Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1228: Anh Yêu Em (1)
th vết m.á.u trên ga trải giường, Lục Dạ Minh nhướng mày.
- Em thực sự nỡ lòng nào g.i.ế.c đàn đầu tiên của ?
Một tay đút túi quần, giọng nói của trở nên khàn khàn đầy quyến rũ sau khi đã thỏa mãn d.ụ.c vọng.
- nghe nói phụ nữ thường sẽ luôn nhớ mãi đàn đầu tiên của - đã l sự trinh tiết của họ. Rằng con đường ngắn nhất để vào trái tim một phụ nữ chính là...
Khóe môi khẽ nhếch lên, cúi đầu xuống.
Đồ lưu m!
Toàn thân Quân Hi Th lúc này chẳng còn chút sức lực nào; nếu kh, chắc c cô đã tặng cho một cái tát nảy lửa . ta quả thực là kẻ vô liêm sỉ và đê tiện hết sức!
- Em nghỉ ngơi cho khỏe nhé, trước đây.
bu tay khỏi khuôn mặt cô, xoay bước .
đã rời .
Quân Hi Th vùi mặt vào chiếc gối mềm mại, những giọt nước mắt cứ thế tuôn trào khỏi khóe mi.
...
Cố Mặc Hàn nắm l tay Đường Mạt Nhi, cùng cô xuống tầng dưới. Khi bước ra đến bãi cỏ, Đường Mạt Nhi khẽ rụt tay lại.
- chuyện gì ? - Cố Mặc Hàn khựng lại, quay về phía cô.
Đường Mạt Nhi khẽ nhếch khóe môi.
- Em sẽ kh về nhà cùng đâu; thể giúp em tìm một nơi nào đó để ở được kh? Em muốn sống một .
Cố Mặc Hàn cau mày.
- Mạt Nhi...
- Cố tổng à, chúng ta đã ly hôn , việc tiếp tục sống chung như thế này thật kh còn phù hợp nữa. - Đường Mạt Nhi mỉm cười, nhưng trong lòng lại chẳng hề cảm th chút cảm xúc nào.
Cố Mặc Hàn mím chặt môi, kh nói thêm lời nào.
- Vậy thì em sẽ kh làm phiền nữa; em sẽ tự tìm chỗ ở vậy. - Đường Mạt Nhi xoay , định bước .
Một bàn tay to lớn bất chợt xuất hiện, giữ l sau gáy cô, kéo cô vào một vòng ôm ấm áp. đặt lên trán cô một nụ hôn, ôm chặt l cô cuối cùng cũng chịu nhượng bộ.
- Được , cứ làm theo ý em vậy.
Đường Mạt Nhi khẽ cúi đầu.
- Cảm ơn . À, còn chuyện giữa em và Dạ Minh...
- Em kh nợ bất kỳ lời giải thích nào cả; biết rằng em yêu thương . - Cố Mặc Hàn ghé sát tai cô thì thầm.
- Mặc dù thực sự là cái gai trong mắt , nhưng vì em, sẽ nhịn.
Đường Mạt Nhi vươn tay ôm l vòng eo thon gọn của , nở một nụ cười ngọt ngào.
...
Tại tiệc cưới.
Hai hầu gái đứng c chừng Phong Linh Tuyết; cô cũng đỗi lặng lẽ, ngồi một bên bàn tiệc. Hầu như lúc nào cô cũng giữ im lặng, ôm chặt một chiếc gối, coi đó như thể là Mộ Mộ. Nếu kh thật kỹ, chẳng ai thể nhận ra rằng cô đã phát ên.
Trên bàn tiệc bày la liệt những món sơn hào hải vị, nhưng cô chẳng hề động đũa.
Đột nhiên xuất hiện, xòe bàn tay rộng lớn ra; trên đó là một viên kẹo bọc gi màu sắc sặc sỡ. Phong Linh Tuyết đưa mắt sang bên cạnh, khuôn mặt tuấn tú của Huyền Ảnh hiện ra trước mắt cô.
- Cái này tặng em.
Huyền Ảnh mỉm cười, giọng ệu dịu dàng và đầy âu yếm.
Ngày xưa, cô từng là mê kẹo nhất trần đời.
Phong Linh Tuyết chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào trên gương mặt; cô vươn tay ra, hất văng viên kẹo .
Viên kẹo rơi xuống đất.
Bàn tay của Huyền Ảnh khựng lại giữa kh trung. Vài giây sau, cúi xuống nhặt nó lên. Từ khóe mắt, thoáng th tà váy của cô khẽ lay động; khi đứng thẳng dậy, Phong Linh Tuyết đã bỏ từ lúc nào.
Cô thực sự ghét .
Huyền Ảnh siết chặt viên kẹo trong lòng bàn tay, cúi đầu x.é to.ạc lớp gi bọc đưa viên kẹo vào miệng.
Viên kẹo vốn dĩ ngọt lắm chứ, nhưng lại chẳng thể cảm nhận được chút vị ngọt nào cả?
Ngay lúc này đây, dù cô vẫn đang ở ngay bên cạnh , nhưng dường như hai lại thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác biệt; chẳng còn cách nào để kết nối với cô được nữa.
Cô đã kh còn yêu .
Huyền Ảnh khẽ nhếch mép, nở một nụ cười đầy chua chát. lẽ, đây chính là quả báo.
...
Phong Linh Tuyết rời khỏi bàn tiệc và bước , bỗng nhiên cô nghe th một giọng nói trẻ thơ vang lên.
- Mẹ ơi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mẹ ơi...
Phong Linh Tuyết giật nảy . Cô đã nghe th, cô thực sự đã nghe th - đó chính là giọng nói của Mộ Mộ.
Mộ Mộ!
