Chuyện Tình Thanh Xà Hiện Đại
Chương 3:
Bất tri bất giác, m tháng đã trôi qua.
Một buổi sớm cuối tuần, vừa tỉnh dậy đã kh th bóng dáng Vu Mục trên giường, tìm dưới sô pha gầm giường cả buổi cũng kh th ta đâu, thầm nhủ: “Vu Mục này kh biết sáng sớm đã chạy đâu chơi ?”
Kh nhà thì kh nhà, việc nhà cũng kh thể kh làm. Đến lúc ôm quần áo từ trong máy giặt ra ban c thì sững cả . Cái tên Vu Mục kia đang hóa thành rắn quấn trên cây phơi đồ ngủ khò khò! Trời ơi, ở trên lầu hai đó, nếu ai ở dưới ngang qua th thì làm . Vừa vội vừa tức, túm l cái đuôi của Vu Mục đang đung đưa trong kh trung dùng sức kéo xuống: “Vu Mục, xuống ngay cho !”
“Chào buổi sáng.” Vu Mục rơi xuống một cái liền biến thành , vừa dụi dụi mắt một cách biếng nhác vừa chào hỏi – nhân đây nói một chút, chứng kiến một con rắn biến thành hình thực sự vẫn chút đáng sợ, cho dù đây kh lần đầu tiên th.
“Đi vào!” Kh để cho Vu Mục nói gì thêm, đẩy ta lên sô pha trong phòng khách ném qua một cái mềm cho ta che đậy cơ thể kh một tấc vải. “ đang làm gì vậy? Muốn để mọi chung qu biết chỗ này một con động vật hoang dã ư?”
“Kh …” Vu Mục lại ngáp một cái.
“Vậy là thực sự muốn dọa ? trêu chọc à? Mà cứ hành hạ như vậy?!” hai tay chống nạnh cứ như cha đang giáo huấn đứa con bướng bỉnh.
“Kh vậy, bởi vì trời lạnh, vừa lúc ánh mặt trời bên kia lại tốt, nên muốn ra ngoài phơi nắng.” Vu Mục giải thích một cách bất đắc dĩ.
đột nhiên ý thức được dù đạo hạnh cao đến cỡ nào thì Vu Mục vẫn là một con rắn. Lúc này trời đã cuối thu, ở chỗ chúng đợi tới giữa tháng 11 thì thành phố mới mở hệ thống sưởi, nhưng thời tiết hiện giờ quả thật đã khiến ta kh chịu được.
“Vậy thì nói chứ, sẽ tìm cho tấm chăn dày, vẫn tốt hơn so với việc nằm bò ra ngoài kia hù dọa ta!” Kỳ thật cũng chút tự trách bản thân lại xem nhẹ vấn đề quan trọng như vậy.
“ là động vật biến nhiệt, chăn dày cũng vô dụng thôi.” Vu Mục bắt chéo chân, rót một tách trà nóng cho , tình cảnh này thật giống với một vị lãnh đạo đang giáo huấn cấp dưới làm sai. “Vốn nghĩ muốn chui vào trong ổ chăn của em sưởi ấm, nhưng em ngủ xấu, liên tục đạp ra.”
ta vừa nói như vậy liền nhớ đến tối hôm qua quả thực cảm giác được thứ gì đó lành lạnh cứ dán sát vào .
“Vậy thế này , tối nay sẽ chuẩn bị cho một túi nước ấm thử xem dễ chịu hơn kh.” trầm ngâm một lát. “Trải luôn cả tấm lót ện cho nằm.” Ngủ cùng nhau mỗi ngày, cũng kh muốn bị một con rắn lây bệnh cảm mạo.
Hơn 10 giờ đêm Vu Mục bắt đầu ủ rũ, dùng sức cọ cọ lên . biết ta hẳn là lạnh kh chịu nổi , thế nên vỗ vỗ ta, nói. “Rửa mặt ngủ.” Vu Mục ngoan ngoãn gật đầu, vịn tường lết vào nhà vệ sinh, bóng dáng lảo đảo của mà buồn cười: nhuyễn đến vậy ?
