kh?”

Lúc này mẹ của Thành Trung ra:

Tuấn. đừng nặng lời với con như vậy. thể từ từ khuyên bảo nó.”

Thành Trung mẹ mỉm cười:

”Mẹ kh cần nói đỡ cho con đâu. Con đã quyết định .”

“Vậy thì mày rời khỏi nhà này luôn . Đừng về mặt ba nữa.”

Thành Trung cúi đầu:

“Con xin lỗi ba. Con làm ba thất vọng .”

Xem tới đây mắt Minh Ngọc đỏ hoe.

Thành Trung đã ra từ lúc nào, l tay lau những giọt nước mắt trên má của cô nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chuyen-tinh--linh-cong-binh/chuong-14.html.]

”Em xem tiếp . Phần quan trọng ở phía sau cơ.”

Lúc này máy quay ngừng một lát chuyển sang góc quay khác, là ba Vinh của cô cùng ba của , còn bà nội và mẹ nữa.

Minh Ngọc ngạc nhiên:

”Ba Vinh? Ba làm gì ở nhà vậy?”

Thành Trung ểm nhẹ vào trán của Minh Ngọc:

”Ngốc. Còn làm gì nữa. Tất nhiên là bàn chuyện đám cưới .”

“Ba em đến đó bàn chuyện đám cưới? Tại chứ?”

“Nói em ngốc kh sai mà. Em bật âm lượng lớn nhất lên xem.”

Lúc này trong video là cảnh cả nhà nâng ly.

Ba của Thành Trung cười lớn:

”Kh ngờ thằng Trung nó kiên quyết như vậy nhưng giờ chú yên tâm nhé.”

Thượng tá Vinh gật đầu:

”Em kh còn gì lo lắng khi gả Minh Ngọc cho Thành Trung nữa.”

Ba của Thành Trung lại lên tiếng:

còn chưa hỏi chú cái tội để cho hai đứa gặp nhau trước đâu đ. thể đoán ra chú muốn thử nếu hai đứa kh hợp sẽ hủy bỏ hôn ước đúng kh?”

Thượng tá Vinh ngượng ngùng:

”Thật xin lỗi quá. Em chỉ mỗi Minh Ngọc. Em kh thể bắt ép con bé được.”

Ông nội Thành Trung lên tiếng:

Tuấn đừng bắt bí th gia nữa. Nếu ngày trước kh Vinh thì giờ này ngồi đây mà nói chuyện kh hả?”

Thượng tá Vinh cùng ba của Thành Trung nâng ly, cả hai cùng nói:

”Nếu kh ngày hôm đó đã kh ngày hôm nay ạ.”

Minh Ngọc kh thể tin những gì diễn ra trước mắt.

Cô chính là được hứa hôn với Thành Trung.

Minh Ngọc ngước mắt Thành Trung:

ba lại đưa máy ảnh này cho ? biết ều này từ khi nào?”

“Ngay khi rời khỏi nhà đã phát hiện ra ều bất thường, chỉ là kh dám khẳng định thôi. Ngay sau khi cùng ba Vinh thoát khỏi nguy hiểm, đã khẳng định được ba Vinh là mặt ở nhà ngày hôm đó.”

Minh Ngọc ngạc nhiên, cô lay lay tay Thành Trung:

kể cho em nghe .”

Thành Trung mỉm cười, xoa đầu cô gái nhỏ:

”Lúc bị ba đuổi khỏi nhà, khi rời biệt thự th một đôi giày. Đôi giày này số 40 nhưng đó kh vấn đề chính. Giày này một vết xước, giống với vết con Milo làm ra. một hôm cùng nó chơi ném bóng, vô tình quả bóng rơi trong giày ba Vinh, nó đã cào vào giày của ba.”

Minh Ngọc cười lớn:

“Em nhớ lần ba Vinh mắng con Milo ầm lên chỉ vì nó làm xước giày của ba. Kh ngờ đứng sau vụ này nha.”

