Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chuyện Tình Thanh Xà Hiện Đại

Chương 2:

Chương trước Chương sau

Hơn 11 giờ khuya, Vu Mục vẫn còn hưng phấn ngồi nói chuyện với , nói về những chuyện hồi nhỏ, nói rằng ta tốn nhiều c sức mới nhớ được tên của nhà th cũng đúng, hơn năm mươi chứ đùa à.

Vu Mục nói: “Tốt quá, Thu Đ, th hôm nay mới đúng là ngày chúng ta chính thức biết nhau.”

cũng được, tùy . nói đến lúc ngủ kh?” kh chút giấu diếm ngáp một cái rõ to, “Cho dù ngày mai được nghỉ cũng kh thể ngủ quá muộn được.”

“Ừm… Chuyện đó… Thu Đ, giường của hình như kh dùng được nữa…” Vu Mục nhắc mới nhớ chính lúc đó hạ d.a.o quả thực dùng hết sức, chẳng những đệm giường rách tung b, mà thân giường bằng gỗ nguyên chất cũng bị nứt một khe lớn vào lúc tính mạng gặp nguy hiểm con quả thực thể bộc lộ ra tiềm lực lớn!

“Ha ha, xin lỗi.” xấu hổ cười, “Nếu vậy trước tiên tạm thời ngủ cùng giường với ? Chỗ vừa hay còn một bộ chăn mền. Ngày mai sẽ cửa hàng nội thất mua cho một cái giường mới!”

“Vậy… Cũng được, cứ nghe theo .” Vu Mục thoáng do dự một chút, “ rửa mặt trước.”

“Đi , tìm chăn liền đây.” May là hiện giờ thời tiết kh lạnh lắm, lột cái mền mỏng trên giường ra, nh chóng dọn giường đàng hoàng.

Vu Mục vóc dáng cao, ta co ngủ trên chiếc giường hai tiêu chuẩn của còn th khó chịu giùm, đến lúc lên giường ngủ thì vô thức nằm sát ra mép giường.

“Đúng , Thu Đ.” Vu Mục như đột nhiên nhớ tới chuyện gì, “Bởi vì dáng khá cao nên giường đặt ta làm theo yêu cầu… Phỏng chừng một tháng mới xong… Nên… trong lúc này cũng chỉ thể…”

Trái tim rớt cái bịch, tự nhủ dù cũng là phá hỏng giường ta, bây giờ chỉ thể ra vẻ hào phóng thôi: “Kh kh , kh cảm th khó chịu là được. Chỉ một tháng thôi mà.”

Chưa từng trải nghiệm cùng khác ngủ chung giường đến sáng, vốn nghĩ sẽ kh thể thích ứng được, nhưng trên thực tế chả gì.

Thứ tư là một ngày nắng gắt, thời ểm tan tầm tâm tình vừa vừa ngắm đường, vậy mới phát hiện hóa ra mùa hè đã sớm tới , thế là lại nhớ đến những ngày tháng tươi đẹp của thời đại học, nghĩ hẳn là thừa dịp cuối tuần này picnic ngoại ô chứ nhỉ. Gửi một đống tin n cho các chị em, nhưng kết quả hồi đáp đều là “Chú mày kh hiểu nỗi khổ khi làm việc cho nhà tư bản hả! còn tăng ca cuối tuần đây, lần sau !” “Chị còn hầu chồng … Hầm gà mái hầm gà mái !”

thèm vào!… Đúng là một lũ vô tình vô nghĩa!

Dứt khoát tắt luôn di động, bực bội về nhà.

