Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1206: Sinh Hạ Con Gái
Mọi đều xúm lại vây qu Huyền Ảnh và Sử Tiểu Kiều. Bị bỏ lại trên sàn nhà, Phong Linh Tuyết bị vứt bỏ như một tấm giẻ rách cũ nát.
Trong số đó cả Huyền Mục.
Huyền Mục cũng đã thấm mệt sau khi hành hạ cô, ra lệnh cho hai tên thuộc hạ.
- Đem con tiện tỳ ghê tởm này . Hôm nay ta muốn vui vẻ một chút, chuyện của nó để sau khi ta trở về tính.
- Vâng, thưa chủ nhân. - Hai tên thuộc hạ lôi Phong Linh Tuyết .
…
Chiếc xe sang trọng đậu bên ngoài Nam Cung. Phong Linh Tuyết nén đau, chầm chậm bước vào bên trong Nam Cung.
Cúi bên một đài phun nước ven đường, cô xuống mặt nước trong veo để th hình ảnh phản chiếu của chính . Cô đã lau khô vết m.á.u trên mặt. Gương mặt xinh đẹp ngày nào giờ đây đã bị hủy hoại bởi vết khắc xấu xí mang chữ "Nô" trên gò má .
Chữ này sẽ gắn liền với cô suốt cả cuộc đời, như một dấu ấn của sự nhục nhã.
Một khi đã là nô lệ, thì mãi mãi là nô lệ.
Phong Linh Tuyết quỳ gối tại đó, ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối, tâm trí trôi dạt về một miền xa xăm.
Cô kh còn khóc nữa, đôi mắt đã khô cạn. Chẳng còn giọt nước mắt nào để mà rơi xuống.
Cô kh còn cảm th đau đớn nữa.
Cô đã trải qua đủ mọi cung bậc: từ nỗi đau x.é to.ạc lồng ngực, đến cảm giác tê dại, và giờ là trạng thái hiện tại này. Đau ư? Cô kh còn biết đau là gì nữa.
Huyền Ảnh…
Khi nghĩ đến hai tiếng , cô kh còn cảm th đau đớn chút nào. Cô đã chôn chặt hình bóng " Ảnh" sâu thẳm trong trái tim . Còn về Huyền Ảnh cao cao tại thượng - vốn nằm ngoài tầm với của cô - cô cũng đã bu bỏ, và kh còn yêu nữa.
Đúng lúc đó, cô nghe th tiếng bước chân đang tiến lại gần. Ánh mắt cô chuyển hướng sang bên cạnh.
- Ai đó?
Một bà lão ngồi trên xe lăn xuất hiện. Phía sau bà là hai nữ hầu đang theo sát với vẻ mặt đầy lo lắng.
- Du phi à, xin đừng lung tung nữa. Hãy để chúng con chăm sóc . Nếu chẳng may gặp chuyện gì, chúng con biết ăn nói với Vương t.ử Mặt Nạ Bạc đây?
Vốn dĩ Huyền Ảnh đã định đưa mẹ rời ngay sau khi đoạt được tín vật, nhưng bà lại nhất quyết từ chối, chọn ở lại Nam Cung thay vì rời cùng . Thế nên, những trong Nam Cung chỉ biết cung phụng bà như một vị thần. Họ nơm nớp lo sợ rằng, chỉ cần bà gặp chút tổn hại nào, Huyền Ảnh sẽ lập tức dẫn binh kéo đến, san phẳng cả Nam Cung này thành bình địa.
Du phi giờ đây đầu đã bạc trắng, tr chẳng khác nào một bà lão. Gân chân bà đã đứt, nên bà chỉ thể di chuyển bằng xe lăn.
- Đừng bám theo ta nữa! Ta kh cần ai đẩy giúp cả. Ta đâu tàn phế…!
Vừa dứt lời, bánh xe lăn vướng một hòn đá, khiến Du phi ngã nhào từ trên xe xuống đất.
- Trời ơi, Du phi! - Mặt hai cô hầu gái lập tức tái mét, vội vàng chạy tới đỡ Du phi đứng dậy.