… Đúng , hiện tại nếu tấn c ta thì chắc c sẽ thành c, ha ha…
Đang lúc suy tính như thế thì Vu Mục tứ chi chạm đất, biến thành rắn trườn vào nhà vệ sinh. Đệch, kh được chơi , vừa nhặt quần áo ta vứt lại vừa oán hận bĩu môi, chẳng lẽ tên này năng lực đoán trước nguy hiểm?!
trải tấm lót ện lên giường thỏa đáng xong xoay vào bếp đun nước sôi. Khi đem túi nước ấm trở lại phòng ngủ thì th Vu Mục đã mặc đồ ngủ đứng ngẩn ngơ ở bên giường.
“ thế?” đem túi nước ấm dúi vào trong n.g.ự.c ta. “Còn kh mau nằm lên đó? kh lạnh đến chịu kh nổi ?”
“Em xác định cứ như vầy là được?” Vu Mục bày ra vẻ mặt thất vọng, “Em kh muốn bỏ vào trong áo ngủ cùng ? Trong sách kh viết như vậy ư?” Nói xong ta tiến sát lại động tay muốn cởi cúc áo .
Cái thằng này, vừa được túi nước ấm là bắt đầu táy máy. “ nghĩ cái gì vậy! Tấm lót ện tác dụng hơn nhiều!” Đẩy tay Vu Mục ra, kh nói thêm gì ấn ta xuống giường, l chăn dày bọc ta lại. Bỏ vào trong áo ngủ? Mệt ta còn nghĩ ra được. Trong sách nói là rắn nhỏ, kh là một con rắn lớn năm sáu mét lúc biến thành thì cao 1m9 như .
Từ trong chăn truyền ra tiếng oán giận của Vu Mục. “Cùng là rắn, lại đối xử khác biệt như thế…”
Cả một đêm lo lắng Vu Mục ngủ kh thoải mái, sáng sởm tỉnh dậy liền th chăn b bên u lên một đống, tò mò mở ra một góc chăn – cái tên này nói ngủ vô cùng xấu, muốn xem ta ngủ như nào.
Vừa th quả thật giật kh nhỏ, chỉ th một con rắn lớn nằm trên tấm lót ện, cái đầu cực lớn gối lên túi nước ấm, vẻ mặt cười tủm tỉm cho th đang ngủ say mê.
Rình coi quả nhiên là thói quen kh tốt, nếu kh đã được rèn luyện nhiều thì nhất định sẽ bị ta hù chết. thở dài chỉnh lại chăn cho Vu Mục trở ngủ tiếp.
Khi tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao, Vu Mục ngủ ở bên cạnh đã trở về hình , hiện tại đang nằm nghiêng chống đầu : “Chào buổi sáng, Thu Đ. đang định hôn em thì em tỉnh, em nói đây là thần giao cách cảm kh?”
“Xàm xí, m thứ tình tiết nhảm nhí này giữ lại mà viết tiểu thuyết !” Duỗi tay duỗi , bò dậy khỏi giường tắm rửa. A, buổi sáng cuối thu quả thật là lạnh quá . run lập cập mở vòi nước, kiên nhẫn chờ đợi cho nước ấm dần lên.
Vu Mục lén lút tiến vào, vòng cánh tay thon dài qua eo , dán sát thân thể hai với nhau: “Thu Đ, cùng nhau tắm được kh?”
xoay lại đối mặt với ta, vòng hai tay ra sau lưng Vu Mục trượt dần xuống. Hô hấp của Vu Mục trở nên kích động, cánh tay vẫn đang xuống, dùng ngón tay cẩn thận đếm từng cái xương sườn, thẳng đến eo, … véo một cái thật mạnh!
“A! Giết chồng hả!” Vu Mục đau quá la to, nhảy b*n r* xa.