Vừa vào cửa đã th Vu Mục đeo cái tạp dề con lăn lộn trong bếp, trước giờ luôn chủ trương cái ăn là được cái này dẫn đến dạ dày của kh tốt lắm, còn Vu Mục thì lại kiên quyết kh thể qua loa với chuyện ăn uống, cũng chẳng biết mỗi ngày hai này bỏ ra bao nhiêu thời gian để xem thực đơn nữa. Nói như thế thì văn phong của Vu Mục bị thực đơn ảnh hưởng lớn, đoán lý do ta chỉ toàn viết truyện ngắn và vừa là vì câu cú của ta quá ngắn gọn, rõ ràng thể diễn thành m câu ta đều chỉ tóm gọn trong vài chữ, đây kh cùng một phong cách với thực đơn ?

“Hôm nay về sớm vậy?” Vu Mục cười hỏi.

“Ừ, gần đây kh nhiều việc cho lắm.” vừa nói vừa về phòng thay quần áo, thay đồ xong ra đã th đồ ăn được dọn lên bàn.

“Đúng , cuối tuần rảnh kh?” Cơn hăng hái mời bạn kéo bè hồi nãy còn chưa qua, tự nhiên nghĩ nếu Vu Mục thời gian mà lại sẵn lòng thì chi bằng mời ta cùng picnic , dù gì ta cũng coi như là một bạn hợp cạ.

, thế?” Th chưa, một bạn cùng nhà làm việc tại gia như Vu Mục, cái lợi lớn nhất chính là bất cứ lúc nào cũng kh th cô đơn, lúc bạn bận thì ta rảnh, lúc bạn rảnh thì ta còn rảnh hơn.

muốn ra ngoài chơi một ngày, cắm trại ăn cơm vân vân. kh?” bỏ qua phần kh hẹn được nào khác, chuyện này thật sự mất mặt!

“Được! Kh thành vấn đề!” Vu Mục phấn khởi như trẻ con.

Cuối tuần dậy thật sớm, lái xe ra ngoại ô.

Trèo lên đến đỉnh núi hưng phấn ngắm xung qu chạy lung tung: “Nơi này thật kh tồi! Muốn chơi thì chọn vùng hoang dã kh ai lui tới như này chứ! kh biết đâu, thời đại học và bạn bè thường cùng nhau trốn học ra ngoài chơi lắm!” Tỉ mỉ lựa chọn một bãi đất bằng phẳng, thuần thục dựng xong lều trại, “Vu Mục, mau l thức ăn ra , chuẩn bị ăn cơm!”

“M thứ mua hả?” Vu Mục lắc đầu vô tội, “Kh mang.”

“Trước đó kh đã nói rõ chuẩn bị đồ ăn ? Tại kh mang gì hết? Hai ở chỗ rừng núi hoang vắng này hớp gió Tây Bắc à?!” Vu Mục, kh thể tin được.

nói là ăn dã ngoại mà.” Vu Mục vẫn kh chút hoang mang, “Ở chỗ ăn dã ngoại chính là săn thú, làm gì chuẩn bị đồ ăn trước? ở chỗ này chờ một lát.” Nói xong ta xoay mất.

còn nói lý nữa hả!” tức c.h.ế.t được, “Qua một bên chơi , đúng là kh tr cậy được vào !”

Giận thì giận, ăn vẫn là vấn đề cần giải quyết, kh dễ gì mới ra ngoài một chuyến kh chơi hết được? Nhưng cũng kh muốn ở đây đói bụng, vì vậy vào sâu trong rừng muốn tìm xem nấm rừng quả dại gì ăn lót dạ hay kh.

Nơi này quả nhiên là rừng hoang kh ai quản lý, từng tia nắng xuyên qua rừng cây cao lớn, trong khu rừng yên tĩnh thỉnh thoảng tiếng chim vỗ cánh, làm cho khác kh rét mà run. kh khỏi khiếp đảm bước nh hơn, nh chóng tìm cái gì đó ăn nh chóng rời khỏi nơi này.

Cách đó kh xa trên một cành thấp của cây đại thụ gì đó, định thần lại, hay cho Vu Mục, chọc giận mà bản thân còn tâm tình ở đây ngủ! Nh bước qua đó, lại suy nghĩ vừa nãy giọng ệu nói chuyện của với ta nặng thật, coi bộ ta cáu .

