Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1218: Sự Thật Từ Ba Năm Trước
Tại mọi chuyện lại thành ra thế này?
Tại lại đến bước đường này?
Cô đã c.h.ế.t .
Cô thực sự đã c.h.ế.t .
chưa từng nghĩ rằng cô sẽ thực sự c.h.ế.t. Ý chí sống của cô mạnh mẽ đến thế cơ mà. Dù chịu bao dày vò, cô vẫn sống kiên cường, vậy mà giờ lại ra đột ngột đến thế.
Giờ cô đã c.h.ế.t , làm gì đây?
biết làm gì đây?
Huyền Ảnh ngồi bệt xuống sàn, đau đớn vò l mái tóc ngắn của . Đôi mắt nóng rát, những giọt lệ cứ thế tuôn trào kh ngừng trên gương mặt.
A Châu đứng bên ngoài cánh cửa. đã theo hầu Chủ nhân suốt nhiều năm qua. Chủ nhân vốn luôn là kẻ vô tình, cai trị bằng bàn tay sắt. Đây là lần đầu tiên chứng kiến Chủ nhân sụp đổ hoàn toàn như thế này.
Chủ nhân chẳng còn màng đến bất cứ ều gì nữa. Việc duy nhất làm là ẩn trong hầm rượu và khao khát cái c.h.ế.t.
A Châu kh biết thể làm gì để giúp Chủ nhân lúc này.
Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu . thể đến Nam Cung và thỉnh phu nhân đến đây. Dẫu cho phu nhân vẫn luôn từ chối thừa nhận đứa con trai này, nhưng suy cho cùng, họ vẫn là những cùng chung dòng máu.
A Châu liền hạ lệnh cho thuộc hạ.
- Mau chuẩn bị xe, đón phu nhân về đây. Hãy nói với phu nhân rằng bà đến đây ngay lập tức. Con trai bà đang gặp chuyện .
- Vâng, thưa .
...
Một giờ sau, cánh cổng của Tuyết Sơn Cư mở toang, đón Du phi - đang ngồi trên xe lăn - bước vào bên trong.
- Thưa phu nhân, đã đến ?
Vẻ mặt của Du phi lạnh lùng như băng. Bà A Châu và cất tiếng hỏi.
- chuyện gì vậy?
- Thưa phu nhân, Phong tiểu thư đã qua đời ạ.
Phong tiểu thư ư?
Sắc mặt của Du phi lập tức biến đổi. Hôm nọ, sau khi Phong Linh Tuyết rời , bà đã hỏi hai cô hầu gái tên của cô .
- đang nói đến... Phong Linh Tuyết ?
A Châu vô cùng ngạc nhiên.
- Thưa phu nhân, quen biết Phong tiểu thư ?
Đột nhiên, Du phi cảm th nghẹn lại, khó thở vô cùng. Bà vội vàng xua tay loạn xạ và gắt lên.
- Đồ ngu các ! Mau đưa ta đến gặp nó ngay lập tức!
…
A Châu đẩy Du phi đến trước cửa hầm rượu gõ cửa thật mạnh.
- Cút ! - Một giọng nói thô bạo vọng ra từ bên trong.
A Châu sang Du phi.
- A Châu, mở cửa ra.
- Vâng, phu nhân!
A Châu nhấc chân lên, tung hai cú đá thật mạnh vào cánh cửa. Cánh cửa bật tung ra.
Bên trong tối om như mực. Đôi mắt đỏ ngầu của Huyền Ảnh quét qua.
- Các chán sống ? Cút ngay lập tức!
Vừa dứt lời, đã th A Châu đẩy Du phi bước vào.
Huyền Ảnh sững , vội vàng đứng dậy.
- Mẹ.
Du phi hừ lạnh một tiếng.
- Con vẫn còn coi ta là mẹ ? Quỳ xuống, tên súc sinh này!
Một tiếng “thịch” vang lên, đầu gối Huyền Ảnh chạm mạnh xuống nền đất.
