Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chuyện Tình Anh Lính Công Binh

Chương 6:

Chương trước Chương sau

Sau khi đưa ện thoại cho Tuấn Khải để gọi ện cho thượng tá Vinh, Thành Trung mở bức thư của Minh Ngọc ra xem.

Nét chữ nhẹ nhàng, th thoát của Minh Ngọc thực sự khiến khác trầm trồ.

“Thành Trung,

Em nghĩ là em cũng cảm tình với nào đó ngay từ lần đầu gặp mặt. Nhưng em cũng những quan ểm riêng trong chuyện tình cảm. thể hứa với em hai ều hay kh?

1. Kh được tự ý động chân động tay với em.

2. Kh được nói dối.

Nếu đồng ý với hai ều trên thì Minh Ngọc chính thức trở thành bạn gái của .

(14-5-5-21-19 1-14-8 22-9 16-8-1-13-10 01 20-18-15-14-7 02 4-4-9-5-5-21-6 20-18-5-5-14 20-8-9-6 5-13 11-8-15-15-14-7 3-15-14-6 12-1-6 2-1-14-10 7-1-9-19 3-21-1-18 1-14-8.)

Ký tên:

Đặng Thị Minh Ngọc”

Thành Trung mỉm cười, nói dối thì chắc c kh làm nhưng còn động chân động tay là ý gì? Là đánh nhau ? chưa từng nghĩ tới đánh con gái nữa huống hồ đó là Minh Ngọc.

Tuấn Khải th Thành Trung vào một tờ gi cười một thì kh khỏi tò mò:

”Ê, xem cái gì đ?”

Thành Trung Tuấn Khải:

“Từ nay em chính thức thoát ế.”

Tuấn Khải thở dài:

“Chú cứ nói quá. Chú mày mà ế thì đây gọi là ế bền vững.”

Thành Trung chỉ chỉ vào bức thư:

“Nhưng nếu em thích kh thích em thì vẫn là kh đôi cặp.”

Tuấn Khải đưa lại ện thoại cho Thành Trung:

“Trả này. Thủ trưởng nói ện thoại của chú nghe êm tai hơn ện thoại của . Xem ra cũng lên đời ện thoại . Gái chê đã đành đến sếp Vinh cũng chê được.”

Thành Trung cười cười:

“Hôm trước em gọi vẫn th bình thường mà.”

Lúc này Tuấn Khải tò mò trộm vừa thư mà Thành Trung đang cầm, ta hét lên:

”Đặng Thị Minh Ngọc. Đừng nói với là con gái của thủ trưởng Đặng Quốc Vinh nhá. Chú mày đời .”

Thành Trung gấp bức thư lại Tuấn Khải bằng ánh mắt khó hiểu.

Tuấn Khải nói tiếp:

“Ở đơn vị này kh ai là kh biết thủ trưởng Vinh cưng chiều con gái. m đến chúc tết gặp được Minh Ngọc, về nhà cũng mộng tưởng này nọ nhưng kết quả là đến nhà thủ trưởng sẽ bị con Milo đuổi khéo, chưa kể ở đơn vị sẽ ‘siêng năng rèn luyện’ hơn những khác.”

vẻ biết nhiều chuyện.”

Tuấn Khải vênh mặt:

“Chú mới về đây nên còn chưa biết mọi gọi là "Khải hóng". Nhưng để hóng được chuyện cũng kỹ năng đó.”

Thành Trung nghĩ nghĩ ều gì quay sang hỏi Tuấn Khải:

”Động chân động tay với khác là ý gì Tuấn Khải?”

“Như với mày thì gọi là đánh nhau, còn mày và bạn gái thì mang ý khác. Nghĩa là làm một số chuyện gì đó đó.”

Thành Trung “À” lên một tiếng dòng mật mã bên dưới. Tạm thời chưa nghĩ ra ý nghĩa của nó.

Tuấn Khải nói tiếp:

“Đừng nói là chú mày đang nghĩ đến chuyện động chân động tay nhá. Cẩn thận kh ăn đòn đó. Nghe đồn Minh Ngọc còn giỏi võ nữa.”