“Vu Mục, vừa quả thật hơi nặng lời một chút, nhưng cũng kh thể trách ngẫm lại xem, khó khăn lắm mới một ngày nghỉ muốn ra ngoài chơi một chút, tổng cộng chỉ giao cho chút việc cỏn con, lại… cũng ểm kh đúng kh?” Ai ngờ Vu Mục chỉ ngẩng cái đầu rắn lên chằm chằm, khăng khăng kh chịu biến thành hình nói chuyện với .

“Bỏ bỏ , em tốt kh để bụng nhau, nh biến về hình nói m câu với nào.” vừa nói vừa tìm khắp nơi, “Vu Mục quần áo vứt đâu? đem về cho biến lại mặc vào.”

Đột nhiên cảm th chèn eo ôm vào lòng, giật , còn chưa kịp la cứu mạng đã nghe th âm th nổi giận đùng đùng của Vu Mục: “ muốn c.h.ế.t hả!”

“Vu Mục… ? Vậy, vậy kia là…” ngập ngừng quay đầu phía sau, lại phía trước con đại mãng xà kia đang từ trên cành cây trườn xuống đất bò xa, “Trời đất!”

đúng là khiến khác lo lắng! vừa săn thú, về tới nơi lại phát hiện kh ở đó. Đi tìm nửa ngày thì th đang ở đây kh biết sống c.h.ế.t đứng nói nhảm với rắn! mà đến muộn một chút thì kh biết bây giờ đang ở đâu nữa!”

“Xin lỗi… cứ tưởng đó là …” nhỏ giọng giải thích.

“Tưởng đó là ?!” Vẻ mặt Vu Mục như sắp khóc, “ đẹp như vậy, còn nó xấu như vậy, làm thể lầm được! Giảo biện!”

…” thật sự th hình dáng hai giống nhau, nhưng kh dám đắc tội với ta lần nữa, còn muốn sống sót về nhà nha, “Xin lỗi…”

“… Quên , thôi.” Vu Mục thở dài, “ dẫn đường, theo sát đ.”

Ra khỏi rừng rậm trở lại bãi đất, chỉ th trên mặt đất xếp vài con chim con thỏ đã chết, còn nhánh cây được bẻ thành đoạn ngắn cùng một cái nồi đã được bắc xong. kinh ngạc với năng lực sinh tồn nơi hoang dã của Vu Mục, chạy tới cầm m con mồi lên, con này ngắm con kia, muốn tận mắt th vết răng do rắn cắn.

cái gì đ?” Vu Mục liếc mắt một cái đã thấu suy nghĩ của , “ kh muốn tiêu hao thể lực vô nghĩa cho nên chỉ dùng cái này.” Nói xong chìa ra m mảnh đao nhỏ đầy máu.

“À, ha ha.” cười gượng vài tiếng, ngẫm lại cũng đúng, theo Vu Mục nói thì ta dù gì cũng là hoàng tộc, một đám hoàng tộc ra ngoài săn b.ắ.n chung quy chú ý đến tư thái, nếu tất cả đều c** q**n áo bò đầy ra đất thì còn thể thống gì nữa?

Lần đầu ăn dã ngoại như này cảm giác thực kh tồi, thì ra Vu Mục vẫn mang theo gia vị, sự mới mẻ của món ăn hoang dã kết hợp với tay nghề lão luyện của ta thật hoàn mỹ, ăn vô cùng thỏa mãn.

Bầu trời đêm của vùng ngoại ô nhiều đến dọa , Vu Mục chỉ ra nhiều chòm , còn lại chỉ nhận ra mỗi Ngân Hà quả nhiên so với khiến tức chết.

Hơn một giờ sáng quả thực chịu hết nổi , đề nghị ngủ, vậy là hai cùng chen chúc vào trong lều.

