Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1219: Mộ Mộ Chính Là Con Gái Của Cô
Giờ thì đã hiểu.
hiểu rằng chẳng còn chút cơ hội nào nữa.
Khuôn mặt đầy sẹo của Huyền Ảnh vùi sâu vào lòng mẹ, nức nở t.h.ả.m thiết tựa như một đứa trẻ thơ.
- Mẹ à, con biết chẳng còn lời nào để bào chữa cho bản thân nữa. Mọi lời biện minh của con lúc này đều trở nên thật yếu ớt và vô nghĩa. Ngày xưa, chúng ta đã sống những tháng ngày cơ cực đến nhường nào tại Nam Cung chứ? Mẹ ơi, mẹ luôn bị Nam C tước chèn ép, bắt nạt. Hễ khi nào kh mắng nhiếc, ta lại ra tay đ.á.n.h đập mẹ. Càng chứng kiến những cảnh tượng , lòng con lại càng trở nên lạnh lẽo và tàn nhẫn hơn.
- Con bắt đầu tìm cách tr giành tình cảm của cha bằng việc ra tay trừng trị tội phạm, để đôi tay nhuốm đỏ m.á.u t. Con chẳng còn biết sợ hãi ều gì, trong huyết quản lúc nào cũng sục sôi khí thế. Lối sống đã khiến con trở nên cực kỳ khát máu, dẫn đến chứng rối loạn kiểm soát cơn giận như hiện nay. Con biết rằng chính vì muốn tốt cho con, mẹ mới đành lòng gửi con rời xa chốn Nam Cung tàn nhẫn .
- Con từ thân phận Nhị thiếu gia cao quý của Nam Cung, rớt xuống thành một tên gia nh hèn mọn tại Phòng A Kiều; và chính tại nơi đó, con đã gặp được Phong Linh Tuyết.
- Chúng con tuy cùng chung một xuất thân, nhưng con lại cứ mãi chìm đắm trong bóng tối, còn cô thì luôn rạng rỡ, xinh đẹp tựa như ánh mặt trời. Vào mỗi dịp lễ đặc biệt, trong khi những cô gái khác đua nhau khoe khoang những món quà xa xỉ nhận được, thì cô lại chẳng đòi hỏi gì nhiều; cô chỉ cần một miếng khoai lang nướng do chính tay con làm là đủ. Chỉ b nhiêu thôi cũng đủ để nở nụ cười rạng rỡ trên môi cô .
- Ngay cả khi cô đã hoàn toàn thuộc về con, con vẫn chẳng thể nào dứt bỏ được nỗi sợ hãi, sự bất an và những hoài nghi về chính bản thân . Con luôn nơm nớp lo sợ rằng một ngày nào đó, cô sẽ gặp được một ưu tú hơn con bỏ con mà .
- Và , ều con sợ hãi nhất cuối cùng cũng đã xảy ra. Vào chính ngày lễ thành nhân của cô , cô đã kh xuất hiện tại địa ểm và thời khắc mà chúng con đã hẹn ước. Con vội vã tìm cô , nhưng cánh cửa phòng cô lại đóng chặt. Con đã bị đá ngã xuống đất, và khuôn mặt con cũng bị hủy hoại hoàn toàn kể từ ngày hôm đó.
- Trong suốt ba năm qua, ngày nào con cũng chịu đựng nỗi đau thấu tận xương tủy. Con biết đã làm mẹ thất vọng, đã khiến mẹ oán trách, nhưng con cần vị thế quyền lực này. Con đã chẳng dám dừng lại dù chỉ một chút. Con chỉ biết cắm đầu leo lên thật cao, thật cao nữa, để từ trên đỉnh cao , con thể xuống và tìm xem cô đã đâu. Con muốn biết liệu một kẻ từng kh xứng với cô trong quá khứ - là con đây - giờ đã đủ tư cách để được cô hay chưa... Một nửa khuôn mặt con đã bị hủy hoại, còn trái tim thì chằng chịt những vết thương rỗng toác. Con chìm sâu vào bóng tối, nơi con ngày càng trở nên xấu xí và bệnh hoạn hơn. Trái tim con cũng vì thế mà ngày càng trở nên ích kỷ.