“Hừ, là thì ! Trời đã lạnh như thế còn dán sát cái thân hình lạnh lẽo của vào bố, kh biết là cái loại thể chất gì , còn học đòi ta tắm uyên ương dục!” vừa nói vừa thử nước ấm, được ! Sau đó vô cùng vui vẻ đứng dưới vòi hoa sen, đóng lại cửa phòng bắt đầu gội đầu.
Vu Mục vậy mà còn kh chừa, một lần nữa mở cửa tiến vào ôm . Hai tay đang bận xoa tóc tìm kh ra hơi sức để ý đến ta, chỉ nói: “Đừng quậy nữa Vu Mục, phòng tắm nhỏ lắm, chờ xong đến lượt được kh?”
“Kh…” Vu Mục cố chấp ôm , cọ cằm vào cổ , phần râu chưa cạo làm thật nhột, “ đương nhiên biết thể chất của … cho nên… em làm nóng lên …”
Lời vừa nói xong tay ta đã bắt đầu xấu xa chạy loạn trên , kh bu tha bất kì chỗ mẫn cảm nào. bắt đầu run rẩy, cũng kh gội đầu được nữa, cuống quít bắt l tay ta: “Vu…”
Vu Mục giảo hoạt cúi xuống hôn , hay thật, đến cả quyền lợi kháng nghị cũng bị tước đoạt!
Trên thân hai đều đẫm nước, động tác trở nên trôi chảy đến kh còn gì bàn…
Rốt cục sức cùng lực kiệt theo phòng tắm ra, Vu Mục khẽ l**m lỗ tai : “Mở rượu ăn mừng kh?”
lập tức chột dạ, chẳng lẽ hôm nay là ngày kỷ niệm gì ? Hay là ngày lễ gì? chẳng nhớ gì hết? Chết tiệt! l can đảm nhỏ giọng hỏi: “Ăn mừng việc gì?”
“Chúc mừng em lần đầu tiên đứng làm!”
Mọe! Cái này mà cũng ra được?! dùng sức cho ta một cước làm trả lời. Tên Vu Mục này, càng ngày càng kh đứng đắn!
Khách kh mời mà đến! Khách kh mời mà đến! thật sự kh ngờ sẽ xảy ra chuyện này!
Hôm đó là cuối tuần, chán chường ngồi nhà xem TV trong khi Vu Mục giao bản thảo cho nhà xuất bản. Đang xem thì tiếng chu cửa vang lên, ra mở cửa thì th một thằng bé dáng vẻ như học sinh trung học đang đứng ở cửa, trên mặc một cái áo l dày, khuôn mặt đỏ bừng vì lạnh. Thằng bé ngẩng đầu nửa ngày mà kh nói một lời, suy nghĩ đầu tiên của là nó tìm sai nhà.
“ tìm Vu Mục. ta ở đây kh?”
“Đúng vậy, em là…?” Là chủ nhà nghĩ tư cách hỏi như vậy.
Nhưng thằng bé kia hiển nhiên chuẩn mực đạo đức của riêng : “ kh cho vào ?” Ngữ khí kiêu ngạo đầy khinh thường.
Mày được lắm, thằng khỉ, tao cho mày vào, trò bịp bợm gì thì mày cũng kh đối thủ của tao đâu! Nghĩ vậy hơi nghiêng chừa đường, thằng nhóc thẳng tiến vào phòng khách kh vẻ e dè gì.
đoán chừng đây là một th niên trí thức rỗng tuếch, mới đọc được vài bộ tiểu thuyết của Vu Mục đã ra sức tìm địa chỉ của ta sau đó tìm thật để bàn luận về lý tưởng, bộ dáng ng cuồng đó cứ như toàn thế giới này trừ nó và thầy Vu Mục của nó sẽ kh ai hiểu được văn học, kh ai hiểu được nhân sinh vậy! Hôm nay Hạ Thu Đ dạy bảo nó mới được!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chuyen-tinh-th-xa-hien-dai/chuong-3.html.]
Đã chủ định, khóa cửa cũng theo vào ngồi xuống đối diện thằng nhỏ, còn cố ý bắt chéo chân l tư thái từ trên cao xuống đánh giá: “ em xem hết tiểu thuyết của Vu Mục kh?”