Nằm xuống kh bao lâu liền cảm giác được Vu Mục ôm l từ sau: “ thích , đừng khiến lo lắng nữa được kh…”

muốn cười, ngủ nh vậy, ta đang nằm mơ cô nương nào ở quê nhà ? Mỹ nữ rắn? Thú vị thật!

“Thu Đ, đã ngủ chưa? thích !” Vu Mục nói to hơn.

“A!” kh khỏi khẽ kêu lên, này… ta làm ra là GAY? Còn nữa… thế nào mà loài rắn cũng GAY?

“Thu Đ, biết kh ngủ, đừng mặc kệ mà… thật sự thích …” Ngay lúc đang thất thần, thân thể vốn đang nằm nghiêng bị xoay lại, ánh mắt đã quen với bóng tối đối diện cùng Vu Mục, trong ánh mắt ta d*c v*ng. Nghe nói động vật hoang dã đặc biệt dễ đ*ng d*c vào lúc trăng tròn chẳng lẽ hôm nay là đêm trăng tròn? miên man suy nghĩ, kh biết nên hành động như thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chuyen-tinh-th-xa-hien-dai/chuong-2.html.]

Hôn môi trắng trợn, đầu lưỡi quét qua môi của , x thẳng vào, nh chóng chuyển thành m*t l kịch liệt, quả nhiên là một tay lão luyện. Được được , tự nói với , đã kh thiện nam tín nam gì, dã chiến như này cũng đầy cảm giác mới mẻ. Vậy nên biến bị động thành chủ động tích cực đáp lại.

Vừa như đang so kỹ thuật hôn của ai giỏi hơn, vừa như theo bản năng giành thêm chút kh khí từ hô hấp của đối phương, nụ hôn của chúng gắt gao cuồng dã.

“Vu Mục…” biết đây chẳng qua là một lần phát tiết k*ch t*nh, thiên thời địa lợi nhân hòa cho nên tự nhiên sinh ra, thế nên kh nói được m lời yêu đương gì đó để ều chỉnh kh khí, chỉ thể kêu tên Vu Mục hết lần này đến lần khác.

thích …” ta kiên trì nói như thế cũng kh phản bác, dù những lời này khiến thoải mái, trong thân thể giống như lửa a, đúng , kh biết cái này tính là thú giao kh? biết mà hỏi như vậy Vu Mục chắc c sẽ “xìu” luôn, còn biểu hiện rằng kh thú vị nữa, cho nên kh nói gì, kh chút khách khí sờ ta từ trên xuống dưới, trong tim tràn đầy ấm áp, nghe ta niệm: “Thu Đ… Thu Đ thích …!”

ĐM, bị làm! chưa từng nằm dưới vậy mà bị làm!

Tuy lúc đầu bởi vì sức lực kh bằng nên bị Vu Mục áp chế, nhưng thừa nhận đúng là kh*** c*m thật, ều sáng sớm tỉnh dậy dưới thân truyền đến cảm giác đau kỳ quái khiến chẳng dễ chịu chút nào.

Tay Vu Mục xuyên qua dưới cổ, ôm vai nói: “Chào buổi sáng, Thu Đ.”

“Chào.” Kh chưa từng chơi tình một đêm nhưng là bị làm nên khiến chút xấu hổ hiếm hoi. Thật sự là kh quen cùng ta chào hỏi trong tình huống này, hơi xoay kh Vu Mục, đồng thời chịu đựng đau đớn ngồi dậy tìm quần áo của mặc vào.

Vu Mục cũng ngồi dậy, tay đặt trên lưng nhẹ nhàng xoa: “Lúc về để lái xe cho.”

cầu còn kh được!

