Chuyện Tình Anh Lính Công Binh
Chương 5:
Sau khi rửa bát xong, Minh Ngọc cùng Thành Trung lên phòng khách. Minh Ngọc pha một cốc trà gừng đưa cho Thành Trung:
“ uống một chút . Lát nữa về đơn vị thể sẽ bị lạnh đ.”
“Cảm ơn em.”
Thành Trung mỉm cười cô gái trước mặt. Hiện giờ cô đã biết lo lắng cho sức khỏe của bạn trai .
Minh Ngọc l ra từ trong túi xách một tờ gi màu x dương được gấp thành hình hoa hải đường. Cô đưa tờ gi vào tay Thành Trung.
“Đây là câu trả lời của em.”
Thành Trung cất tờ gi vào trong túi áo trước ngực:
“ sẽ cất giữ nó cẩn thận.”
“Tại đưa cho em một bức thư kh hề xuất hiện để nghe câu trả lời của em?”
“Vì muốn chắc c sẽ kh bị ai đó từ chối.”
Minh Ngọc mỉm cười:
“Em kh biết khi nào lại gặp nên luôn mang theo đáp án bên đó.”
Thành Trung Minh Ngọc:
“Em còn cất bức thư lúc trước viết chứ?”
“Tất nhiên là cất kỹ.”
“Em thể mang cho xem được kh?”
Minh Ngọc lên phòng l bức thư đưa cho Thành Trung. bật cười khi phát hiện ra cô chưa đọc hết bức thư đó.
Thành Trung dùng nến làm cho bức thư hiện lên dòng chữ:
“P.S. Nếu trong vòng một tuần em kh từ chối nghĩa là em đồng ý làm bạn gái nhé.”
Thành Trung Minh Ngọc nói:
” đã cố gắng mới kh đến gặp em đ.”
Thì ra kh đến gặp cô hơn một tuần qua là vì để chắc c cô kh thể từ chối lời tỏ tình của . Minh Ngọc Thành Trung bật cười:
“Nhỡ đâu em nhờ ba chuyển thư hoặc số ện thoại của gọi ện từ chối trong vòng một tuần thì ?”
“Điều này nghĩ qua . Em sẽ kh nhờ ba. Còn việc được số ện thoại của vẫn thể xảy ra nếu như em cố ý tìm trong d bạ của ba em.”
Thành Trung trầm ngâm một lúc nói tiếp:
”Nếu em từ chối thì chỉ thể làm lại từ đầu, đến nhà em thật nhiều để em chấp nhận .”
Lúc này dù kh muốn nghe nhưng khoảng cách từ phòng khách tới chỗ Milo đang nằm chơi kh lớn, nghe được lời này nó lập tức quay lại Thành Trung. ta nói đẹp trai kh bằng chai mặt, vừa đẹp trai lại vừa chai mặt thì ai địch lại chứ.
Minh Ngọc nghe được lời nói từ tận đáy lòng của Thành Trung liền cảm động. Cô kh ngờ một vẻ ngoài lạnh lùng như Thành Trung lại thể nói ra như vậy.
Thành Trung đưa bức thư lại cho Minh Ngọc:
”Còn một chuyện nữa. nói với em.”
Chẳng hiểu khi nghe những lời này Minh Ngọc cảm giác sẽ kể cho cô một câu chuyện, chuyện về yêu trước kia của chẳng hạn. Trong thâm tâm Minh Ngọc, cho dù thích Thành Trung nhưng cô luôn nghĩ là quá hoàn hảo, đến mức kh thể “ế” như lời ba cô nói được.
Cô hít một hơi thật sâu nói:
” nói .”
“ nghĩ em hiểu được những khó khăn, mệt mỏi khi yêu một lính. thể những lúc em cần họ nhất họ lại kh thể bên cạnh em vì còn thực hiện nhiệm vụ của . kh dám hứa mỗi khi em cần , sẽ đều mặt nhưng thể đảm bảo với em, chỉ cần những lúc ở bên cạnh em, sẽ làm cho em hạnh phúc, còn những lúc kh ở bên em, sẽ luôn nghĩ tới em để làm động lực hoàn thành nhiệm vụ.”
Lúc này, hai mắt Minh Ngọc đỏ hoe, những giọt nước mắt đã lăn dài trên má.
Thành Trung đưa tay lau những giọt nước mắt nóng hổi trên má của Minh Ngọc:
“ xin lỗi. thực sự đã nghĩ nhiều. biết em chịu thiệt thòi khi ba thường xuyên vắng nhà. sợ rằng nếu yêu một như em cũng sẽ chịu khổ nhưng lại kh thể ngăn được bản thân bày tỏ tình cảm với em. cũng kh ngăn được nghĩ cách để khiến em đồng ý.”
Minh Ngọc nhẹ nhàng ôm l Thành Trung:
“Em chưa từng suy nghĩ đến những ều như nói nhưng em tin tưởng vào sự lựa chọn của con tim .”
Nhịp tim của Thành Trung tăng vọt, cúi xuống cô gái nhỏ bên cạnh vừa đúng lúc Minh Ngọc ngước lên .
Cả hai nhau kh chút né tránh.
Thành Trung từ từ cúi xuống định hôn lên môi của Minh Ngọc thì cô đưa tay ra chặn lại:
“Kh được hôn.”