“Gần như là vậy.” Thằng bé gật đầu, thuận tay rót cho một tách trà nóng, “ uống kh?”
“Kh cần, cám…” loạn hết cả thế này, rõ ràng đang ở nhà cơ mà! Xấu hổ một chút, tiếp tục hỏi, “Cảm th Vu Mục viết thế nào?”
“Quả kh tệ, bằng kh cũng kh tới phiên được giải thưởng lớn vậy.” Trẻ con quả nhiên kh biết phẩm trà, vài hớp đã uống xong một ly, “Văn chương của hành văn hay chỉ là ểm phụ thôi, chủ yếu là hợp tình hợp lý.”
“Ừ, kh sai.” Mọi xem, biết ngay sắp bắt đầu nói đạo lý bàn lý tưởng mà! Vờ ho khan một cái, “Cái chuyện viết văn mà, ai mà chẳng biết, kh chỉ là kể chuyện thôi ! Viết thế nào cũng được hết, viết kh chiều sâu thì gọi là tuỳ bút, viết kh được mạch lạc rõ ràng thì gọi là tản văn, ngôn ngữ miêu tả kh trôi chảy cũng thể coi là sáng tác theo dòng cảm xúc, chỉ cần tri âm… Đương nhiên ý là các tác giả khác, văn chương của Vu Mục quả thật chiều sâu, nghĩ ều này liên quan tới từng trải bản thân và nhân sinh quan của ta…”
Thằng bé đối diện đã dừng uống trà, ngẩng mặt chăm chú : “Thực kh ra tìm tòi như vậy nha!”
“Kh dám, biết sơ vài ều thôi.” làm bộ khách khí với nó.
“Vậy nghiên cứu từng trải cá nhân của Vu Mục kh?” Thằng nhóc mở miệng gọi thầy đúng là thân mật.
“Ha ha, biết một chút.” Đột nhiên cảm th dẫn dắt đầy vẻ nho nhã thế này thật là ra dáng cao thâm.
“ nói rõ hơn được kh?” Đứa nhỏ này còn đúng là một fan cuồng tiêu chuẩn tuy là cuồng một viết văn – đối với thần tượng của bản thân tràn đầy tò mò.
“Vu Mục, ta…” đang định giới thiệu tác giả này tuy xuất thân từ hoàng thất của một đất nước phong kiến quân chủ lập hiến nhưng lại tràn đầy tình hữu ái với quần chúng lao động… thì chợt nhớ chuyện Vu Mục là rắn là riêng tư cá nhân, hơn nữa nói với kh liên quan chắc c sẽ bị cho là ên, vì vậy bảo, “Cuộc sống Vu Mục lúc nhỏ quả thật tốt, nhưng gia đình của ta lại kh ấm áp như những gia đình bình thường khác…”
“A…” Thằng bé liên tục gật đầu.
“Khiếm khuyết gia đình chính là vốn liếng văn chương lớn nhất của một cầm bút. Vu Mục chính là ở trong hoàn cảnh như vậy bắt đầu suy tư về nhân sinh, về sự sống, tất cả những suy tư này đều biến thành thế giới văn chương của ta, thí dụ như…” vốn định l một ví dụ chứng minh, nhưng văn của Vu Mục làm gì xem qua, căn bản kh biết gì để nói, thế là tự tìm cho một đường lui, “Ngại là thời gian hạn kh thể nói nhiều, em xem văn của Vu Mục nhiều vậy chắc là nhận ra ha?”
“Ừ, quả là ểm như vậy…” Thằng bé mỉm cười, “Kh biết cuộc sống của Vu Mục hiện giờ thế nào? tìm được ấm áp chưa, hay là vẫn như cũ sống trong cái “vốn liếng” kia?”