- Khi chúng con gặp lại, cô vẫn đẹp rạng ngời như thuở xưa - đẹp đến mức con chỉ muốn hủy hoại cô thôi. Con đã dùng roi quất cô , tát cô , đạp ngã cô xuống đất. Vào chính ngày lễ đính hôn của con, khi cô nhất quyết kh chịu cầu xin con tha mạng, con thậm chí đã nảy ra ý định khắc một vết sẹo lên khuôn mặt cô để hủy hoại nhan sắc đó. Một khi cô trở nên xấu xí, sẽ chẳng còn ai thèm để mắt tới cô nữa, và cũng sẽ chẳng còn ai thể cướp cô khỏi tay con.
- Con muốn cô khiếp sợ. Con muốn cô cúi đầu khuất phục trước con. Con muốn cô ngoan ngoãn nghe lời. Chỉ như thế, cô mới chẳng dám rời bỏ con; con sẽ bẻ gãy đôi cánh của cô , giam cầm cô lại nơi này để cô mãi mãi thuộc về con.
- Mẹ ơi, giờ thì con đã hiểu . Con biết đã sai . Giờ con mới nhận ra đã phạm một sai lầm khủng khiếp đến nhường nào. Dẫu cho một cơ hội mong m đến mức chỉ là một phần triệu để con thể giành lại được cô , con cũng chẳng còn muốn nghĩ đến ều đó nữa. Con kh xứng đáng để nghĩ về ều đó.
- Suốt m ngày qua, con cứ mãi nghĩ về lần con đưa cô cáp treo. Hôm đó là sinh nhật cô ; đôi mắt cô đã lấp lánh thật đẹp khi vòng tay ôm l eo con. Con đã biết bao ều muốn nói với cô . Đêm hôm đó, cô đã chằm chằm vào con với ánh mắt hằn học đầy vẻ sát khí. lẽ cô đã muốn nói với con rằng bị cưỡng bức, và đang khao khát sự an ủi cùng che chở từ con. Chắc hẳn cô đã mong con nói rằng đó kh là lỗi của cô , nhưng... thay vì làm thế, con lại đẩy cô ra và chỉ bu những lời trách mắng lạnh lùng. Con đã trơ mắt đôi mắt rạng rỡ của cô dần vụt tắt.
- Con đã làm gì thế này? Suốt ba năm qua, con thực sự... thực sự chưa hề quên cô chút nào. Những giấc mơ của con ngập tràn hình bóng cô , và trái tim con cũng vậy. Con yêu cô tha thiết, và đã kh ngừng vươn lên những đỉnh cao mới, tất cả chỉ vì cô . Cả chiếc nhẫn kia nữa... Con đã muốn cưới cô làm vợ...
Huyền Ảnh bỗng chìm vào im lặng. chẳng còn biết đang nói những gì nữa. Giờ đây, mọi lời nói của đều trở nên vô nghĩa. đã làm tất cả những gì thể. Đã làm nhục cô một cách tàn nhẫn nhất, và hủy hoại cuộc đời cô.
Cô đã nói với rằng kh còn là “ Ảnh” của cô nữa, và rằng chẳng khác nào kẻ đã cưỡng bức cô năm xưa.
Cuối cùng, đã thực sự trở thành một con quỷ trong mắt cô.
đã g.i.ế.c c.h.ế.t cô .
Lòng Du phi đau thắt lại khi đứa con trai của .
- Đi . Đi gặp con bé .
Huyền Ảnh lắc đầu.
- Con kh đủ can đảm. Con vẫn chưa nghĩ th suốt được ều gì cả. Nếu thiếu vắng cô , con biết sống đây?
Bất kể trước đây đã từng căm ghét và đối xử tệ bạc với cô đến mức nào, thì suốt những năm qua, cả thế giới của vẫn chỉ xoay qu duy nhất một cô.
Giờ đây, cô bỗng bỏ đột ngột như thế, khiến cả thế giới của hoàn toàn sụp đổ. chẳng còn biết làm gì tiếp theo nữa.
biết làm gì đây?
Nghe th những cảm xúc đang trào dâng trong lòng con trai, Du phi lau dòng nước mắt, khẽ vuốt ve mái đầu .
- Đi con. Vừa nãy ta đã vào xem . Con bé tỉnh lại đ.
Cô đã tỉnh lại.
Tỉnh lại .
Huyền Ảnh sững sờ, vội ngẩng phắt đầu lên. Nước mắt nhòa khiến tầm mắt trở nên mờ ảo khi ngước lên đầy kinh ngạc.
