Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chuyện Tình Thanh Xà Hiện Đại

Chương 1:

Chương sau

Cuối cùng cũng nhẫn nhịn được đến khi tốt nghiệp đại học, tìm một c việc ngay tại thành phố đang học.

C ty nằm ở chỗ phố xá sầm uất, để tiết kiệm thời gian làm, thuê một căn hộ gần nội thành, hai phòng ngủ một phòng khách, diện tích kh lớn nhưng ở thoải mái, một gian dùng làm phòng đọc sách và vẽ, gian còn lại để làm phòng ngủ.

Ở được m tháng thì phát hiện một vấn đề tiền thuê nhà quá mắc! Một phần ba tiền lương của đem biếu cho quản lý nhà trọ, ngoài ra còn thêm nghĩa vụ trả tiền mua xe nữa, cuộc sống của bản thân ngày càng sa sút. Vạn bất đắc dĩ, đành nghĩ đến chuyện tìm thuê chung, vậy là dán một tờ quảng cáo cần tìm thuê chung nhà.

Vào buổi sáng thứ bảy, chu cửa vang lên hai tiếng, đang quét dọn, vừa trả lời “đến đây đến đây” vừa chạy nh ra mở cửa.

Sang thật, ngoài cửa là một cao to mặc âu phục giày da, đỉnh đầu gần chạm đến khung cửa, trong tay cầm tờ quảng cáo cho thuê phòng của : “Xin chào, xin hỏi ngài là Hạ tiên sinh kh?”

gật gật đầu: “Đúng vậy.”

muốn thuê chung với Hạ tiên sinh, kh biết thể bàn bạc chi tiết kh?” cao to mỉm cười.

“A, đương nhiên đương nhiên. Mời vào!” dẫn ta vào phòng khách.

Khách và chủ ngồi xuống, thân cao 1m78 như rốt cục đã thể thẳng vào mặt khách.

thể biết tên Hạ tiên sinh kh?” khách nói chuyện, “ nghĩ chúng ta sắp ở chung, gọi thẳng tên nhau lẽ là hay nhất.”

“Nói cũng đúng, tên là Hạ Thu Đ.” Cha mẹ th việc đặt tên phiền phức quá bèn l đại hai mùa hợp với họ làm thành một cặp, cho mang cái tên kỳ cục như vậy.

“Tên hay, tập hợp ba mùa trên , tên này thật là phóng khoáng.” ta bắt tay , “Hân hạnh được làm quen, Thu Đ, tên là Vu Mục.”

“…” thật kh biết ý ta là Ngư Mục trong “ngư mục hỗn châu” (vàng thau lẫn lộn) hay là Du Mộc trong “du mộc ngật đáp” (tư tưởng bảo thủ) nữa, tóm lại này l tên thật là khiêm tốn.

ta giống như thấu suy nghĩ của , bèn giải thích: “Là kiền (干) móc thêm một nét thành vu (于), còn mục là túc mục (trang nghiêm).”

Nh chóng thỏa thuận xong các khoản ều kiện, cam đoan sẽ nh chóng dọn ra một phòng, bảy ngày sau Vu Mục sẽ chuyển vào.

là một nhà thiết kế nội thất, thường xuyên thức đêm vẽ, còn ban ngày thì đến c ty giao bản vẽ bàn bạc linh tinh, Vu Mục là một tiểu thuyết gia, cho nên bàn về thức đêm làm việc chúng đều là kẻ tám lạng nửa cân, ba tháng trôi qua trong bình an vô sự. Hơn nữa Vu Mục còn chủ động nhận việc nấu cơm, mỗi tối thêm bữa ăn khuya cũng kh tệ. Còn đảm đương việc giặt quần áo kỳ thật là máy giặt làm tất, c việc này thực nhẹ nhàng. Chỉ dựa vào hai ều đó đã vui mừng, được ở chung như vầy thật kh dễ.

Hiếm khi được một tối thứ sáu kh thức đêm, thứ bảy dậy sớm chuẩn bị giặt quần áo. Ôm đồ của đẩy cửa phòng Vu Mục ra chúng đã quy ước, ta đặt quần áo cần giặt ở cạnh cửa, mở cửa tự l.

