Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chuyện Tình Thanh Xà Hiện Đại

Chương 4:

Chương trước Chương sau

Đến c ty làm, vào văn phòng liền th Chu Kim Bảo nháy mắt với nói đến Chu Kim Bảo này kh thể kh nói thêm hai câu, ta là bạn đại học, là bạn thân, còn… là từng theo đuổi, đương nhiên đã sớm kh còn nhớ thương ta nữa đến bên cạnh bàn thiết kế nói: “ thế? Mới sáng sớm đã quyến rũ ?”

Ánh mắt hẹp dài của Chu Kim Bảo liếc xéo một cái: “ nghe trong giới nói đã chủ, còn mang thứ đức hạnh này hả. Kh tìm , là Lý C Niên! Về phần là quyến rũ hay kh thì kh biết…” Chu Kim Bảo mang theo vẻ mặt sung sướng khi th gặp họa, bĩu môi về hướng văn phòng của trưởng ban. Lý C Niên vốn tên là Lý Kiến Quốc, nghe tên là biết thuộc niên đại nào , ta là phụ trách ban của chúng , là một lão già hơn năm mươi tuổi, tính tình cổ quái còn khó nắm bắt hơn phụ nữ thời kỳ mãn kinh, cho nên chúng mới lén đặt cho cái biệt d này.

“Ông ta tìm ?” lặp lại lần nữa, bình thường phiền nhất là nói chuyện với ta, mặt nhăn mày nhíu gõ cửa.

thật sự kh tâm trạng lặp lại màn tr chấp ngày đó với Lý C Niên, nguyên nhân câu chuyện là vì bản thiết kế của , rõ ràng bản vẽ đã được bên A tán thành, nhưng ta kiểu gì cũng muốn chỉ trích vẽ kh nghiêm túc, bắt làm lại. nói với bây giờ đều vẽ bằng máy vi tính, thiết kế bằng tay mà đạt được trình độ thiết kết thần tốc là đã lợi hại .

Ông ta liền đập bàn nói: “Hạ Thu Đ, đừng tưởng rằng là sinh viên chính quy thì thể ỷ vào đó mà kiêu ngạo!”

Hừ, nói đến trọng ểm , biết lão già này tốt nghiệp từ học viện mỹ thuật sau đó giữa chừng lại chuyển sang thiết kế nội thất, đều do tâm lý tự ti tác động khiến già đó đám cấp dưới xuất thân từ chính quy như chúng kh vừa mắt. Đây là mượn chuyện để bới l tìm vết mà!

cũng kh khách sáo mà đập bàn đứng dậy: “ từ trước đến nay đều cho rằng năng lực và bằng cấp kh quan hệ! Năng lực của bày ra đó, quang minh chính đại nhận lời vào đây làm! Ngài kh cần bới xương cốt trong trứng chim!” (nghĩa là vạch lá tìm sâu)

“Năng lực? Hừ, nói cho biết Hạ Thu Đ, xuất thân từ kiến trúc, còn là chuyên môn về ngành thiết kế nội thất! Bàn đến năng lực và tố chất chuyên nghiệp chưa đủ tư cách đập bàn với đâu!” Lão già tức giận đến run cả .

cười khẩy: “Đầu tiên, bậc thầy Bối Duật Minh từng nói: “Trên đời này chỉ thiết kế kiến trúc, căn bản kh thiết kế nội thất!” cho nên nếu bàn về tố chất chuyên nghiệp ngài kh ưu thế; tiếp theo, là ngài đập bàn trước, th xét về nhân cách chúng ta đều ngang hàng, cho nên cái bàn này đập được thì Hạ Thu Đ cũng đập được!”

Nói thật câu d ngôn kia cũng kh nhớ rốt cuộc là bậc thầy nào nói, tóm lại lôi một nhân vật ra hù ổng trước tính tiếp.

