Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1207: Cô Gái Quán Bar
Du phi kinh ngạc Phong Linh Tuyết. Đôi mắt đẹp của cô ánh lên vẻ ấm áp và tình mẫu t.ử thiêng liêng.
Đúng lúc đó, hai tên tay sai chạy tới.
- Phong Linh Tuyết, Thiếu gia vừa gọi ện. đang uống rượu cùng vài bạn tại một quán bar và muốn cô đến đó nhảy múa phục vụ họ.
Phong Linh Tuyết đứng dậy.
- Được thôi, sẽ , nhưng hãy để thay đồ trước đã.
- Chuyện này...
- chẳng thể nào trốn thoát được đâu. Quần áo của đang bẩn thế này, làm mà nhảy múa được chứ? muốn tắm rửa, chỉnh trang lại bản thân một chút.
Hai tên tay sai nhau.
- Được , nhưng nh lên đ.
Phong Linh Tuyết cúi mắt Du phi.
- Phu nhân, bên ngoài trời đang lạnh lắm. Xin hãy để các hầu nữ đưa trở về phòng nghỉ ngơi. Hy vọng sẽ dịp gặp lại .
Nói , Phong Linh Tuyết rời .
Du phi dõi mắt theo bóng dáng cô đang khuất dần. Chẳng m chốc, cô đã biến mất vào màn đêm đen kịt, tr thật gầy gò và yếu ớt. Hai cô hầu nữ bước tới, đẩy xe lăn đưa bà trở về. Lần này, bà kh còn phản kháng nữa mà ngoan ngoãn để họ đưa .
...
Trong phòng.
Phong Linh Tuyết chỉnh trang lại y phục, ngồi trước bàn trang ểm, ngắm khuôn mặt trong gương.
Cô kh nên tiếp tục ủ dột, chán nản nữa.
Đêm nay, cô đã thấu rõ vận mệnh của chính .
Ngay khoảnh khắc cô dùng giọng ệu bình thản để kể lại câu chuyện giữa cô và " Ảnh", cô đã chính thức nói lời giã biệt với quá khứ.
Mộ Mộ vẫn đang chờ đợi cô. Dẫu cho cuộc đời cô chỉ tựa như một đóa pháo hoa, cô vẫn quyết tâm tỏa sáng rực rỡ dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi .
Đêm nay tại quán bar chính là cơ hội để cô lén trốn ra ngoài, tìm đến bệnh viện để gặp cha - Bắc C tước. Cô nhất định tìm ra tung tích của Mộ Mộ.
Đừng sợ nhé, Mộ Mộ.
Mẹ đang đến đây với con !
...
Tại Tuyết Sơn Cư.
Tất cả khách khứa đều đã tề tựu đ đủ. Sử Tiểu Kiều bước lên cầu thang trên đôi giày cao gót, gõ cửa phòng ngủ chính.
- Vào . - Một giọng nói trầm ấm, ềm tĩnh vọng ra từ bên trong.
Sử Tiểu Kiều mở cửa bước vào. Điều đầu tiên cô th là một bóng cao lớn đang đứng trong phòng. Huyền Ảnh đứng trước khung cửa sổ cao vút, một tay đút túi quần. Ánh đèn của Quốc gia A trải dài dưới chân , bên ngoài khung cửa sổ. toát lên vẻ lạnh lùng và đầy vương giả.
Bước tới gần, Sử Tiểu Kiều đầy ngưỡng mộ, vươn tay ôm l từ phía sau.
- Ảnh à, cho em ở lại đêm nay nhé. Đêm nay là đêm đính hôn của chúng mà. - Cô nũng nịu nói.
Huyền Ảnh kh nói lời nào, cũng chẳng hề quay lại.
- Ảnh, nghe em nói gì kh đ?
Sử Tiểu Kiều mỉm cười, bước lại gần hơn và th viên kẹo mà đang nghịch trên tay kia.
Đó chính là viên kẹo mà Phong Linh Tuyết đã đ.á.n.h rơi.
Cô kh biết từ lúc nào mà viên kẹo lại nằm gọn trong lòng bàn tay . vẻ như đã mân mê nó từ khá lâu . th cảnh đó, sắc mặt Sử Tiểu Kiều trở nên khó coi. Lại là Phong Linh Tuyết nữa !
Cô vươn tay ra, giật phắt viên kẹo khỏi tay .
Huyền Ảnh khẽ ngước mắt lên. Đôi mắt đen láy, trong veo như thủy tinh của dừng lại trên khuôn mặt xinh đẹp của Sử Tiểu Kiều, từ từ nhướng mày.
Vẻ mặt vẫn vô cảm, nhưng khi cất lời, giọng nói lại trầm thấp và đầy vẻ kh vui.
- Trả lại đây.
Ba từ đơn giản, nhưng lại hoàn toàn thiếu vắng hơi ấm. Suốt buổi lễ đính hôn hôm nay, tâm trí cũng luôn lơ đễnh như thế này.
Sử Tiểu Kiều cố kìm nén ngọn lửa ghen tu đang bùng cháy trong lòng, nở một nụ cười đầy vẻ r mãnh.
- Ảnh à, nếu muốn l viên kẹo này thì lại đây với em đã.
Cô ngậm viên kẹo vào giữa hai hàm răng. Đôi môi cô được tô son đỏ thẫm; cô khẽ hé môi và Huyền Ảnh đầy vẻ quyến rũ, mời gọi.
Làm những hành động này giữa đêm khuya, ngay trong chính căn phòng của , cô rõ ràng đang cố tình quyến rũ .