Phong Linh Tuyết lập tức ngước mắt lên, nhận th một bóng hình nhỏ bé đang đứng khuất trong một góc tối, về phía cô bằng đôi mắt to tròn đang lấp lánh.
Mộ Mộ ư?
Đúng thật là Mộ Mộ !
Thế giới của Phong Linh Tuyết cuối cùng cũng đã chút sắc màu; cô vội vã chạy về phía đó.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, bóng dáng nhỏ bé kia bỗng tan biến.
Mộ Mộ đã biến mất!
- Mộ Mộ? Mộ Mộ!
Phong Linh Tuyết đứng sững tại chỗ cũ, ánh mắt hoảng loạn đảo khắp nơi tìm kiếm. Tại cô lại kh tìm th Mộ Mộ? Mộ Mộ đã đâu ?
- Phong tiểu thư, chuyện gì vậy ạ? - Hai hầu gái nh chóng bước tới trước mặt cô để hỏi han.
Phong Linh Tuyết chất vấn họ một cách đầy kích động.
- Các th Mộ Mộ kh? Mộ Mộ đã đâu ?
- Phong tiểu thư, xin cô hãy bình tĩnh.
Đột nhiên, cô nghe th một giọng nói trầm ấm vang lên.
- chuyện gì đang xảy ra vậy?
Huyền Ảnh đã tới.
Phong Linh Tuyết lao tới trước, nắm chặt l tay áo của Huyền Ảnh.
- th con bé kh? th Mộ Mộ kh? Mộ Mộ vừa đứng ngay đây cách đây ít phút, nhưng khi bước tới thì con bé bỗng nhiên biến mất!
Huyền Ảnh đưa ánh mắt sắc bén tựa chim ưng quét một lượt về phía trước, nhưng chẳng hề th bất cứ thứ gì.
Ánh mắt lập tức găm chặt vào hai hầu gái kia.
- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, Phong tiểu thư nói rằng cô đã th , nhưng cả hai chúng lại chẳng hề th ai cả. Dù chỉ là một bóng cũng kh th. - Cô hầu gái run rẩy giải thích.
- Nói dối! Tất cả các đều đang nói dối! nghe rõ con bé gọi “Mẹ ơi”! nghe th Mộ Mộ gọi là mẹ, đó chính là giọng của Mộ Mộ, là Mộ Mộ đ! tuyệt đối kh thể nhầm được! - Phong Linh Tuyết gào thét trong cơn hoảng loạn.
Tiếng thét thu hút sự chú ý của nhiều , và tất cả đều đồng loạt ngoái về phía họ.
- Đó chẳng là Phong Linh Tuyết ?
- Đêm nay là hôn lễ của Tây C tước, một dịp trọng đại đến thế này mà tại Vương t.ử Mặt Nạ Bạc lại kh dẫn theo vị hôn thê của là Sử tiểu thư, mà thay vào đó lại dẫn theo Phong Linh Tuyết này chứ?
Mọi xì xào bàn tán với nhau.
Huyền Ảnh vươn tay ra, kéo Phong Linh Tuyết vào lòng .
- tin em! Đừng sợ, tin em!
- nói dối! Chẳng ai trong số các tin cả! là một con quỷ, bu ra! - Phong Linh Tuyết bắt đầu dùng cả tay chân để tấn c Huyền Ảnh, cứ như thể cô đã phát ên ngay vào khoảnh khắc . Cô thậm chí còn há miệng, c.ắ.n mạnh vào cánh tay của Huyền Ảnh.
Cô muốn c.ắ.n đứt cả miếng thịt trên tay !
- Phong tiểu thư, xin cô đừng làm vậy. - Hai cô hầu gái vội bước tới, cố gắng kéo Phong Linh Tuyết ra.
Nhưng họ cảm nhận được một ánh mắt đầy uy h.i.ế.p đang găm chặt vào . Huyền Ảnh phóng một cái sắc lạnh về phía họ, ra hiệu buộc họ dừng lại.
Hai cô hầu gái lập tức bu tay.
Sắc mặt Huyền Ảnh trở nên tái nhợt. Thực ra, hoàn toàn thể dễ dàng hất văng cô ra chỉ bằng một cái phẩy tay, nhưng đã kh làm vậy.
thậm chí còn chẳng dám để đám hầu gái lại gần kéo cô ra. sợ rằng sẽ vô tình kích động, khiến cô thêm hoảng sợ.
- Linh Linh à, bình tĩnh nào. sẽ kh làm hại em đâu. - Huyền Ảnh ôm chặt l cô, vừa vỗ về vừa liên tục đặt những nụ hôn lên mái tóc cô.
- Mộ Mộ chưa c.h.ế.t đâu. tin em, sẽ giúp em, nhất định sẽ giúp em tìm lại Mộ Mộ.
Nhờ những nụ hôn và lời vỗ về ân cần , Phong Linh Tuyết cuối cùng cũng dần trấn tĩnh lại và thôi c.ắ.n .
- A!
Một tiếng thét thất th vang lên.
- Trời ơi, kìa!
Một vị tiểu thư khuê các chỉ tay về phía Phong Linh Tuyết.
Dưới chân Phong Linh Tuyết, một vũng chất lỏng đang loang ra.
Nghe th những âm th đó, Phong Linh Tuyết bỗng chìm vào nỗi kinh hoàng tột độ; cô cảm th vô cùng hoảng loạn và nhận ra thứ gì đó ẩm ướt đang chảy xuống phía dưới cơ thể . Dường như cô đã lỡ tè dầm ra quần.
Cô cúi mắt xuống để kiểm tra.
Nhưng ngay lúc đó, một bàn tay to lớn xuất hiện, nhẹ nhàng che đôi mắt cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.