Nghe Lý C Niên “, …” mãi mà kh thêm được câu nào mới mẻ, tặng miễn phí cho một nụ cười hoàn mỹ trước đây hay tìm 419 (for one night: tình 1 đêm) nhờ đó luyện ra được nụ cười này, nếu ta là GAY chuẩn thì sẽ bị quyến rũ đến thần hồn ên đảo luôn nghiêng đầu nói: “Trưởng ban nếu kh còn chuyện gì thì ra ngoài trước.”

“Đồ đồng tính luyến ái, đừng quá kiêu ngạo!” Cùng lúc mở cửa phòng trưởng ban, th âm quát tháo của Lý C Niên truyền rành mạch khắp phòng làm việc chu vi 20 mét.

nghiêng đầu, được lắm được lắm, Lý C Niên, coi như gan. Dù chuyện là GAY đã là bí mật được c khai trong c ty này từ sớm giống như chuyện Lý C Niên giấu vợ con nuôi bồ nhí ở ngoài vậy, đơn giản mở hẳn cửa ra. Sau đó xoay , cợt nhả tới gần ta, cố ý nói lớn: “Nếu ngài kh nói thì suýt nữa đã quên, vậy hôm nào ngài mang bà lớn bà bé của ngài còn mang theo bạn trai của , chúng ta ra ngoài tiếp xúc chút ? mời.”

Dù gì cũng kh bình thường cùng bạn bè hi hi ha ha đã quen chẳng cảm th tính hướng của gì mất mặt, c việc nơi này nếu thực kh giữ được thì bố chuyển sang nơi khác là xong, trường hợp xấu nhất thì về nhà ăn bám Vu Mục làm hiền thê lương mẫu cũng được vậy? nhưng Lý C Niên hiển nhiên kh tầm xa như vậy, cái đầu kh còn m cọng tóc trở nên tím tái, giống y như một quả thận heo cực lớn.

lại cười, “cung kính” giúp ta đóng kín cửa để ổng một ở bên trong run rẩy run rẩy run rẩy a!

“Chậc, Đ, thật là!” Trong tiếng vỗ tay của các tiểu cô nương ở phòng làm việc, trở lại chỗ ngồi của , Chu Kim Bảo tới cười xấu xa: “Đ Tử, cơn giận lớn th rõ luôn! BF của cưng chiều quá thành hư luôn kh?”

kh nói là ở nhà tịnh mất chỗ đó bị ta khinh bỉ, nên lúc này mới nhịn kh được phát hỏa hả?” tức giận.

Gương mặt Chu Kim Bảo hiện vẻ thành c , còn đang muốn nhiều chuyện với thêm vài câu thì Pinka cầm một chồng c việc vào gọi : “Chu, lại đây, m thứ này cho hết đ!” ta đành đáp một tiếng trở lại chỗ ngồi.

Sẩm tối về đến nhà, sững sờ ở cửa, bởi vì th một con mãng xà đang vắt trên khung cửa sổ phòng khách. Chạy tới lay lay cái thân rắn mát lạnh kia, ló đầu xung qu phòng khách thì th Vu Mục đang chăm chú ngồi trên ghế sa lon gõ laptop, nghe th động tĩnh thì ngẩng đầu lên nói với : “Đã về à? đói bụng kh? Chờ sửa xong đoạn này sẽ làm cơm ngay.”

gật đầu, tiếp tục chằm chằm con rắn trên khung cửa vắt trên này nhất định là Vu Diệu. Kh khách sáo mà dùng chân đá đá đầu con rắn thừa nhận đang “cậy thế khi xà”, dù Vu Mục ở đây nó cũng kh dám làm gì : “Ê, nhóc, như này để làm chi vậy?”

Vu Diệu nh chóng trườn vào phòng sách, nh từ trong phòng truyền ra tiếng loạt xoạt của quần áo. buồn bực Vu Mục. Vu Mục ha ha cười: “Nó ngượng đó mà.” Móa, kh chỉ là khỏa thân thôi , bố mày kh chưa th qua bao giờ, mới kh còn là một con rắn tr*n tr** vắ trên khung cửa à?

Th Vu Diệu bọc kín áo sơ mi áo len ra, lại hỏi: “Vừa em treo trên khung cửa làm gì vậy?”