Cô muốn Huyền Ảnh bước lại phía .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Huyền Ảnh cô, thốt ra hai từ lạnh băng.
- Dơ bẩn.
Cái gì cơ?
Nụ cười trên môi Sử Tiểu Kiều bỗng đ cứng lại. vừa gọi cô là... dơ bẩn ? Chỉ vì cô đã ngậm viên kẹo vào miệng ư?
đã dội một gáo nước lạnh toát lên toàn bộ những nỗ lực quyến rũ của cô.
- Ảnh à, ...
- Nếu cô thích nó đến thế thì cứ việc ăn . - Huyền Ảnh lặng lẽ quay , bước về phía cửa.
- À , quên chưa nói với cô. Viên kẹo đó nhặt dưới sàn lên đ. Bẩn lắm.
Nói , bỏ .
Sử Tiểu Kiều đứng sững như trời trồng. Cô kh biết rốt cuộc nên nhổ viên kẹo ra hay kh nữa.
…
Tại thư phòng.
Cánh tay đắc lực của - A Châu - đẩy cửa bước vào.
- Thưa Chủ nhân.
Huyền Ảnh lười biếng tựa lưng vào ghế sofa, khẽ đáp.
- Hửm?
- Huyền Mục đang cùng vài vị c t.ử thế gia khác đến quán bar uống rượu. Phong tiểu thư cũng đã bị gọi đến đó.
Huyền Ảnh mím chặt đôi môi mỏng.
- Đi thôi.
- Thưa Chủ nhân, đâu ạ?
- Đến quán bar.
…
Tại quán bar.
Huyền Mục cùng vài vị thiếu gia nhà giàu khác đang ngồi tại quầy bar uống rượu. Huyền Mục đẩy Phong Linh Tuyết vào lòng một vị thiếu gia khác quát lớn.
- Nh lên, rót rượu cho các vị thiếu gia !
Phong Linh Tuyết ngã nhào vào lòng một trong những vị thiếu gia đó. Vài ngón tay thô kệch vươn tới, nhéo vào eo cô vuốt ve khuôn mặt cô. Cả đám cười ầm lên đầy thô tục.
- Dù khuôn mặt đã bị hủy hoại, nhưng làn da của cô vẫn mềm mại thật đ. Đúng là hàng hiếm một kh hai!
- Tất nhiên , cô ta chính là nữ tiếp viên hạng nhất tại “Phòng A Kiều” mà - Phong Linh Tuyết đ!
- cá là trên giường cô ta còn ngọt ngào hơn nhiều.
Huyền Mục lúc này đã ngà ngà say.
- Này, các biết kh? Tối nay sẽ tặng cô ta cho các đ. Các muốn làm gì với cô ta cũng được!
Cả đám thiếu gia huýt sáo ầm ĩ đầy phấn khích, những tiếng trêu ghẹo vang lên tứ phía. Giữa bầu kh khí huyên náo , Phong Linh Tuyết ngồi trên đùi của Trịnh thiếu gia mà chẳng hề phản kháng. Cô vươn tay l bình rượu, rót đầy vào ly đưa lên tận môi , mời thưởng thức.
Đôi mắt của Trịnh thiếu gia sáng rực lên, vội vàng hé môi đón l ly rượu và uống cạn. Đúng lúc này, ngón tay Phong Linh Tuyết trượt nhẹ, khiến rượu b.ắ.n tung tóe lên quần của Trịnh thiếu gia.
- Em xin lỗi quá, để em lau giúp ngay đây. - Phong Linh Tuyết khẽ c.ắ.n bờ môi đỏ mọng bằng hàm răng trắng ngần, đưa tay ra định lau vết bẩn trên quần .
Trịnh thiếu gia cảm th m.á.u trong đang dồn dập chảy mạnh. Rõ ràng là Phong Linh Tuyết đang cố tình quyến rũ . liền đưa tay ôm l cô và nói.
- Nào, hôn một cái .
Phong Linh Tuyết khéo léo né tránh, thân hình mềm mại khẽ vặn vẹo trên đùi , nhẹ giọng nói.
- Em kh thích m này. Em chỉ thích mỗi thôi, nên hãy đưa em ra khỏi đây , em sẽ…
Đưa cô ra khỏi đây ư?
Trịnh thiếu gia thoáng do dự. Bọn họ đã ngầm thỏa thuận sẽ cùng nhau đùa giỡn với Phong Linh Tuyết, nhưng trong thâm tâm, lại thực sự muốn chiếm trọn cô cho riêng . cảm th vô cùng cám dỗ, nhưng lại e ngại làm phật ý đám bạn hữu.
Đúng lúc đó, một tiếng “rầm” vang lên dữ dội, cánh cửa quán bar bật mở tung.
Mọi đồng loạt ngoảnh lại . Luồng khí lạnh buốt từ bên ngoài ùa thẳng vào trong. Một nhóm vệ sĩ mặc đồ đen đứng dàn sang hai bên cửa, và một bóng cao lớn, mang đôi bốt quân sự màu đen hầm hố, bước vào.
Huyền Ảnh.
Hàng mi của Phong Linh Tuyết khẽ run lên. Cô hoàn toàn kh ngờ rằng lại xuất hiện ở đây. đến đây làm gì chứ? Đêm nay chính là đêm đính hôn của cơ mà. Tại lại kh ở bên cạnh Sử Tiểu Kiều?
Nhưng cô nh chóng thu hồi ánh mắt. Giữa cô và , giờ đây chẳng còn chút liên hệ nào nữa.
Chủ quán bar đích thân bước tới, dẫn Huyền Ảnh thẳng vào phòng VIP riêng biệt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.