“Là cô nói em kh được động chân động tay.”

“Vậy chính là đang đe dọa chú đ. Động là đánh.”

Tuấn Khải sờ tay lên cằm, làm dáng vẻ của các đạo sĩ thời xưa:

”Nói vậy Minh Ngọc là một cô gái truyền thống . Như vậy chú kh thể đánh nh tg nh đánh chắc tg chắc. M động là đời.”

Thành Trung Tuấn Khải bằng ánh mắt ngưỡng mộ:

hiểu biết thật đ. Em kh biết tại cứ ở gần là lại muốn ôm cô vào lòng.”

Tuấn Khải phá lên cười:

“Ai mà chẳng như vậy. Họ còn muốn làm nhiều chuyện khác cơ nhưng quan trọng là biết ều khiển cảm xúc của . Hiểu kh? vì đại cục.”

Thành Trung: “…”

Bỗng nhiên Tuấn Khải im lặng:

“Tiếc rằng chỉ một đống lý thuyết. Đến cả cơ hội để kiềm chế bản thân cũng kh .”

Tuấn Khải chui vào trong màn nói với Thành Trung:

“Tắt đèn sớm . Để còn ngủ. Chú xác định chuẩn bị chịu khổ . Thượng tá Vinh mà biết chuyện kh chừng lại rèn cho thành tài đó.”

Nói xong, ta thở dài:

”Nhưng biết đâu số chú mày lại khá.”

Sau khi Tuấn Khải chìm vào giấc ngủ, Thành Trung nằm nhẩm lại dãy số trong bức thư của Minh Ngọc. Giờ đây đã hiểu ý nghĩa của dãy số này, Thành Trung mỉm cười n tin cho Minh Ngọc:

thể hứa với em sẽ thực hiện đúng hai ều em viết trong bức thư. cũng hiểu được ý nghĩa của câu cuối cùng em viết , sẽ kh bao giờ để nó xảy ra. Hãy tin ở .”

Minh Ngọc mỉm cười khi đọc tin n, cô lập tức n lại:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chuyen-tinh--linh-cong-binh/chuong-6.html.]

”Ai đ?”

Thành Trung bật cười:

“Bạn trai của em.”

số của em khi nào vậy?”

“Chưa nói với em nhỉ, trộm d bạ của ba em hôm nhờ sửa ện thoại đó. Chỉ lén lút ghi nhớ thôi.”

sợ ba em?”

“Kh sợ. Chỉ sợ ba mắng em.”

“Ai là ba mà gọi dễ dàng vậy?”

“Ba vợ.”

”Đồng chí Thành Trung, đề nghị đồng chí nghiêm túc.”

“Tuân lệnh.”

ngủ . dậy sớm hơn em đó.”

”Em ngủ ngon nhé.”

_ _ _ _ _

Mới đó mà Minh Ngọc và Thành Trung cũng đã hẹn hò được hơn một năm. Họ kh nhiều thời gian bên nhau như những cặp đôi khác nhưng những lúc ở cùng nhau cả hai thực sự hạnh phúc.

Minh Ngọc lá c là Thùy Dung – cô bạn thân học cùng lớp tại đại học A còn Thành Trung quân sư quạt mo là ‘thánh ế Tuấn Khải’. Mỗi lần ‘trốn nhà theo zai’ là Minh Ngọc l cớ cùng Thùy Dung nhưng đêm lắm cũng ngày gặp ma, bỗng nhiên một ngày cô bạn thân quên mất lời dặn của Minh Ngọc…

Như thường lệ, Thành Trung đưa Minh Ngọc đến trước cổng nhà. Milo chỉ chúi mũi hít khìn khịt mà kh hề sủa một tiếng do đã bị Thành Trung mua chuộc. Nó thực sự đã trở thành tên gác cổng vô dụng nhất năm.