“Nhưng lúc đó nghĩ là sự trùng hợp thôi. còn th một cúc áo trên bộ quân phục rơi ở cổng nhà . Ngày cuối cùng ở biên giới, khi đá đang lao từ vách núi xuống, đã cùng ba Vinh thoát khỏi lưỡi hái tử thần, lại th trên túi áo của ba Vinh thiếu một cái cúc áo. Sau đó giả vờ ngất để trêu ba một chút.”

“Lúc đó, ba đã nói gì ạ?”

“Ba Vinh nói: Thằng ngốc này, ai cần con cứu ba. Con làm thì Minh Ngọc sẽ thế nào đây?”

Minh Ngọc bật cười:

”Vậy sau đó mở mắt luôn?”

Thành Trung lắc đầu:

nhắm mắt động động vào tay ba nói, “Ba, ba giúp con một chuyện được kh?”. Tất nhiên là lúc đó ba đồng ý ngay. đã xin ba Vinh cho được về đây gặp em, để xin lỗi vì giấu em chuyện hôn ước.”

Lúc này, Thành Trung mỉm cười:

chỉ kh ngờ ba đưa cho máy ảnh này, còn nói cho em một trận vì định bỏ rơi , chính ba đã xui giả vờ bị thương nặng đó.”

Minh Ngọc bật cười:

“Thật kh ngờ ngày với ba lại cùng một phe chống lại em.”

Minh Ngọc Thành Trung nói:

kh vậy thể ra viện đúng kh?”

“Kh được. đã trả tiền phòng đến hết sáng mai. Hơn nữa ba Vinh đồng ý cho em ở cùng . kh dại gì mà thả cho em về như vậy.”

Minh Ngọc chỉ chỉ vào ện thoại nói:

”Thùy Dung mang nước cam tới cho em và . Em muốn ra ngoài l.”

Nói xong, cô vào nhà vệ sinh thay đồ. Kh thể mặc bộ váy này ra ngoài được, Thùy Dung th sẽ đoán linh tinh mất. Chỉ kh ngờ khi bước ra, Thành Trung ngồi đó nói một câu:

“Kh được ra ngoài.”

Minh Ngọc :

“Tại ?”

“Em sẽ trốn mất. đã nhờ Tuấn Thành .”

Một lát sau Tuấn Thành mang hai cốc nước cam kh quên dặn cốc nào của Thành Trung, cốc nào của Minh Ngọc.

_ _ _ _ _

Hai mươi phút sau.

Minh Ngọc ngủ gục trên ghế, Thành Trung liền bế cô đặt lên giường.

Lúc này một tin n gửi tới, là tin n của Thùy Dung:

“Minh Ngọc, Trung ngủ chưa? Ha ha. nghe bà bỏ thuốc an thần vào cốc của . Sau vụ này bà thưởng một bữa lẩu đó.”

Thành Trung lập tức n tin lại:

“Nhờ phúc của em mà Minh Ngọc ngủ .”

Thùy Dung vò đầu bứt tai, lại xảy ra chuyện này hả trời?

Minh Ngọc, xin lỗi bà. Khi nào bà tỉnh lại đừng trách nhá. Trung với bà sớm muộn gì cũng như vậy mà đúng kh? Hu hu. Minh Ngọc…Minh Ngọc…

GÓC SUY NGẪM:

Thùy Dung: “Kh đúng. đã dặn kỹ như vậy chẳng lẽ Minh Ngọc vẫn uống nhầm cốc. Đã n là uống cốc ống hút màu đỏ mà. Lẽ nào là bác sĩ kia chơi đểu ?”

Tuấn Thành: “Chơi đểu đ thì nào? th cô cho thuốc an thần vào . Đổi cái ống hút dễ như trở bàn tay.”

Thành Trung: “Bộ jumpsuit này lạ thật? Kh cách nào tháo ra hay ? Sau này cấm Minh Ngọc mặc loại này.”

Ba Vinh: “Thành Trung, nhớ lời hứa với ba kh? Con đã hứa là kh làm gì nếu Minh Ngọc kh đồng ý đ nhá.”

Milo: “ ai còn nhớ kh? Đói quá.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...