Nhưng Du phi chỉ xua tay gạt , gương mặt trắng bệch.
- Đừng đụng vào ta!
Đúng lúc , một bàn tay nhỏ n chìa ra.
- Để kéo bà dậy.
Du phi sững , vội ngước mắt lên . Phong Linh Tuyết đang đứng ngay trước mặt bà, đưa tay ngỏ ý giúp đỡ.
- Cút . Ta kh cần cái sự giúp đỡ giả tạo của cô! - Du phi lạnh lùng đẩy Phong Linh Tuyết ra.
Phong Linh Tuyết đứng dậy và hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1206-sinh-ha-con-gai.html.]
- Vậy bà tự đứng lên được kh?
Du phi hừ một tiếng cố gắng tự đứng dậy, nhưng gân cốt của bà đã bị tổn thương từ nhiều năm trước, nên bà hoàn toàn kh thể nào đứng lên nổi.
Cúi xuống, Phong Linh Tuyết đỡ l cổ tay bà và nhẹ nhàng nói.
- Cớ gì cứ tự làm khó như thế?
Du phi sững . chăng suốt b nhiêu năm qua, chính bà đã luôn tự làm khó bản thân ?
Trong lúc còn đang ngỡ ngàng, bà kh hề cự tuyệt Phong Linh Tuyết; sau một hồi vất vả, Phong Linh Tuyết cuối cùng cũng đưa được bà trở lại chiếc xe lăn.
- Hừ, đừng tưởng ta sẽ biết ơn cô. Huyền Ảnh kh là con trai ta, nên đừng hòng mong đạt được bất cứ mục đích gì khi giúp đỡ ta! - Du phi ngoảnh mặt , ánh mắt đầy vẻ dữ tợn.
Đạt được mục đích ư?
Phong Linh Tuyết ngồi xuống một tảng đá lớn bên cạnh thác nước. Cô khẽ nhếch môi, giữ im lặng. Cả hai chìm vào sự tĩnh mịch. Mới chỉ là mùa thu, thế mà cả hai bỗng cảm th lạnh lẽo đến lạ thường.
- Thật ra, đã quen biết Huyền Ảnh từ lâu . lớn lên cùng ở Phòng A Kiều. thể nói, chúng là bạn th mai trúc mã. - Sau một khoảng lặng khá dài, Phong Linh Tuyết bỗng cất lời.
Phòng A Kiều ư?
Du phi giật kinh ngạc, vội vàng quay sang cô. Bà Phong Linh Tuyết - đang ngồi ngay bên cạnh chiếc xe lăn của . Trên gò má của cô, hai chữ “nô lệ” vẫn còn khắc sâu in hằn.
Phong Linh Tuyết ngước bầu trời xa xăm, giọng nói nhuốm vẻ thẫn thờ.
- Cuộc sống ở “Phòng A Kiều” chẳng hề dễ dàng chút nào. Ngày nào cũng học múa, hễ múa kh đạt là lại bị đ.á.n.h đòn. chỉ là một gã gia nh nhỏ bé, ít nói, cũng thường xuyên bị mắng mỏ; thế nhưng, chúng chẳng hề cảm th cuộc đời bi t.h.ả.m chút nào. Dẫu bị đ.á.n.h đập đau đớn, chỉ cần vào mắt nhau, chúng vẫn thể mỉm cười qua những giọt nước mắt.
- Năm tròn mười tám tuổi, “Phòng A Kiều” định đem ra bán đấu giá. Ngay trước ngày đó, đã nói rằng sẽ đưa thật xa. Đã bao năm trôi qua mà vẫn chưa từng nói với ều này: thực ra, đã chờ đợi câu nói từ suốt một thời gian dài . Chỉ cần được đưa cùng, thì dẫu những tháng ngày phía trước gian khổ đến đâu cũng chẳng còn quan trọng nữa. Chúng sẽ nhau, và sẽ một mái ấm nhỏ của riêng .
- Thế nhưng, hôm đó đã ; chợt bừng tỉnh bởi những âm th ồn ào của một cuộc ẩu đả. Tiếng động dường như vọng ra từ phòng của , thế là vội vã chạy về phía đó.
