Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chuyện Tình Anh Lính Công Binh

Chương 15:

Chương trước Chương sau

Minh Ngọc vừa mở mắt đã th Thành Trung nằm bên cạnh, kh những thế cô còn đang gối đầu lên tay nữa. Còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra thì Thành Trung lên tiếng:

”Em tỉnh à? Nước cam hôm qua ngon kh?”

Minh Ngọc ngơ ngác, kh và cô cùng uống hay mà còn hỏi.

Thành Trung đưa cho Minh Ngọc xem tin n của Thuỳ Dung:

”Bữa lẩu này xem ra nên mời .”

Mặt Minh Ngọc đỏ bừng, cô lắp bắp:

“Em...em chỉ...”

“Ngốc ạ. đã hứa kh động chân động tay . Đôi lúc thiếu kiềm chế, chỉ cần em nhắc nhở nhất định sẽ làm được.”

Nói đến đây cô, mỉm cười:

”Nhưng em ngủ say như vậy sẽ kh ai nhắc nhở .”

Nghe đến đây Minh Ngọc vô thức lại quần áo trên .

May quá.

Còn nguyên.

Jumpsuit muôn năm.

Bỗng nhiên cô cảm nhận được nhiệt độ của bên cạnh dường như cao hơn bình thường. Cô l tay đặt lên trán thử lại trên trán , quả nhiên là Thành Trung bị sốt. Kh tối qua vẫn khoẻ mạnh bình thường ?

Minh Ngọc liền nhấn nút báo bác sĩ.

Một lát sau Tuấn Thành vào:

”Hai đứa hôm qua ngủ ngon chứ?”

Minh Ngọc kh để ý tới lời trêu chọc này của Tuấn Thành:

kiểm tra cho Thành Trung . bị sốt .”

Thành Trung nhoẻn miệng cười:

”Sốt do lao lực.”

Tuấn Thành bật cười, rút ra chiếc nhiệt kế hồng ngoại:

”38.5 độ. Xem ra cũng mệt đây.”

Minh Ngọc lo lắng:

“Giờ em làm gì ạ?”

“Thằng này chỉ cần được ăn uống đầy đủ, ngủ đủ giấc và đừng ngâm trong nước lạnh nữa là được. sẽ cho một ít thuốc hạ sốt. Em cho nó uống theo liều lượng kê là được.”

Minh Ngọc gật đầu, cô lẩm bẩm:

“Ngâm nước lạnh. ngâm nước lạnh chứ?”

Tuấn Thành tủm tỉm cười:

“Thành Trung, giải thích cho em dâu hiểu . sắp hết ca trực . Hai đứa về cẩn thận nha.”

Minh Ngọc theo Tuấn Thành ra cửa, cô mỉm cười:

”Thành Trung giao cả cho em đ. Nó tuy vậy mà sống tình cảm lắm.”

Minh Ngọc vẫy tay tạm biệt Tuấn Thành:

”Em cảm ơn .”

Thành Trung Minh Ngọc nói, “ muốn biết vì lại ngâm nước lạnh kh?”

Minh Ngọc lập tức gật đầu. Đêm hôm tắm nước lạnh quả là việc ngu ngốc, thật sự kh bình thường.

“Làm như vậy để khiến cho bản thân tỉnh táo và kh làm chuyện bậy bạ với em đó.”

“Thật ra cũng kh cần làm vậy.”

Mắt của Thành Trung bỗng sáng như :

“Như vậy là em đồng ý.”

Minh Ngọc đặt tay lên trán Thành Trung:

“Đúng là sốt thường hay nói nhảm. Ý của em là chỉ cần uống thuốc giống em là ngủ ngon mà đúng kh?”

Thành Trung làm bộ giận dỗi:

Tuấn Thành giao cho em . Còn kh mau mang về chăm sóc.”

Minh Ngọc mỉm cười:

”Vậy hôm nay sẽ chăm sóc đồng chí nhiệt tình. Bắt đầu từ việc lái xe đưa đồng chí về nhà nhé.”

Thành Trung vội vàng gật đầu, chẳng m khi ốm để được cô chăm sóc. tr thủ hết sức thể để làm nũng mới được. Nghĩ tới thôi đã th vui .