“Giãn gân giãn cốt tăng chiều cao.” Vu Diệu bẻ m đốt ngón tay kêu rắc rắc, “Em đã sắp mười tám tuổi, nếu kh nh kéo sẽ kh kịp nữa!” Nói xong nó lại uốn éo hai bên thắt lưng, lắc lư vào phòng khách rót nước uống.

Trong lòng làu bàu, thắt lưng nhuyễn như vậy lại còn hay ngượng ngùng, theo lời của đồng nghiệp nữ thì đây căn bản là một vạn niên thụ tiêu chuẩn, còn kéo dài làm gì nữa? Đương nhiên những lời này kh dám nói ra miệng tự kiểm ểm trong lòng một chút, chuyện xảy ra ở chỗ làm hôm nay khiến tâm tình kh tốt, hèn chi cái gì cũng kh vừa mắt.

Ăn xong cơm tối Vu Diệu một ở phòng sách ôn tập, Vu Mục ở phòng khách tiếp tục dùng laptop gõ lọc cọc.

chán chường cầm tập kí họa vẽ vẽ đồ vật trong nhà. Vu Mục đột nhiên ngẩng đầu nói với : “30 tháng 12 nhà xuất bản liên hoan cuối năm, em rảnh kh? Buổi tối cùng ? Còn Vu Diệu nữa.”

? Vì ?” cảm th kỳ quái, nhà xuất bản liên hoan, Vu Mục là tác giả đương nhiên , còn làm gì?

“Em là nhà!” Vu Mục nói một cách đương nhiên.

cười, tư tưởng của Vu Mục đúng là đặc biệt! Ngồi lên ghế sa lon tựa vào bên Vu Mục: “ còn chưa hỏi một việc, ở bên nhà nào cảm th đồng tính luyến ái kỳ quặc kh?”

“Kh , thích ai là tự do cá nhân, sẽ kh ai nói gì hết. muốn cùng quay về kết hôn kh?” Vu Mục cười , “Thưởng cho em cái chức hoàng tử phi thế nào?”

kh nể nang mà quay đầu kh thèm, trở lôi laptop của ra lên mạng chơi game.

Chuyện cạnh khóe giữa và Lý C Niên vì ban chúng đổi lãnh đạo mà chấm dứt, cấp trên hiển nhiên đã cân nhắc giữa một nhà thiết kế đồng tính luyến ái và một trưởng ban xấu tính nuôi vợ bé, nhận ra vẫn là nhà thiết kế kiếm được tiền giá trị lợi dụng hơn.

Hiện tại cơ hội chạm mặt Lý C Niên ở trong c ty đã ít nhiều, ngẫu nhiên th cũng đều tự biết chọn đường khác mà .

Sau đó hình như lắm mồm nói với bà vợ của Lý C Niên gì đó, làm vợ ổng một ngày gọi 18 cú ện thoại tới c ty kiểm tra. Hừ, cười khảy trong lòng, tự làm tự chịu!

15 tháng 11 trường đại học đáng yêu của Vu Diệu rốt cục bắt đầu cung cấp ấm áp, gói kỹ túi chườm nóng và tấm lót ện tự đưa đến trường cho Vu Diệu còn cho nó thêm một bao đường đỏ cái này đương nhiên là kh cần thiết giao đồ cho nó ngay trước mặt bạn học: “Tiểu Diệu, m thứ này cứ cầm l, hệ thống sưởi hơi của trường nếu kh đủ ấm thì dùng m món này, nhất định kh được để bị đ lạnh nha, em biết thân thể kh tốt , đặc biệt chú ý “bệnh cũ” của em nha!”

Ngàn dặn vạn dò xong kh gương mặt đã đỏ lựng của Vu Diệu mà xoay rời , còn nghe rõ bạn học của Vu Diệu quan tâm hỏi: “Vu Diệu bình thường vui vẻ hoạt bát như vậy mà lại sợ lạnh à? “bệnh cũ” gì vậy? Đừng nói là… đau bụng kinh nha…”

thừa nhận lòng mang thù của so với bình thường nặng hơn một chút, tính kỹ thì Vu Diệu đắc tội với một lần, cũng đã đáp lễ lại nó. Nhưng mà… nhưng mà ai biết cảm giác bắt nạt nó lại dễ nghiện như vậy chứ?