A Châu đứng phía sau chứng kiến tất cả, trong lòng khẽ dâng lên chút thương cảm cho chủ nhân. Phu nhân quả thực quá nghiêm khắc.
- cũng quỳ xuống! - Đúng lúc đó, Du phi phóng ánh mắt lạnh băng về phía A Châu.
“…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1218-su-that-tu-ba-nam-truoc.html.]
A Châu vội vàng chạy ra phía sau Huyền Ảnh cũng quỳ xuống theo.
Du phi Huyền Ảnh. Chiếc mặt nạ trên mặt đã biến mất, để lộ ra nửa khuôn mặt bên .
- Ngẩng đầu lên.
Huyền Ảnh từ từ ngẩng mặt lên.
Du phi những vết sẹo do d.a.o c.h.é.m trên khuôn mặt con trai, đôi mắt bà chợt đỏ hoe. Bà dùng đôi tay gầy guộc đập mạnh xuống tay vịn chiếc xe lăn, cất tiếng hỏi.
- Nói cho ta biết, kẻ nào đã gây ra chuyện này cho con?
Dù lẽ ra Huyền Ảnh say khướt, nhưng lạ thay, lại cảm th càng uống, đầu óc càng trở nên tỉnh táo.
Một tiếng cười nhạo báng bật ra từ cuống họng khi đôi môi mỏng của cong lên đầy mỉa mai.
- Mẹ à, con đã trót yêu một cô gái ở Phòng A Kiều, và chính tình nhân của cô ta là kẻ đã gây ra chuyện này cho con.
- Hừm, vậy rốt cuộc con đã tìm ra kẻ tình nhân đó là ai chưa?
Huyền Ảnh lắc đầu.
- Chưa ạ.
Với một tiếng chát chúa vang lên, Du phi giáng một cái tát thật mạnh vào khuôn mặt Huyền Ảnh.
- Đồ vô dụng!
Huyền Ảnh bị tát lệch cả mặt. Đôi tay bu thõng bên h siết chặt lại thành nắm đấm. Đây là lần cảm th nhục nhã nhất trong suốt cả cuộc đời .
A Châu, đứng phía sau , cũng run rẩy theo. Chẳng phu nhân đang trách mắng thiếu chủ quá nặng lời ?
Du phi đứa con trai đang quỳ dưới sàn nhà.
- Được thôi, nếu con kh thể tìm ra kẻ đàn đó là ai, thì ta sẽ nói cho con biết vậy. Kẻ đó chính là cha của con - Nam C tước!
Cái gì cơ?
Huyền Ảnh c.h.ế.t sững, trừng mắt Du phi đầy kinh ngạc. Đôi mắt đen láy của trở nên thâm trầm, khó lường.
Là... cha của ?
- Chính cha con là đã giam lỏng Phong Linh Tuyết trong phòng, và đe dọa sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t con nếu cô dám bước chân ra ngoài dù chỉ một bước. Thật là một cô gái ngốc nghếch. Tại cô lại chọn yêu một kẻ mà ngay cả chính cha ruột cũng chẳng thèm yêu thương chứ?
- Hãy xem, tình yêu cô dành cho con đã dẫn cô đến kết cục bi t.h.ả.m thế nào đây. Cô chẳng dám bước chân ra khỏi phòng dù chỉ một bước, và đành lòng bu tay để con ra . Mặt mũi con bị hủy hoại thì đã chứ? Lẽ ra cô cứ nên mặc kệ cho cha con g.i.ế.c c.h.ế.t con mới . Cô đã cứu sống một tên tiểu t.ử r mãnh, chỉ để sau đó bị chính kẻ đó c.ắ.n lại đến c.h.ế.t.
Đôi mắt Huyền Ảnh đỏ hoe, một mạch m.á.u nổi phập phồng trên trán . Cuối cùng, cũng mở miệng thốt lên, giọng lầm bầm.