ở đây chịu thiệt cầu toàn làm gì đến phiên ta chịu khổ! Căn bản chỉ bị áp bức thôi! Thật sự muốn tìm thổ lộ nỗi khổ tâm, tiện thể cho độc giả biết phía sau một đàn thành c là… (hình bóng của tiểu thụ??) Nhưng thoáng th đôi mắt sáng long l tựa hồ đang chờ xem kịch vui của thằng kia, quyết định kh nói thì hơn: “Đây là chuyện cá nhân, nghĩ Vu Mục lẽ muốn tự chia sẻ hơn, sẽ kh nói thêm gì đâu.”
“Thu Đ, về .” Đang nửa đùa nửa thật cùng đứa nhỏ bàn chút trào lưu tư tưởng văn học thì Vu Mục trở về. sợ ta kh biết lạ trong nhà kh chừng sẽ nói ra ều gì, bèn nh chân chạy ra cửa nhỏ giọng bảo: “ một độc giả tới tìm , đừng nói lung tung!”
“Độc giả?” Vu Mục nhíu mày kỳ quái.
“Hi, Vu Mục, là em.” Đứa bé kia nghiễm nhiên chào hỏi Vu Mục với một tư thái thân thiết, bỗng cảm giác bị đùa cợt, nó hiển nhiên kh độc giả của Vu Mục, vậy nó là ai?
“Ha ha, còn nói độc giả làm biết được chỗ ở của ! em rảnh rỗi mà tới đây vậy?” Vu Mục cũng như tr th quen cũ, chẳng lẽ nó là… Đệch mọe! Đồ rắn lăng nhăng vô đạo đức kia! Cảm giác được Vu Mục đặt tay lên lưng , khó chịu né tránh.
“Ha ha, Vu Mục, xem ra cuộc sống gần đây kh tồi nha!” Thằng nhỏ hiển nhiên là ra cái gì, cười vừa quỷ dị vừa mờ ám.
“ tốt tốt. Đúng , Thu Đ, giới thiệu với em, đây là em trai , Vu Diệu. Năm nay vừa vào đại học.” Vu Mục lúc này mới nhớ tới kẻ nãy giờ bị lờ là . Hóa ra là em trai, trời ơi, xong xong , vừa nãy đã nói những gì vậy!
“Thu Đ một mực khen ngợi , ra là hai dùng văn kết bạn nha!” Vu Diệu nói hưu nói vượn, “Thế mà trước khi đến em còn lo là lợi dụng thân thể lừa ta vào tròng đ!”
“Nhóc ngậm miệng lại cho ! Vu Mục đừng nghe nó nói bậy!” quát Vu Diệu, “Vừa hỏi em là ai, em kh nói?”
“Vậy sẽ kh được nghe cao kiến của ?” Vu Diệu cười, “ vui thật đ.”
“Đừng khi dễ Thu Đ,” Vu Mục th giương n múa vuốt liền nhảy vào khuyên can, “Vu Diệu em kh bận học ? Thế nào mà lại rảnh tới đây?”
Vu Diệu rốt cục cũng chưng ra bộ dáng ỉu xìu: “Ai biết mùa thu ở đây lại lạnh như vậy, trường học cũ kĩ sống c.h.ế.t kh hệ thống sưởi hơi…”
“Ha ha ha…!” kh thèm để ý hình tượng cười ha ha, “ sớm nên đoán được, cả nhà đều chung bệnh này!” bộ dáng Vu Diệu càng uể oải thì càng vui vẻ! Tốt, hòa nhau một đều!
Rốt cục cười đủ, th Vu Diệu vẫn là vẻ mặt ấm ức đến chết, qua vỗ vỗ vai nó: “Tiểu quỷ, kh chỉ là lạnh một chút thôi , chút khổ như vậy mà còn kh chịu nổi thì được? Ngoan ngoãn trở lại trường học !”
“Ai, Thu Đ!” Vu Mục nắm vai kéo qua một bên, quay đầu bảo Vu Diệu, “Thu Đ đùa em thôi, em ở trong phòng làm việc chắc kh vấn đề gì chứ?”
và Vu Diệu nhất định là bát tự (ngày tháng năm sinh) kh hợp, tới giờ cơm chiều Vu Mục hỏi: “Hai muốn ăn gì?”