30 tháng 12 là một ngày đẹp trời, liên hoan của nhà xuất bản bắt đầu từ 4 giờ chiều, chọn hình thức tự phục vụ. và Vu Mục Vu Diệu cùng nhau vào nhà hàng, Vu Mục trước tiên chào hỏi với các lộ thần tiên, và Vu Diệu mỗi l một cái dĩa bự xoay qu bàn ăn vòng vòng dù cũng kh ai biết , ăn thành thế nào cũng kh can hệ.

là Hạ Thu Đ kh?” Một mỹ nữ dáng xinh xắn cầm ly rượu tới.

nh chóng nuốt miếng sashimi, bu dĩa xuống, bắt tay với mỹ nữ: “Là , xin chào xin chào.”

“Ha ha, đừng khách sáo vậy. tên Văn Trúc, là biên tập viên phụ trách của Vu Mục.” Văn đại biên tập tươi cười động lòng , “Vu Mục thường hay khen lắm.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Khen cái gì? nghe kh ra nguyên do, đành cười gượng hai tiếng.

“Đúng , Tiểu Đ kh ngại gọi là Tiểu Đ chứ hả?” Mỹ nhân trưng cầu ý kiến, đương nhiên gật đầu. Văn Trúc nói tiếp, “ thể cho phương thức liên lạc hay kh? biết đó, nhà xuất bản chúng luôn coi trọng mỗi một tác giả trực thuộc, cũng tr thủ cùng nhà tác giả giữ liên lạc…”

vừa nghe vừa gật đầu, nghe đến câu kia liền giật trợn tròn mắt: “Cô nói cái gì?”

“Tiểu Đ đáng yêu quá ! Là một nhà hết còn giấu cái gì, đương nhiên biết quan hệ của và Vu Mục.” Văn Trúc cười kh khách, “Này, đây là d của .”

bất đắc dĩ giao ra d của , Văn Trúc nhiệt tình lôi qua một bên tán gẫu, một chốc thì khen Vu Mục một chốc thì khen một chốc thì nói hai chúng thật sự là xứng đôi… mờ mịt nghe, hoang mang lo sợ về phía Vu Mục, lại hướng giơ giơ ly rượu, ném một cái hôn gió. Trời, chúng quả thực là một cặp GAYS kiêu ngạo!

Qua tết âm lịch, hơi lạnh vài ngày thì thời tiết bắt đầu ấm dần lên.

13 tháng 2, buổi tối Vu Mục giống như đặc biệt khó chịu, cả buổi đều trốn trong phòng sách, kh muốn tự rước l bẽ mặt nên chính đúng giờ ngủ kh thèm để ý đến ta. Sáng hôm sau tỉnh dậy phát hiện bên giường vẫn phẳng phiu, thế mới biết ta cả đêm kh ngủ.

Đẩy cửa phòng làm việc ra, kh phát hiện bóng , cửa phòng khách lại bất ngờ xuất hiện một đống da rắn hình ! chịu kh nổi hét lên: “Vu Mục! đang làm cái gì đây!”

“À, lột da. Tộc bọn đều lột da vào lúc sinh nhật.” Vu Mục từ ngẩng đầu khỏi tờ báo, nói chuyện đương nhiên.

dĩ nhiên biết đây là da lột ra! Cái này còn cần nói! rống giận: “ lúc đó kh biết biến thành rắn hả?”

“Biến thành rắn? Vậy còn khắp nhà tìm một góc để cọ da, hình giảm bớt việc.” ta làm động tác c** q**n áo, “Cái đống đó em cứ ném là được. A đúng , nếu kh thì bán cho tiệm thuốc , kh ở chỗ em da rắn lột là một vị thuốc ?”

“Bán cho tiệm thuốc?! Cái thứ này lôi ra khi ta còn tưởng là thứ gì từ thời thế chiến thứ hai! Còn kh tố giác à!” giận ên lên được, “Chính tự nghĩ cách xử lý !”