Minh Ngọc nói tiếp:
”Em ôm là để an ủi thôi. Tại nghĩ quá nhiều. Đúng là đầu óc của kh bình thường mà.”
Thành Trung bật cười:
”Dám nói kh bình thường hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chuyen-tinh--linh-cong-binh/chuong-5.html.]
Minh Ngọc cao giọng:
”Kh thế thì là gì? Ba Vinh nói chính là thủ khoa đầu ra của Học viện Kỹ thuật Quân sự. Hôm nay em còn biết trình độ tiếng của tương đương với IELTS 8.0. Ngoài ra, nấu ăn cực ngon nữa. Thật sự là kh bình thường nha.”
“M ều đó cũng kh gì ghê gớm.”
“Đúng vậy. Em chắc c cũng những việc làm kh tốt. Em sẽ từ từ tìm ra.”
Thành Trung mỉm cười:
”Việc kh làm tốt đó là kiếm bạn gái. Mãi đến khi gặp được em mới thoát kiếp “ế” đ.”
“Vậy hôm nào ăn mừng thoát kiếp nạn này.”
Minh Ngọc cười cười, nói tiếp:
”Em sẽ dẫn ăn kem.”
Thành Trung ngạc nhiên:
“Trời lạnh mà lại ăn kem ?”
“Thật sự ngon luôn.”
“Được. Nhất định sẽ ăn kem nhưng ều kiện.”
Minh Ngọc thắc mắc:
“Điều kiện gì? Ăn kem mà cũng ra ều kiện với bạn gái ?”
Thành Trung vừa nói vừa ôm Minh Ngọc vào lòng:
“ muốn sau khi ăn kem em sẽ ôm thật chặt giống như thế này để cảm th ấm trở lại. kém chịu rét.”
Hình như đầu óc đầy những “tính toán” của Thành Trung lại bắt đầu hoạt động trở lại .
Milo m cảnh này liền sủa lên vài tiếng. Vậy mà bà Thạch nói chuyện “kh nên ” kh bị lên lẹo, th mắt nó vừa ngứa vừa đau đây này.
Lúc này, thượng tá Vinh mở ện thoại truy cập vào ứng dụng iDMSSLite, đập vào mắt là cảnh Thành Trung ôm Minh Ngọc.
Bỗng nhiên cảm th đau đầu, chóng mặt. Chắc là lại bị lên huyết áp đây mà. Thượng tá Vinh lập tức uống một viên thuốc huyết áp sau đó bấm ện thoại gọi cho Minh Ngọc.
Điện thoại di động trên bàn rung lên, Minh Ngọc cầm lên để nghe:
”Ba à, ba đã ăn cơm chưa vậy?”
Thượng tá Vinh mỉm cười:
“Ba ăn cơm với m chú ở đây . Ngày mai ba về sớm. Con ở nhà nhớ đóng cửa cẩn thận nhé. Thời buổi này kh tin ai được con ạ. Mà con cũng nghỉ sớm , kh được thức khuya quá.”
Minh Ngọc vâng vâng dạ dạ tắt máy.
Thượng tá Vinh chờ thêm mười phút vẫn th Thành Trung và Minh Ngọc ngồi nói chuyện tại ghế sô pha. Ông bấm máy gọi cho Thành Trung.
Điện thoại rung lên, Thành Trung lập tức bắt máy:
“Dạ. Cháu chào chú.”
Tiếng nói oang oang của thượng tá Vinh phát ra từ ện thoại:
“Gọi là thủ trưởng.”
“Nhưng hết giờ làm ạ. Chính chú bảo cháu gọi như vậy mà.”
“À. Giờ giỏi . Dám cãi lại à?”
“Cháu kh ý đó ạ.”
“ đang ở đơn vị kh? Chuyển máy cho nói chuyện với trung úy Tuấn Khải.”
“Cháu đang ở bên ngoài ạ. Lát nữa cháu về sẽ nói Tuấn Khải gọi lại ạ.”
“ cho hai mươi phút.”
“Vâng thưa thủ trưởng.”
“Tốt.”
Nói xong thượng tá Vinh liền tắt máy còn Thành Trung tìm tên trung úy Tuấn Khải trong d bạ để báo tin thượng tá Vinh đang tìm ta.
còn chưa kịp gọi ện cho Tuấn Khải thì thượng tá Vinh lại gọi ện tới:
“ nói Tuấn Khải gọi bằng máy của cho đó.”
Thành Trung nhận lệnh liền tạm biệt Minh Ngọc. Hai mươi phút là thời gian vừa đủ để Thành Trung từ nhà thượng tá Vinh về do trại nên kh thể chậm trễ. Trên đường kh hiểu nổi lại mệnh lệnh kỳ quái như vậy.
Lúc này thượng tá Vinh hài lòng khi th Thành Trung rời .
Hừ, trong lúc bận phá một quả b.o.m hóa học thì lại định đến phá b.o.m nhà à. Mặc dù thượng tá Vinh đã chấm Thành Trung cho vị trí con rể tương lai nhưng th bên cạnh Minh Ngọc m.á.u nóng của lại dâng trào.
Bao nhiêu c mới nuôi lớn được con gái xinh đẹp, ngoan ngoãn như vậy mà chẳng m chốc cô lại bỏ mà . Cũng may kịp thời thuê lắp camera giám sát trong nhà.
Thượng tá Vinh cười lớn, lẽ thời gian tới sẽ lắp thêm một cái ngoài cổng nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.