Nhưng thượng tá Vinh cũng chẳng cần đến sự trợ giúp của tên cẩu tặc đó nhằm tóm gọn kẻ địch, thời buổi c nghệ phát triển chỉ cần mở ện thoại là thể th hai con ngây thơ cho rằng lừa được suốt thời gian qua. Chỉ tiếc rằng camera này cũng hạn chế, chẳng thể nghe được Minh Ngọc và Thành Trung nói gì.

Thượng tá Vinh tiến đến sát cánh cổng.

Milo ngoáy đuôi lộn lên. Thượng tá Vinh liếc mắt ra hiệu cho Milo đứng tránh chỗ cho . Milo ngoan ngoãn tránh đường nhưng trong lòng kh khỏi cảm thán: “Lại rình.”

“Thành Trung, về . Ba em đang ở nhà đó. Ba th đưa em về thì chết.”

là lính của ba em, hơn nữa còn là ‘lính cưng’ nữa đó.”

Bỗng nhiên cánh cổng nhà Minh Ngọc mở ra, thượng tá Vinh đứng ngay ở đó:

”À, hai ‘cục cưng’ đâu giờ này mới về?”

“Chào thủ trưởng.” Thành Trung vừa nói vừa đưa tay lên chào theo kiểu nhà binh.

“Kh dám. Chào . Bây giờ kh ở đơn vị.”

Thượng tá Vinh Minh Ngọc:

”Ba nói cho con biết, ba gọi cho Dung, Dung nói hôm nay kh buổi ngoại khóa nào hết.”

Thôi. Xong . Minh Ngọc im lặng cúi đầu.

Thành Trung mỉm cười nói:

“Thưa chú, do buổi ngoại khóa bị hủy nên cháu đưa Minh Ngọc mua sách ạ.”

Thượng tá Vinh bật cười, chỉ vào m quyển truyện trên tay Minh Ngọc:

“M cuốn truyện Conan này à?”

“Minh Ngọc vào nhà ngay, ba chuyện muốn nói với Thành Trung.”

Minh Ngọc giả bộ vào, cô đứng nấp sau cánh cổng thì nghe th tiếng nói của ba cô.

“Thành Trung, dặn bao nhiêu lần . Lính c binh phá b.o.m kh bao giờ được thái độ cười cợt.”

Thành Trung ngơ ngác:

“Nhưng đây là chơi mà chú.”

còn dám cãi à. Con Minh Ngọc kh b.o.m nổ chậm của nhà thì là gì? là lạnh lùng boy thì mới dọa được nó.”

“Cháu sẽ lưu ý ạ.”

“Còn nữa, muốn hỏi bao giờ thì rước nó đây? Đừng tưởng kh biết hai đứa hẹn hò cũng hơn một năm .”

“Cháu đợi Minh Ngọc tốt nghiệp đại học ạ.”

“Tốt. Nhưng để tránh b.o.m phát nổ thì làm hả thượng úy Thành Trung?”

Thành Trung nghiêm túc trả lời:

“Báo cáo thủ trưởng, tránh b.o.m phát nổ thì cần nhẹ nhàng tháo bỏ ngòi nổ của nó, sau đó mới di chuyển tới nơi an toàn.”

“Tháo bỏ ngòi nổ thì được nhưng kh muốn di dời quả b.o.m này. Một nuôi nó lớn lên nên sẽ ở rể.”

“Vậy còn chuyện tháo ngòi nổ thưa thủ trưởng.”

“Tháo cái đầu . Hiện tại mà động vào con gái thì liệu hồn. Về đơn vị . Lần sau hẹn hò thì kh cần lén lút nữa.”

Minh Ngọc từ sau cánh cổng chạy ra, cô thơm vào má ba cô một cái:

“Ba là nhất.”

Thượng tá Vinh lắc đầu:

“Cái gì cần nghe thì cũng nghe . Cho gặp nhau thêm 10 phút thôi nhé. Ba vào nhà đây.”

Mười phút sau, tiếng còi vang lên ngay sau cánh cổng kèm theo khẩu lệnh:

“Giải tán.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...