“Thật phiền phức. Thu Đ, nói hôm nay là sinh nhật của , còn kh mau lại đây chúc mừng sinh nhật?” Vu Mục mở hai tay ra, trên mặt là nụ cười háo sắc.

“Chúc mừng sinh nhật? Còn một đống rác chờ xử lý còn chúc mừng sinh nhật ?” dùng chân đá mớ da rắn trên mắt đất đến cạnh cửa chính, sau đó chậm rãi đến gần ta, mạnh mẽ bổ nhào vào, kéo quần áo, cắn cổ ta, “Tưởng tượng đẹp thật! Xem lột da đây!”

“Ha ha… Thu Đ bảo bối, cứ việc lột , đang chờ cùng em tr*n tr** đối mặt đây!” Cái tên Vu Mục kh biết sống c.h.ế.t vẫn cứ ngây ngô cười, ôm lăn xuống sàn nhà.

Đang lúc quyết tử vật lộn thì chu cửa vang lên, hung tợn đá văng Vu Mục sau đó vừa kéo quần vừa mở cửa.

“Hôm nay là lễ tình nhân, cố ý tặng quà cho các đây!” Ngoài cửa là Chu Kim Bảo cười đến xán lạn giơ lên một cái hộp bự.

tập trung , chỉ th trên hộp in dòng chữ “Nước uống Hạnh phúc bài thận bảo”! Này… Này mẹ nó là cái quỷ gì vậy?!

“Chu…” muốn nói thằng nhóc Chu Kim Bảo chú bớt đem ra làm trò cười , thứ đồ chơi này nội tám trăm đời cũng kh cần! Kh đợi nói Chu Kim Bảo đã giành trước: “Kh được từ chối nha, là tâm ý của em tặng cho BF của đ! muốn tặng các một món quà đã lâu, xem chọn lựa kh tệ đúng kh? Sản phẩm nổi tiếng đó! Quảng cáo nói là: “Hạnh phúc bài thận bảo, một khỏe hai vui!” Ngày ở c ty cơn giận của lớn như vậy đã nghĩ do nhu cầu kh được thỏa mãn kh… Ây cha Đ Tử làm mà nói nửa ngày vẫn kh mở cửa cho vào?”

Cho vào? Phía sau cửa còn một đống da rắn dám để cho vào?! “Xin lỗi, trùng hợp chút việc…” nh chóng nghĩ cách tiêu hủy đống da rắn này mới được!

“À… Hiểu hiểu, đã th đã th! xem cũng thật là, lễ tình nhân lại tới đây qu rầy! Được, hôm nay kh vào, hai các cứ tiếp tục cứ tiếp tục!” Chu Kim Bảo liên tục gãi đầu.

cũng kh thèm giải thích gì, mặc kệ cho ta hiểu lầm, nh nh !

“Được Đ Tử, đừng đẩy , đây. Ê, này!” ta dùng sức nhét cái hộp quà đỏ thẫm vào lòng , “Nhận l, nhớ kỹ, “Một khỏe hai vui!” , tạm biệt nha!”

Qua loa thu nhận đại lễ đặt nó lên tủ đồ ở huyền quan ( là khu vực được tính từ cửa chính vào đến phòng khách), đóng cửa cái rầm. Nh chóng vo đống da rắn thành một cục nhét vào trong một túi rác bự, cột chặt lại ném qua một bên.

Quay đầu thì th Vu Mục đang đen mặt cầm hộp quà chằm chằm : “‘Hạnh phúc bài thận bảo, một khỏe hai vui?’ kh, Thu Đ?”

“Hả?” mờ mịt, ta cũng nói m từ quảng cáo kia?

Vu Mục lại cầm cái hộp một chút, sau đó bu, bước từng bước tới gần , nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng bóng: “Thu Đ, em ở trước mặt bạn bè nói về như nào vậy? Hóa ra, trước giờ chưa làm tròn trách nhiệm của một BF, hóa ra mỗi lần làm cho em cơ hồ bất tỉnh vẫn kh thỏa mãn được em, chậc chậc, lại kh biết…” Vu Mục chộp l đang né qua một bên, dùng sức quẳng lên vai tiến vào phòng ngủ, “Hôm nay muốn , rốt cuộc hai chúng ta ai được bổ thận!”