- đang chạy dọc theo hành lang, vừa sắp sửa đến được phòng của thì cánh cửa một căn phòng ngay bên cạnh bỗng bật mở; một kẻ nào đó đã lôi xềnh xệch vào màn đêm tăm tối... nơi mà... nơi mà đã bị... cưỡng hiếp...
Dẫu đã bao năm trôi qua, việc thốt lên những lời vẫn thật khó khăn đối với cô. Phong Linh Tuyết ngước mắt lên; đôi mắt cô đã đỏ hoe, ngấn lệ. Đã ba năm kể từ ngày , thế nhưng cô vẫn còn nhớ như in từng chi tiết của đêm hôm đó.
Vẻ mặt của Du phi dịu lại khi bà Phong Linh Tuyết. Bà kh còn tỏ thái độ thù địch gay gắt đối với Phong Linh Tuyết như trước nữa.
Phong Linh Tuyết kìm nén lại những cảm xúc đang dâng trào, nói tiếp.
- Ngày hôm sau, “Phòng A Kiều” đã tổ chức cho một lễ trưởng thành thật long trọng. vẫn đang chờ tại địa ểm mà hai chúng đã hẹn ước từ trước. đã muốn lắm chứ, thực sự khao khát được chạy đến bên biết bao... Việc bị cưỡng bức kh là lỗi của …
- Nhưng đúng lúc định làm vậy, cha - Nam C tước - lại xuất hiện. Ông ta nhốt vào một căn phòng và đe dọa sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t nếu bỏ . Dù cho chính là con ruột của ta…
Du phi siết c.h.ặ.t t.a.y vịn chiếc xe lăn, gằn giọng.
- Tên khốn kiếp đó! Ta nhất định sẽ khiến c.h.ế.t thảm!
Phong Linh Tuyết mím đôi môi tái nhợt, khẽ nói.
- Sau khi rời , vẫn ở lại Phòng A Kiều, và chẳng bao lâu sau nhận ra… đã mang thai…
Du phi ngước Phong Linh Tuyết với vẻ kinh ngạc.
- từng nghĩ đến việc bỏ đứa bé, nhưng rốt cuộc lại kh đành lòng. Suy cho cùng, dù cha đứa bé là ai nữa, thì nó vẫn là giọt m.á.u của …
- Mười tháng sau, hạ sinh một cô con gái, đặt tên con là Mộ Mộ. Sự ra đời của Mộ Mộ tựa như một ngọn đèn thắp sáng cuộc đời tăm tối của . Khi nằm trong vòng tay , con bé cười đùa cùng ; khi rơi lệ, con bé cũng khóc theo . Đôi bàn tay bé xíu của con bé lau những giọt nước mắt trên má , miệng bi bô gọi . ôm con vào lòng cho đến khi con chìm vào giấc ngủ, và con bé gọi tiếng “Mẹ ơi” thật ngọt ngào. Chúng còn thường dắt nhau xuống bãi biển để vui đùa và nhặt những viên sỏi nhỏ… Khoảng thời gian đó chính là quãng đời hạnh phúc nhất của . Sự xuất hiện của Mộ Mộ dường như đã… xoa dịu nỗi đau khi bỏ …
- Nhưng chẳng bao lâu sau, cha - Bắc C tước - đã tìm đến đón về. Ông ta cướp Mộ Mộ , và tận mắt chứng kiến con bé bị tát, bị túm tóc lôi . chẳng thể làm gì cả; ngay cả khi con bé bị mang mất, vẫn hoàn toàn bất lực. Tại ư? Dù mang d là mẹ, lại quá yếu đuối, quá bất lực… Rốt cuộc, chẳng thể làm được bất cứ ều gì.
Nói đến đây, khi ngước Du phi, giọng ệu của Phong Linh Tuyết nhuốm màu u hoài.
- Thế nên, đừng bao giờ bỏ rơi con cái của … Bằng kh, bà sẽ chịu kết cục giống như đây: chẳng còn lại gì cả… Chẳng còn lại bất cứ thứ gì…
Chưa có bình luận nào cho chương này.