_ _ _ _ _

Minh Ngọc nấu cháo hành, tía tô để giải cảm cho Thành Trung. bát cháo trên tay Minh Ngọc, quá trình làm nũng của Thành Trung bắt đầu.

“Minh Ngọc, em bón cho được kh?”

“Tại bón, tay vẫn bình thường mà.”

“Nhưng sốt nên mỏi. Hơn nữa em kh th lỗi à?”

Minh Ngọc ngạc nhiên:

lỗi?”

Thành Trung Minh Ngọc mỉm cười:

“Kh em bỏ thuốc thì làm gì xảy ra chuyện này.”

Đúng lúc này thượng tá Vinh vào trong nhà trong sự chào đón nồng nhiệt của Milo. Hai tháng kh gặp mà chủ tăng cân đ, vẻ hợp đất nha.

“Hai đứa ở trong nhà mà ba vào cũng kh biết hả? Đang làm gì mà tập trung thế?”

Thành Trung bị sốt, con đang nhắc ăn cho khoẻ thôi ba.”

Thành Trung giải thích:

“Con nhức mỏi toàn thân, con nhờ cô bón cháo mà kh được ba ạ.”

“Ba nghe đứa nào bỏ thuốc cơ mà? Thuốc gì thế?”

Thành Trung chỉ chỉ vào Minh Ngọc:

“Minh Ngọc bỏ thuốc an thần vào đồ uống của con nhưng kết quả uống lại là cô .”

Thượng tá Vinh bật cười:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chuyen-tinh--linh-cong-binh/chuong-15.html.]

“Minh Ngọc của ba cảnh giác cao độ. Đáng khen. Ha ha. Nhưng con bón cháo cho thằng Trung . Từ nhỏ nó đã biết chăm sóc cho con mà con lớn còn chưa biết thương nó đâu.”

Minh Ngọc và Thành Trung vô cùng ngạc nhiên. Lúc nhỏ họ đã từng gặp nhau ?

Thượng tá Vinh l ra một bức ảnh đen trắng:

“Đây là lần ba và Minh Ngọc đến nhà con trên đường về thành phố H. lẽ các con còn nhỏ quá nên kh thể nhớ được.”

Thành Trung chỉ vào bức ảnh nói:

“Kh. Con nhớ đứa nhỏ này. Em vào phòng con ăn kẹo, còn đòi uống nước làm ướt áo. Sau đó khóc um lên con l áo của thay cho em . Em một nốt ruồi màu x lạ lắm ba nhé.”

Nghe đến đây Minh Ngọc ểm nhẹ vào trán Thành Trung:

nhớ chi tiết thế. tiếp xúc gần với phụ nữ nhá.”

Thành Trung bật cười:

“Là con nhóc mít ướt mà.”

Thượng tá Vinh cười lớn:

“Trí nhớ kh tồi. Ai cái nốt ruồi ở vị trí đó hình như được chồng cưng chiều đ. Ba hy vọng con cũng đối với Minh Ngọc như vậy.”

Thành Trung chìm trong suy tư, đưa tay đặt lên n.g.ự.c :

”Hình như nốt ruồi của nhóc con nằm ở đây. Bây giờ chỉnh toạ độ sang Minh Ngọc của hiện tại thì sẽ nằm ở...”

Minh Ngọc đánh vào vai của Thành Trung:

“Ở đâu thì kệ em.”

Thượng tá Vinh hai nói:

”Ba thật sự vui vì hai đứa giải quyết hết mọi hiểu lầm. Từ giờ trở thật vui vẻ nhớ chưa?”

Minh Ngọc và Thành Trung nhau đồng th:

”Vâng ạ.”

Một lúc sau thượng tá Vinh chuẩn bị đồ sang nhà một bạn:

“Ba qua nhà bác Toàn rẽ qua chợ mua vịt về om sấu nhé. Thằng Trung thích món này. Hơn nữa ăn thịt vịt cũng giúp bồi bổ sức khoẻ nữa.”

Minh Ngọc mỉm cười:

“Từ khi nào ba thiên vị Trung vậy?”