Bởi vì lần này ra ngoài chơi tốn sức lớn hơn dự định, nên trên đường về nhà ngồi trong xe vừa cảm nhận xóc nảy vừa ngủ mất. Thế nhưng Vu Mục cũng kh đánh thức dậy mà trực tiếp ôm trở về phòng, lúc mở mắt ra đã là sẩm tối.

Càng c.h.ế.t là Vu Mục cũng nằm trên giường ta nhất quyết dùng loại gỗ nhập khẩu từ Tây Đức gì đó để đóng giường làm cho thời gian hoàn thành cái giường kia cứ càng lúc càng dài một tấm chăn duy nhất được đắp trên hai thân thể, trong lúc nằm mơ Vu Mục nắm chặt l tay nói mớ: “Thu Đ… Thu Đ…”

ý thức được gì đ kh đúng.

Quả nhiên, vào lúc ăn cơm tối Vu Mục nghiêm túc nói với : “Thu Đ, làm yêu của .”

“Cần gì chứ, cũng kh phụ nữ, tối hôm qua chỉ là tình một đêm thôi. tình nguyện, kh cần như vậy.” vừa mỉm cười vừa giơ tay gắp đồ ăn.

“Chuyện tối hôm qua, đối với mà nói nghiêm túc, quan trọng! Mặc kệ em th thế nào!” Vu Mục lại nói chuyện với lời lẽ nghiêm túc, “ kh cho rằng đây chỉ là một lần phát tiết! thật sự thích em!”

“…” cười kh nổi.

“Hiện tại em kh yêu đúng kh?” Vu Mục căn bản kh nghe câu trả lời của đương nhiên đáp án là kh, “Vậy trước cùng một chỗ , nếu ngày nào đó em nói em thích nhất định sẽ dọn kh nói hai câu, em yên tâm!”

Chuyện cứ thế được quyết định dưới sự kiên trì một phía của Vu Mục và sự im lặng ngây ngốc của .

rốt cục cảm th ở một phương diện nào đó Vu Mục đơn thuần, đơn thuần luôn khiến khác yêu thích, nếu kh thì tại hôm đó lúc nghe ta nói chưa từng được cha mẹ dẫn ra ngoài lại khó chịu như vậy, nếu kh tại lúc ta nói muốn cả hai làm yêu lại kh đành lòng cự tuyệt?

Về phần thích ta như ta thích kh hình như cũng kh quan trọng, bởi vì đã sớm quen với sự tồn tại của Vu Mục, bởi vì sau khi trở thành yêu, hình thức sống chung của hai vẫn kh gì thay đổi, vẫn như cũ tự do mà tùy ý. chút biến hóa chính là giường đôi của rốt cục cũng xứng với cái tên của nó, vào lúc thời gian của hai khớp nhau, chúng sẽ cùng nhau làm chút chuyện trên giường hoặc là chỉ ôm nhau ngủ, và con rắn, ờm, kỳ thật ý yêu của .

Kh bao lâu giường của được cho nghỉ hưu, vì chiếc giường đôi siêu lớn Vu Mục đặt mua rốt cục đã làm xong, được đặt trong phòng .

Nửa tháng sau phát hiện kỳ thật vẫn chuyện khiến phiền não: nhớ rõ lúc mới xác định quan hệ, đã chính thức cùng Vu Mục bàn về vấn đề ai 1 ai 0 (1 là c, 0 là thụ), kết quả bàn bạc là mỗi một lần, Vu Mục kh ý kiến, vui vẻ, kết quả là…

“Vu Mục! Tên vô lại này! Kh nói rõ mỗi làm một lần ?!” hung tợn trừng mắt con đại mãng xà đang nằm trên giường.

Mãng xà khiêu khích lại , giống như đang nói bản lĩnh thì em thượng ! Em tới tới ! (=)))

Hừ, đừng tưởng giả ngu là sẽ tha cho , hôm nay nhất quyết thành c! Đầu tiên làm Vu Mục biến thành cái đã: “Được được , hôm nay kh làm, biến trở về , việc muốn hỏi .”