Máy tính trên bàn còn mở, coi bộ Vu Mục lại viết lách cả đêm, vừa ôm quần áo của Vu Mục ra ngoài vừa suy nghĩ, đột nhiên tầm mắt bị thứ gì đó thu hút. Tập trung , rắn! Một con đại mãng xà màu đen vằn đang ngủ trên ghế dựa trước máy tính, hơn phân nửa cơ thể trườn trên mặt đất dài đến chừng vài mét! Trời ơi, té ngã bỏ chạy, khẽ khàng đóng cửa lại hy vọng con mãnh thú kia kh bị đánh thức!

nên làm gì đây? chung nhà với nuôi một con rắn! Tại lâu như thế lại kh biết? Chờ đã, hèn gì ta lại chủ động nấu cơm, kh biết đã lén lút nấu bao nhiêu thức ăn chăn nuôi rắn bằng nguyên liệu nấu cơm cho ! Thật đáng sợ! Thật sự kh muốn tiếp tục ngồi đợi trong căn nhà đáng sợ này, mặc áo khoác trốn ra khỏi nhà giấc ngủ này của Vu Mục thế nào cũng kéo dài đến tận chiều, chờ ta tỉnh lại sẽ trở về nói chuyện con rắn sau!

Cơm chiều vẫn như cũ thịnh soạn, sắc hương vị đủ cả. Nhưng vừa nghĩ tới trong phòng Vu Mục một con rắn cũng đang hưởng thụ tay nghề của ta, liền hết muốn ăn, do dự mãi mới mở miệng: “Vu Mục, thích động vật kh?”

“Cũng . Chi vậy, Thu Đ? Muốn hẹn vườn bách thú ?” Vu Mục trước giờ nói năng tùy tiện, còn lại làm biếng so đo với ta.

“Kh . Ý là, thích động vật cỡ lớn kh… Ừm, động vật hoang dã… Mãnh thú… Ví dụ… Ví dụ như…”

“Ví dụ như rắn?” Vu Mục tiếp lời.

“Đúng!” nh chóng đáp lời, ngẫm nghĩ, lại th kh thích hợp cho lắm, vì vậy bèn bổ sung, “Xin lỗi, kh cố ý, sáng hôm nay dậy sớm, mở cửa phòng l quần áo để giặt thì kh cẩn thận th…”

th cái gì?” Vu Mục hỏi .

… Kh chứ, đến lúc này còn muốn giả ngu với ! “Trên ghế của một con đại mãng xà… Con đó là nuôi kh?” chứng thực với ta kỳ thật còn chứng thực cái gì nữa, đã quá rõ ràng .

“Đúng vậy, xin lỗi, con rắn này nuôi đã lâu, thân thiết với như em, sợ kh cho nên vẫn luôn giấu . Hơn nữa, quảng cáo cho thuê của cũng đâu ghi kh cho nuôi động vật?” Vẻ mặt Vu Mục như bỗng thoải mái hẳn, “Yên tâm, rắn của ngoan lắm, kh độc, tuyệt đối kh tấn c , cam đoan về sau sẽ nhốt nó kỹ kh làm sợ nữa, được kh?”

“Cái này… Kh là vấn đề này, chung quy vẫn th… Động vật hoang dã hình như kh thích hợp làm thú nuôi…” đề nghị, “Đem nó đến vườn bách thú hoặc phóng sinh được kh?”

“Các … các như thế nào đều giống nhau vậy!” Vu Mục rõ ràng đã nổi giận, đặt đũa xuống giận dữ bỏ .

Làm đây? chưa từng qua lại với say mê động vật hoang dã như thế, vừa th ánh mắt thoáng chốc đầy tổn thương của Vu Mục thật khiến kh đành lòng, thế này mà lén tìm bắt con rắn bảo bối của ta mất, ta còn chả liều mạng với .

Kỳ thật cẩn thận ngẫm lại, mỗi ngày Vu Mục ở chung phòng với con rắn kia đều kh việc gì, thể th con rắn này ngoan. Vu Mục chuyển đến lâu như vậy cũng chưa từng lừa gạt , hẳn là nên tin lời ta nói. Hơn nữa, muốn tìm một ở chung tốt như Vu Mục kh hề dễ dàng. Thôi vậy, tốt xấu cũng là đàn con trai, kh thể nhát gan kh chấp nhận một sở thích nho nhỏ của ta như vậy được!

Đang suy nghĩ, Vu Mục lại mở cửa ra, mặt mày xám xịt mà rằng: “Cho chút thời gian, tìm được chỗ ở nhất định sẽ dọn .”

“Quên Vu Mục, suy nghĩ cẩn thận . ở lại , chỉ cần cam đoan con rắn của thật sự kh tấn c là được, tin .”

Tựa hồ sợ bị ta coi thường, cố tình nở một nụ cười khoan dung, “Tìm phòng ở thực kh dễ dàng đúng kh? Nếu bị phát hiện lại chuyển nhà, rắn cũng đâu thích loại cuộc sống kh yên ổn này của ? Yên tâm, lá gan lớn lắm.”