“Từ đầu ba đã luôn yêu mến Thành Trung chỉ ều muốn rèn luyện nó nên nghiêm khắc thôi. Mà này, con từ giờ đừng gây chuyện với nó.”

“Ba, vậy ạ? Con gây chuyện bao giờ đâu.”

“Đ là ba nhắc thôi. Nó mà đánh lại thì con c.h.ế.t là cái chắc. Hôm nọ nó ôm ba nhảy khỏi chỗ đá lở dễ dàng vậy, ba khẳng định là nó thể nhấc con lên ném con xuống bẹp dúm dễ như trở bàn tay.”

Minh Ngọc ôm bụng cười:

”Kh đâu ba. Trung kh làm vậy đâu. Ba tưởng tượng quá đà .”

Thượng tá Vinh ra khỏi nhà nhưng Minh Ngọc vẫn chưa nín cười được. Sau khi Thành Trung biết được câu chuyện giữa hai cha con mỉm cười:

”Ba nói kh hẳn là sai đâu.”

Minh Ngọc giương mắt :

”Vậy thực sự thể nhấc lên cao ném xuống?”

Thành Trung gật đầu:

“Đơn giản.”

Lúc này Milo hứ lên một tiếng chạy vội ra ngoài:

”Ông Vinh mau về kh án mạng này.”

Minh Ngọc cười cười:

“Em muốn thử.”

Minh Ngọc vừa nói dứt lời thì Thành Trung đã bế cô lên giống như ôm c chúa vậy.

Minh Ngọc bật cười thành tiếng:

“Hôm trước cũng ôm ba như này?”

Thành Trung thẳng vào mắt Minh Ngọc, “Kh. Kiểu này chỉ dành cho mỗi em thôi.”

Minh Ngọc gật đầu:

”Vậy một vòng được kh?”

Thành Trung mỉm cười:

“Giờ vào bếp l ô mai ăn nhé.”

“Được. Đúng lúc em đang thèm ăn nè.”

Minh Ngọc đưa tay với lọ ô mai sấu l cho cô và Thành Trung mỗi một quả.

“Giờ phòng khách xem TV.”

Thành Trung gật đầu.

bế cô lên phòng khách nói:

muốn thử lên tầng hai kh?”

Minh Ngọc lắc đầu:

“Thế là đủ nha. Em biết đồng chí Thành Trung sức khỏe hơn . mà còn bế em nữa em sẽ chóng mặt giống như chơi vòng xoay bạch tuộc đó.”

Thành Trung mỉm cười:

”Nếu đã là bạch tuộc thì sẽ kh bỏ con mồi ra.”

Nói xong, mặc cho Minh Ngọc từ chối, Thành Trung vẫn bế cô lên tầng hai, khi đến nơi mở cửa vào phòng Minh Ngọc nhẹ nhàng đặt cô xuống giường:

“Ba nói ném em bẹp dúm nhưng kh chuyện đó đâu. Yên tâm. Chỉ đặt nhẹ như này thôi.”

Kinh nghiệm một đêm ở cùng Thành Trung trong bệnh viện khiến Minh Ngọc cảnh giác cao độ, cô lập tức chạy xuống nhà kh quên nói với theo một câu:

ở tạm đó ngủ . Tuấn Thành nói ngủ đủ giấc đó.”

Thành Trung bật cười, chưa gì mà đã sợ , bế cô một vòng lại lên tầng hai như vậy cho dù là thần nữa cũng mệt, làm gì nghĩ tới chuyện trêu chọc cô nữa chứ.

đưa mắt khắp căn phòng với màu chủ đạo là hồng nhạt, khi định giúp cô xếp m quyển sách trên bàn lên giá sách thì bỗng nhiên một bức thư rơi ra. Thành Trung cầm lên xem thì bì thư còn chưa được bóc.

Hình như được viết bằng gi thơm thì nhưng Thành Trung khẳng định đây kh thư Minh Ngọc viết cho vì trên bì thư đề “GREY D”.

Nếu kh là Minh Ngọc viết thì thể đây là thư tỏ tình của nào đó gửi cho cô.

Xem ra thì tên đó kh gặp may .

mới vắng hai tháng mà lại kẻ muốn làm quen cô gái nhỏ của à? Đừng hòng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...