Vu Mục rốt cục biến về hình , vui mừng dán lại đây: “Thu Đ, em thực ân cần.”

đúng là kh nói lý, đã nói rõ mỗi một lần, nhưng lần nào cũng kh để làm! dựa vào cái gì chứ?” mất hứng lên án.

“Bởi vì so với em cao hơn so với em mạnh hơn, em xem trong tiểu thuyết viết làm 0 đều là nhỏ n hơn.” Vu Mục hôn mặt một cái.

Đùa hả, tốt xấu cũng cao gần 1m8 nói nhỏ n?!

“Đây kh lý do, còn muốn làm kh, nếu kh thì chia tay. cũng là đàn , cũng nhu cầu chứ bộ!” thực bội phục bản thân thể mặt kh đỏ khí kh suyễn nói ra những lời này, kỳ thật cho tới giờ chưa từng nghĩ đến việc chia tay với ta, chỉ là hù dọa mà thôi, bạn cho rằng ta muốn tìm một thể chấp nhận chuyện ta biến tới biến lui dễ như vậy ?

“Đừng mà, Thu Đ, giận thật ?” Vu Mục nghiêm túc mặt , “Lại nói, cũng chưa từng nói kh cho em làm…”

“Bớt nói nhảm! Mỗi lần đến phiên đều biến thành rắn, muốn làm thế nào?!” quay đầu kh thèm Vu Mục.

“Bởi vì làm 1 mệt hơn nhiều, c việc của em bận bịu hơn , kh đành lòng để em mệt…” Vu Mục càng nói âm th càng nhỏ.

“Này là lý do gì?! Chính tin kh?” ra sức trừng ta.

“Em thật sự muốn biết lý do?” Vu Mục rốt cục nghiêm túc, “Kh nói kh được?”

“Đương nhiên.” kh chút nhượng bộ.

“Vậy… Em để làm sẽ nói cho em biết.”

Dám đùa ?! Nghe xong lời Vu Mục nói lập tức vung nắm tay, nhưng lại bị ta né dễ dàng, quán tính làm mất đà ngã vào lòng Vu Mục.

“Ha ha, Thu Đ, biết là em sẽ đáp ứng mà, em thật là nhiệt tình…”

“Cút! Nhiệt tình mẹ …” Chết tiệt, kh ngờ chỉ vì nụ hôn của ta mà nhũn cả .

Vu Mục ấn ngã thuận thế nằm đè lên, kh chút tốn sức khống chế chống cự: “Thu Đ… Em thật đáng yêu… Thu Đ của …”

Hẩy, đã nhũn đến kh nói được gì, chỉ thể phát ra tiếng rên đơn giản. Thực kỳ quái, từ khi nào đã bắt đầu mê âu yếm của ta ?

Tiến triển bình thường thuận lợi như mọi khi, Vu Mục hôn từng chỗ trên , biết nhất định là để lại nhiều dấu hôn. Tay ta dịu dàng v**t v*, từ hai má đến xương quai x, từ trước n.g.ự.c đến bên eo… Tiếp theo… Tiếp theo… Đừng ngừng…

Chỉ là một cơn đau nhẹ, Vu Mục đã tiến vào cơ thể , cứng rắn nóng bỏng, cả run rẩy vì d*c v*ng.

… Vu Mục hôn môi : “Để cho em biết đáp án…”

“Là gì…?” gắng sức lên tiếng, hoảng hốt nhớ ta đã đồng ý nói cho biết lý do luôn bị làm.

“Bởi vì… em thích như này…” Vu Mục bắt đầu chuyển động mãnh liệt!

muốn phản bác, nhưng thân thể nh chóng sôi sục lên, ôm chặt Vu Mục… xong xong , kh ngờ cơ thể đã biến thành như này, khó trách luôn bị làm… Quả nhiên là bị ta khắc c.h.ế.t


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...