“Thu Đ…” Ánh mắt Vu Mục nháy mắt sáng lên, biểu tình y như nhân dân vùng giải phóng th cán bộ do chính quyền phái đến.

Haizz, hiệp hội những yêu động vật quả thực nên trao tặng giải thưởng cho trai trồng cây si với rắn trước mắt mà!

Nói là kh sợ nhưng kỳ thật vẫn chút gánh nặng tâm lý, từ sau ngày phát hiện rắn kh dám lại gần phòng của Vu Mục nữa, lần nào cũng kêu ta đặt quần áo bẩn trong cái giỏ bự ở nhà vệ sinh.

Vu Mục cười : “ kh ra lá gan lại nhỏ vậy! Kh đâu, bảo đảm về sau nhất định kh để th con rắn kia nữa, yên tâm !”

“Cái này gọi là nhát gan…” Thật là oan uổng cho hết sức, “ bình thường th rắn còn kh phản ứng được như đâu!” Lại tò mò hỏi Vu Mục, “Còn , nghĩ lại đem rắn làm thú cưng vậy?”

“Ha ha, tin rằng trong các loài động vật hoang dã một chủng loài thể biến thành hình kh?” Vu Mục nửa thật nửa giả hỏi.

sói á?” Trong đầu hiện lên hình ảnh một đàn trên đầu là đôi tai nhọn trên mặt đầy l lá đứng dưới ánh trăng tròn vành vạnh.

“Từa tựa vậy, nhưng dĩ nhiên cao cấp hơn nhiều so với loài động vật chỉ phản ứng với một vật duy nhất.” Vu Mục càng nói càng huyền bí, “Là một chủng loài chỉ dựa vào ý chí của thể biến thân, giống loài hồ tiên trong thần thoại truyền thuyết của Trung Quốc hơn, nhưng năng lực của chúng kh bắt cái gọi là tu hành, mà là do gien di truyền quyết định.”

kh chứ Vu Mục? Sức tưởng tượng của thiệt là phong phú, quả kh hổ d là tiểu thuyết gia.” nghe mà đầu óc mơ hồ, “Chuyện kể trong truyền thuyết làm tin được. Chẳng lẽ nuôi rắn là vì tin rằng nó thể biến thành Bạch nương tử ?”

“…” Vu Mục muốn nói lại thôi, chút mất hứng.

“Ha ha, đùa thôi đùa thôi, đừng để ý!” nh chóng cười ha ha cho qua chuyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chuyen-tinh-th-xa-hien-dai/chuong-1.html.]

Vào lúc chạng vạng Vu Mục gọi ện thoại nói buổi tối ăn ở ngoài, đành mua thức ăn nh về cúng cái miếu ngũ tạng của .

Gần đến đêm khuya, ta rốt cục cũng về.

“… Thu Đ… Xin chào, chào… Đã lâu kh gặp…” Vu Mục say như c.h.ế.t dựa ở cửa, tay nhấn chu cửa từng cái một nhịp ệu, sau đó dường như vui vẻ mà ha ha cười rộ lên.

“Đừng ở đây làm chuyện mất mặt nữa, vào nhà !” vươn tay kéo ta vào nhà.

ta say đến ngay cả đứng cũng kh vững, cả dựa vào lải nhải kh rõ: “Kỳ thật kh say… Hôm nay… Hức… Chúc mừng một quyển tiểu thuyết của được trao giải…”

“Nên mới làm kiểu chúc mừng này? mời m biên tập viên gì đó uống rượu à?” hỏi.

“Ừ… Mọi đều tận hứng… Uống! Cạn ly!” Vu Mục lại ngây ngô cười, “ nói kh uống được…”

“Gạt , uống thành như vầy mà còn nói kh uống được? Nhất định là ôm chai rượu đánh c.h.ế.t cũng kh bu.” đã nửa kéo nửa ôm mang ta vào phòng ngủ, cẩn thận một lượt nhưng kh phát hiện bóng dáng con rắn, yên tâm kha khá.

“… Kỳ thật kh say…” Mặt Vu Mục đỏ lừ, nằm ở trên giường tháo cà vạt của , “ còn về nhà… Trong nhà còn Thu Đ đang chờ …”

… Phắc! nói cái gì vậy!” còn kéo cả vào!

“… Cô biên tập nói… Tiểu Đ là ai… nói kh Tiểu Đ… Tiểu Đ là Hạ Thu Đ… Hạ Thu Đ… Ba mùa… Tên hay… Thu Đ, kh say… xem kh say mà…” Nói xong lời cuối Vu Mục kh còn nói tiếng nữa, xiêu xiêu vẹo vẹo ngủ mất.