- Kh... kh thể nào. Cô ta vốn tham lam phú quý, vinh hoa, và cho rằng con quá nghèo hèn, kh xứng với cô ta. Cô ta chỉ đang đùa giỡn với con thôi...
Chát!
Du phi lại giáng thêm một cái tát vang dội nữa vào mặt .
- Con dám nói rằng cô tham lam phú quý, vinh hoa, và cho rằng con quá nghèo hèn ? Khi hai con mới gặp nhau, con vẫn còn nghèo khó, vậy tại con lại nghĩ rằng ngay từ đầu cô đã muốn ở bên con? Con cứ khăng khăng rằng cô muốn đùa giỡn với con, nhưng hãy lại bản thân con của ba năm về trước xem. Con chỉ là một thằng nhóc nghèo rớt mồng tơi. Cô thì lý do gì để mà đùa giỡn với con chứ?
Nước mắt từ khóe mắt của Du phi tuôn rơi.
- Con trai à, hai đứa đã cùng nhau trải qua biết bao thăng trầm trong suốt mười năm tại “Phòng A Kiều”, thế mà đến giờ con vẫn chẳng hiểu gì về cô cả. Con thậm chí còn chẳng dành cho cô dù chỉ một chút tin tưởng nào.
- Suốt những năm qua, cô chưa bao giờ quên ân tình của con, thế mà con lại chỉ biết ôm mãi mối hận thù đối với cô . Hai đứa cứ thế ngày càng xa cách nhau hơn.
Cơ bắp trên Huyền Ảnh căng cứng, rắn chắc tựa đá tảng. hoàn toàn kh ngờ rằng kẻ đó lại chính là cha của .
từ chối tin vào sự thật .
Trong suốt ba năm qua, vẫn luôn nh ninh rằng cô đã phản bội và ruồng bỏ . kh thể chấp nhận lời mẹ vừa nói là sự thật. Đôi mắt rực cháy như than hồng; cố gắng biện minh, cố tìm kiếm một lý do xác đáng cho những hành xử của .
- Khi ân ái cùng con, cô đã kh còn là xử nữ nữa. Cô đã từng qua lại với những gã đàn khác . Mẹ à, mẹ xem...
Huyền Ảnh nắm chặt l tay mẹ, đôi mắt ánh lên vẻ đầy hy vọng.
- Mẹ xem đ, cô vốn dĩ chẳng hề yêu thương con chút nào cả.
Du phi rưng rưng nước mắt, giọng nói bà nghẹn lại đầy xót xa.
- Con trai à... trước khi lễ cập kê của con bé diễn ra, Linh Tuyết đã... bị cưỡng bức.
Huyền Ảnh c.h.ế.t sững, những giọt nước mắt vô thức lăn dài trên gương mặt .
Cô... Cô đã bị v bẩn.
Đã kẻ hủy hoại sự trong trắng của cô.
Thì ra... đó mới chính là sự thật.
Thì ra... đó mới chính là sự thật.
Huyền Ảnh từ từ hạ thấp xuống, áp khuôn mặt đầy sẹo của lên đôi chân của Du phi. Sự thật tàn khốc khiến kinh hoàng và đau đớn tột cùng. Tại ... Tại mẹ lại nói cho hay chứ? thà rằng đừng bao giờ biết được thì hơn.
Giờ đây... cảm th thế nào đây?
- Con trai yêu quý, Linh Tuyết là một đứa trẻ thật đáng thương. lẽ con bé chẳng thể nào sánh được với những phụ nữ khác về mặt tiền tài, gia thế hay năng lực; thế nhưng, con bé lại vô cùng hiền dịu, và tất cả những gì con bé hằng mong cầu chỉ là tình yêu và sự tự do. Việc con thể gặp gỡ một phụ nữ như thế chính là cái duyên lớn nhất trong đời con. Tuy nhiên, dẫu là vậy, mẹ e rằng con sẽ chẳng còn cơ hội nào để được ở bên con bé nữa đâu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.