- Mẹ, mẹ nói thế là ý gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1219-mo-mo-chinh-la-con-gai-cua-co.html.]
- Linh Tuyết chưa c.h.ế.t đâu. Tất cả chỉ là một màn kịch do Đường tiểu thư nhờ Tư Kh dàn dựng để trừng phạt con, vì những gì con đã gây ra cho Linh Tuyết mà thôi.
Lời vừa dứt, Huyền Ảnh lập tức bật dậy, lao nh ra khỏi cửa.
Chủ nhân đã .
Phong tiểu thư đã tỉnh lại.
A Châu nở nụ cười rạng rỡ. Thật tuyệt quá mất. đứng dậy, chuẩn bị rời . Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên ngay bên tai .
- định đâu đ?
A Châu vội vàng quỳ sụp xuống đất trở lại.
- Thưa phu nhân...
- sẽ chịu một trăm roi vì cái tội làm việc tắc trách, hỏng hết mọi chuyện. Thế vẫn còn là nhẹ đ!
A Châu: "..."
Thưa phu nhân, hiểu lầm !
...
Bên trong căn phòng.
Huyền Ảnh lao thẳng vào. Trên giường chẳng một ai cả. Đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ của đảo khắp căn phòng một cách đầy hoảng loạn.
- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc. - Đúng lúc đó, một giọng nói dịu dàng cất lên gọi tên .
Huyền Ảnh quay lại, bắt gặp Đường Mạt Nhi đang đứng ngay ở ngưỡng cửa, đôi mắt sáng ngời của cô đang chăm chú .
- Linh Tuyết đâu ? - khàn giọng hỏi.
Đường Mạt Nhi hướng mắt về phía ban c.
- Cô ở đằng kia kìa.
Huyền Ảnh vội vã bước nh về phía cô. Vươn tay ra, vén mạnh tấm rèm cửa. Mặt trời sắp lặn, và cánh cửa kính dẫn ra ban c đang mở toang. Ngay lập tức, th bóng dáng tuyệt mỹ đang đứng bên trong.
Phong Linh Tuyết đang đứng nơi ban c, khoác trên chiếc áo bệnh nhân rộng thùng thình; mái tóc đen nhánh tựa mun của cô xõa dài thướt tha sau lưng. Ánh hoàng hôn rực rỡ chiếu rọi lên cô, khiến cô trở nên đẹp đến mức chẳng thể nào rời mắt.
Huyền Ảnh đứng phía sau, lặng lẽ ngắm cô. đã dừng bước từ lúc nào kh hay.
Làn gió đêm khẽ thổi vào, làm những lọn tóc cô bay lượn trong kh trung. Cả căn phòng ngập tràn hương thơm thoang thoảng từ cô. Huyền Ảnh chậm rãi vươn tay, muốn chạm vào mái tóc .
Muốn cảm nhận hơi ấm từ cô.
sợ rằng tất cả những ều này chỉ là một giấc mộng, và sẽ chợt tỉnh giấc. Những ngón tay vừa chực chạm vào mái tóc cô thì Phong Linh Tuyết khẽ cựa , xoay lưng lại, ngoảnh mặt nơi khác.
Ánh mắt Huyền Ảnh trượt dài từ gương mặt cô xuống đôi cánh tay. Cô chẳng hề . Trên tay cô đang ôm một chiếc gối, và cô khẽ ngân nga bằng giọng nói trầm thấp.
- Mộ Mộ à, chúng ngủ thôi...
Cô ôm chiếc gối trên tay, bước về phía . Lướt ngang qua , cô thẳng về phía giường ngủ. Huyền Ảnh xoay lại, dõi mắt theo cô. Góc nghiêng gương mặt cô tr thật dịu dàng và xinh đẹp, chẳng hề giống chút nào với hình ảnh một kẻ ên loạn.
Mộ Mộ.
Mộ Mộ là ai?
Đúng lúc , Đường Mạt Nhi bước vào và khẽ thì thầm.
- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, Mộ Mộ chính là con gái của Linh Tuyết. Sau khi bị cưỡng h.i.ế.p trong lễ thành nhân, cô phát hiện đã mang thai, và sau đó đã sinh hạ một cô con gái...
Chưa có bình luận nào cho chương này.