Thằng nhóc kia ngay lập tức trả lời: “Em ăn cơm, xào đại thêm một món mặn là được.”
Vu Mục lại hỏi : “Cơm xào rau? Được kh?”
“ muốn ăn cháo Bát Bảo!” Bởi vì ở nhà là con một, kh em trai em gái để khi dễ, cho nên cực kì hưởng thụ loại cảm giác làm ngược lại khác thế này.
Chỉ khổ cho Vu Mục, em trai đang phát triển thì cần dinh dưỡng, còn Hạ Thu Đ nhất định muốn ăn món th đạm, cuối cùng ta đành làm hai kiểu đồ ăn khác nhau.
Cơm nước xong rửa hết chén bát, chuẩn bị tốt đệm chăn cho Vu Diệu, sau đó Vu Mục xuống siêu thị dưới lầu, lúc trở về cầm theo một tấm lót ện cùng một túi nước ấm trang bị chống lạnh của Vu Diệu. Cả đêm Vu Mục đều kh viết lách gì, ba ở trong phòng khách cùng xem TV – đoán chừng ta lo và Vu Diệu lại sinh sự làm loạn.
Vừa đúng đêm nay luồng khí lạnh, nhiệt độ kh khí đột nhiên hạ xuống, dù là ở trong phòng, hai kia vẫn mặc áo l thật dày, đua nhau uống nước nóng hết ly này đến ly khác. tr đến buồn cười, thỉnh thoảng lại làm bộ nhớ ra cái gì đó mà cả kinh kêu to, Vu Mục định lực tốt, kh chịu ảnh hưởng gì, chỉ Vu Diệu thê thảm, m lần cầm cái ly kh xong làm đổ nước lên , nó tức giận đến muốn nhảy dựng lên, la hét đòi cắn c.h.ế.t .
“Đừng khi dễ Thu Đ, ai bảo hôm nay em chọc trước làm gì.” Vu Mục rốt cuộc vẫn hiểu rõ trái .
Hừ, thằng nhóc hư đốn, còn muốn cắn c.h.ế.t tao? Kh cửa đâu! vứt cho Vu Diệu vài ánh mắt khiêu khích, nó ở một bên ra sức la lối làm cho tâm tình cực kì vui vẻ.
nh hai bọn họ đều bắt đầu nhũn ra, Vu Diệu tiên phong rửa mặt: “Sáng mai em giờ học, em ngủ trước.”
Vu Diệu vừa nhào lên giường liền biến thành rắn cuộn tròn lại, nhịn kh được rùng , chả trách Vu Mục cả đêm đều nói “Đừng khi dễ Thu Đ.” Tiểu quỷ này thế nhưng cũng là một con rắn đốm đen vô cùng lớn, hoàn toàn đủ sức một phát cắn c.h.ế.t ! bây giờ nghĩ lại mà sợ, cũng nh chóng kêu mệt, theo sau Vu Mục rửa mặt.
Cẩn thận khóa cửa phòng ngủ lại mới dám trèo lên giường, bởi vì giờ này ngủ sớm hơn bình thường cho nên chẳng buồn ngủ chút nào, quyết định đếm số thôi miên chính .
Sáng hôm sau, sau khi “vận động” đơn giản Vu Mục ôm hỏi: “Thu Đ, đêm qua em mơ th gì vậy?”
“Kh biết, ?” Chất lượng giấc ngủ của tốt, cho dù ngẫu nhiên nằm mơ cũng hoàn toàn kh nhớ được nội dung.
“ nghe th em cứ lầm bầm: “Một con rắn, hai con rắn, ba con rắn…” em kh chứ?”
cái màn đếm rắn của em Đ thiệt là đầy ám ảnh =))))...chương này nh là nhờ sự cày bừa của bạn Hellen trong lúc đang mần “Trộm đất” của Truyền thuyết :”>~
Chưa có bình luận nào cho chương này.