“Ngủ , uống thành như vậy, bệnh!” Sợ ta nửa đêm tỉnh dậy khát nước, đặt một cốc nước ở đầu giường, sau đó giúp ta cởi giày phủ kín chăn mới trở về phòng ngủ.

Ngủ một giấc đến hừng đ, rửa mặt xong chủ động làm một bữa sáng đơn giản, say rượu đặc biệt khó chịu, bản thân làm nhiều một chút dành sẵn cho Vu Mục luôn. Đợi đến hơn 11 giờ sáng vẫn chưa th Vu Mục rời giường: “Thằng cha này làm vậy? Kh đến mức giờ vẫn còn ngủ chứ?” lẩm bẩm đến cửa phòng ta.

“Vu Mục?” gõ cửa, “ tỉnh chưa? Sắp giữa trưa !” Sau đó dán lỗ tai vào vách cửa nghe ngóng thử, kh động tĩnh, “Vu Mục? Vu Mục! kh chứ? Khó chịu hả?” Lại nghe thử, vẫn kh động tĩnh…?

Đột nhiên trong đầu nhoáng lên một ý nghĩ, rắn! biết rõ trong phòng ta rắn còn nhốt say rượu ở trong, vạn nhất rắn ngửi được mùi rượu nổi ên thì ! Trời ơi! Vu Mục! Vu Mục nhất định còn sống nha! vội vã đẩy cửa vọt vào: “Vu… !” Làm gì bóng dáng nữa, ngủ trên giường là một con mãng xà đen thui cực lớn đúng là con Vu Mục nuôi mà! Còn áo sơ mi quần dài Vu Mục mặc tối qua lại rải rác trên cạnh giường!

“Vu Mục…” Bi thương sâu sắc cùng cảm giác buồn nôn tấn c , hai cảm giác đó kh ngờ đã vượt qua nỗi sợ hãi, ngây ngốc đứng ở cửa kh thể di động.

Hơn mười giây trôi qua, khôi phục thần chí. Đúng vậy, bây giờ kh lúc bi thương, nếu cứu kh được Vu Mục, sẽ g.i.ế.c con rắn này báo thù cho ! Nh chóng vọt ra nhà bếp xách con d.a.o chặt xương trở lại phòng ngủ của Vu Mục, vô th vô tức tới gần con rắn bự!

Tục ngữ nói đánh rắn đánh bảy tấc, nhưng mà cái con lớn như vậy, đánh bảy tấc gì , thể áp dụng được ư?! Kh quan tâm được nhiều như vậy, nhắm mắt, hít một hơi, tay nâng, d.a.o hạ!

Nhưng d.a.o lại rõ ràng c.h.é.m vào chăn đệm, một cơn gió lạnh thổi qua, con rắn mới vừa còn ngủ say trên giường giờ đã rơi xuống đất, đầu rắn ngẩng cao, cách một cái giường đối mặt với ! Trời ơi, làm bây giờ làm bây giờ! khẩn trương đến dạ dày co rút đau đớn, chẳng lẽ hôm nay sẽ chôn thân trong bụng rắn ?

Bỗng, con rắn lớn lắc lư rụt lại, cái này… Chẳng lẽ nó muốn tấn c?! cầm d.a.o bày tư thế lần nữa! Dù c.h.ế.t cũng c.h.é.m mày hai d.a.o tính tiếp!

Qua vài giây đồng hồ, lại th Vu Mục vẹn toàn, thân thể tr*n tr**ng đứng dậy từ bên kia giường! ta nói: “Thu Đ, bình tĩnh một chút, kh gì, bình tĩnh một chút…”

Đúng vậy, bình tĩnh một chút, ở trong lòng nói với chính Hạ Thu Đ mày bình tĩnh bình tĩnh bình tĩnh…

Mở mắt ra liền th Vu Mục quần áo chỉnh tề vẻ mặt lo lắng. “Vu Mục, đang nằm mơ kh, thật đáng sợ. còn muốn ngủ tiếp một lát… Đáng sợ…” Nhắm mắt lại muốn trở , đột nhiên phát hiện bản thân đang nằm trên sàn nhà! Hóa ra kh nằm mơ! nh trí ngồi phắt dậy, né xa Vu Mục, chằm chằm ta đầy đề phòng, “ đến cùng là gì?!” Chết tiệt, âm th đã run nhè nhẹ!

“Thu Đ, kh ác ý… nghe giải thích đã…” Vu Mục định tới gần, càng lùi về sau, ta đành thở dài bỏ cuộc, ngồi xuống tại chỗ, “Thu Đ, từng nói trong các loài động vật hoang dã một chủng loài thể biến thành , còn nhớ kh?”