“Kh như nghĩ đâu, Vu Mục nghe giải thích đã…” hấp hối giãy chết.

“Hư ” Vu Mục ném lên giường, ở trên môi khẽ cắn một cái, “Đợi lát nữa nói tiếp.” gần như vậy mới phát hiện, bởi vì hôm nay vừa mới lột lớp da cũ, làn da của Vu Mục so với bình thường vẻ non mịn hơn, màu da cũng nhạt hơn một ít, thể dễ dàng th khuôn mặt ta đang phình đến đỏ bừng.

“Đã muốn kích động thành cái dạng này…” cười, ngón tay di di đồng thời cố ý chậm rãi l**m lỗ tai ta, “Muốn làm thì nói , kh cần viện cớ…”

“Nói đúng, chính là muốn làm, còn muốn…” Vu Mục giúp cởi áo khoác, cởi nút áo sơmi, nhẹ nhàng lột áo ra, môi vừa nghiền cổ vừa khép mở, “Làm một ít thứ đặc biệt…”

Hoàn toàn kh cần hỏi ta “đặc biệt ” là cái gì, bởi vì hai tay của đã bị áo sơmi trói lại sau lưng! “Bu! Vu Mục khốn kiếp! chưa từng làm như vậy! Sẽ c.h.ế.t đó!” giãy giụa.

“Đừng lộn xộn…” Vu Mục để nằm nghiêng, một tay mò vào trong quần s* s**ng, đồng thời th âm khàn khàn phun ra bên tai , “Chỉ cần em ngoan, tuyệt đối kh thành vấn đề…”

“Kh được! … TMD dám động thêm một chút sẽ kh khách sáo đâu!” la to, “Cút ngay! nói thật đ! sẽ kh tha cho , sẽ lột da rút gân , sẽ đem hầm c, muốn ăn c rắn!” Gấp gáp kh nghĩ ra lời nào, hồi nhỏ xem “Na Tra náo hải” liền nhớ kỹ một câu như vầy “lột da rút gân ngươi”, kh nghĩ tới hôm nay lại dùng ở đây!

Vu Mục l**m n.g.ự.c , cúi đầu cười, ngón tay ở trong cơ thể xoay tròn: “Kh thành vấn đề, lập tức sẽ để em “ăn”… Em thật tinh mắt, đại bổ đó…”

“Cuồng t*nh d*c ngu ngốc… … biết rõ… … kh … ý này…” Chết tiệt, thứ SM này là ai phát minh ra vậy?! Đồ vô trách nhiệm! Đánh c.h.ế.t cũng kh tin dưới tình huống này mà còn cái gì kh*** c*m, cánh tay… cánh tay đã đau muốn chết!

Cửa phòng ngủ đột nhiên bị đẩy ra, Vu Diệu hiển nhiên mới từ trường học về, nó cúi đầu vừa cởi áo khoác ngoài vừa lẩm bẩm: “Vu Mục hôm nay là sinh nhật của , chúng ta đâu ăn một bữa… A, xin lỗi!”

“Vu Diệu, cứu mạng!” bất chấp thể diện cầu cứu Vu Diệu. Thằng nhóc c.h.ế.t bầm này vừa đóng cửa vừa nói: “Ha ha, em sẽ kh qu rầy các đâu, cứ yên tâm! Vu Mục, sinh nhật vui vẻ nha!”

… Thằng khỉ! Nó… Nó đây là cách trả thù ác độc nhất!

-

hơ hơ, hên là cảnh abc nó dừng ở đây, nó mà tới xyz thì m tháng sau m bạn mới đc coi đó =3= mới đầu đọc cái chỗ cánh tay, cứ tưởng là bạn Mục bạn í chơi nguyên cánh tay chứ, may là chỉ là em Đ ẻm đau tay thôi, hết cả hồn *vuốt trán*


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...