“Nhớ.” Khi còn ngạc nhiên vì ta lại nuôi rắn, “ đừng nói với thuộc chủng loài đó nha?”

“Chính là vậy đ. là hoàng tử thứ ba mươi lăm, dưới còn mười bảy em trai em gái, sau khi thành niên liền ở thế giới loài sáng tác kiếm sống.” Vu Mục chậm rãi giải thích.

thứ ba mươi lăm? Ông trời ơi, cha ta lợi hại quá ! A đúng , hồi xưa xem thế giới động vật nói, rắn một lần đẻ nhiều trứng, cho nên… Hơn năm mươi chị em do một lần bất cẩn mà sinh ra! Trời!

“Thu Đ, làm vậy? Sắc mặt như thế nào lại xấu vậy?” Vu Mục lại muốn tới gần.

đừng tới đây!” Lưng đã kề sát tường, “ vẫn khoẻ, nói tiếp .”

“Haizz… Cũng kh gì để nói… ân hận, lần trước là vì uống cà phê bị dị ứng, may mắn kh đa nghi… Vốn đã đáp ứng kh bao giờ… làm sợ nữa… Nhưng ngày hôm qua thật sự là uống quá nhiều…” Vu Mục thoáng qua bộ dáng co rúm của , cúi đầu, “Kỳ thật, muốn một bạn loài thể chia sẻ bí mật, cho nên mới tới tìm thuê chung nhà… Lần trước nói kh cần dọn , nói như vậy khiến cảm động. Thật sự, đã cho là tìm được …”

ta im lặng cúi đầu nên kh th được vẻ mặt, nhưng đoán chừng ta sắp khóc . Trực giác nói cho hay những ều ta nói đều là sự thật, ở chung thời gian dài như vậy đương nhiên biết ta là tốt, biết nãy giờ thái độ biến hoá lớn như vậy nhất định đã tổn thương ta… nhưng… nhưng… đầu óc quá hỗn loạn.

Chỉ nghe th một tiếng thở dài, vẫn là Vu Mục mở miệng: “Suy nghĩ của thực ngu xuẩn… Lần này, nhất định sẽ dọn , xin lỗi, Thu Đ, xin lỗi…”

nói… hơn năm mươi chị em kh?” Sau khi im lặng một hồi lâu, rốt cục nói chuyện.

“Đúng vậy. Nhưng chúng vừa ra đời đã thể tự chăm sóc bản thân, nuôi lớn cũng kh khó khăn.” Vu Mục cười khổ, “Cho nên, sau khi đến thế giới loài th cha mẹ dắt tay đứa nhỏ trên đường, cảm th kỳ lạ, cho tới giờ còn chưa từng th qua…”

“Nói thừa! Con nhiều như vậy ba mẹ làm chăm hết được!” Suy nghĩ một chút nói thêm, “Hèn chi tên khó nghe như vậy…”

“A?” Vu Mục rốt cục cũng về phía .

“Nhà các sẽ kh tên Vu Thích Nhi, Vu Tiền Nhi chứ hở?” xấu xa cười, mặt Vu Mục đỏ thiệt, chẳng lẽ đoán trúng ? “ uống say ngoại trừ nói nhiều thì kh tật xấu khác kh? Ví như ăn thịt chẳng hạn?” hỏi.

“Làm gì …” Vu Mục vừa hoang mang vừa ấm ức.

“Vậy là tốt .” đứng dậy khỏi sàn nhà xoa bóp hai chân đã hơi tê dại, “Về sau th bản thân sắp say thì nh về nhà , đừng ở ngoài đường chơi đùa biến thân.”

“Thu Đ…!” Miệng Vu Mục mở lớn, “Ý là…”

“Ở lại . Nếu chuyện nên biết hay kh nên biết đều đã biết thì về sau hẳn là kh gì dọa được nữa đâu.” cười với ta, “ kh vào địa ngục thì ai vào địa ngục?”

“Thu Đ!” ta phấn khích bổ nhào lại, ôm chặt l .

cố hết sức nhón chân, vỗ vỗ lưng Vu Mục: “Được được .”

kh ngờ lại giữ Vu Mục ở lại lần nữa, lần này cảm giác cứ như nhận nuôi một con thú cưng cực lớn vậy, là phúc hay họa chấp nhận cả thôi, chỉ cảm th những chuyện gặp gỡ ly kỳ như này kh ai cũng thể gặp được.

-

Ngư Mục là mắt cá, còn Du Mộc là gỗ cây du, cái màn nghe tên của em Đ thật là bó tay mà =)))


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...