Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)

Chương 1229: Anh Yêu Em (2)

Chương trước Chương sau

Trước mắt cô tối sầm lại, chẳng còn th bất cứ thứ gì nữa.

Bàn tay đang che mắt cô thô ráp đầy vết chai sần; khi áp lên làn da mỏng m của cô, nó khiến cô cảm th hơi đau một chút.

Thế nhưng, lòng bàn tay lại ấm áp và rộng lớn vô cùng; cảm giác thật sự đáng tin cậy, mang lại cho ta một cảm giác an toàn vững chãi.

- Linh Linh à, đừng nhé.

Giọng nói nhẹ nhàng vang lên cùng với một nụ cười trên môi.

Phong Linh Tuyết sững lại, nhất thời kh biết làm gì. Đột nhiên, Huyền Ảnh cúi xuống, bế bổng cô lên bắt đầu cất bước.

- Hãy n với Tây C tước rằng trước đây.

- Vâng.

Huyền Ảnh ôm Phong Linh Tuyết trong lòng, bước giữa đám đ đang nh chóng dạt sang hai bên nhường lối cho . cứ thế rời , ôm cô thật vững vàng trong vòng tay . Với khuôn mặt đang vùi sâu vào chiếc áo khoác dài màu đen của , Phong Linh Tuyết mở mắt ra, lén trộm .

th Huyền Ảnh cũng đang cúi mắt xuống, lại cô. Khóe môi khẽ cong lên, nở nụ cười với cô, ánh mắt tràn ngập sự yêu thương trìu mến.

Phong Linh Tuyết ngẩn ngơ, tâm trí hoàn toàn chìm đắm vào nụ cười của . Cô quên cả việc phản ứng lại.

- Trời ơi, Phong Linh Tuyết tè cả ra quần kìa!

- Cô ta... bị tâm thần à?

- bị bệnh là Vương t.ử Mặt Nạ Bạc mới đúng. vốn cực kỳ chú trọng sự sạch sẽ, vậy mà lại chẳng hề bận tâm đến việc cô ta đang bẩn thỉu đến thế nào.

- cách Vương t.ử Mặt Nạ Bạc ôm Phong Linh Tuyết trong lòng kìa, thực sự cưng chiều cô ta quá mức...

...

Chiếc xe hơi hạng sang H chống đạn.

A Châu mở cửa xe, và Huyền Ảnh bước vào bên trong cùng với Phong Linh Tuyết vẫn đang nằm gọn trong vòng tay . cứ thế để cô ngồi ngay trên đùi .

Phong Linh Tuyết khẽ cựa quậy, muốn rời khỏi đùi để ngồi sang chỗ khác.

Một giọng nói dịu dàng vang lên bên tai cô.

- Linh Linh à, đừng cử động. Cố chịu đựng thêm một chút nữa thôi, chúng ta sắp về đến nhà . Khi về đến nhà , mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.

Thế là Phong Linh Tuyết ngoan ngoãn nghe lời , thực sự kh cử động nữa. Chẳng bao lâu sau, chiếc xe H dừng lại trước dinh thự Tuyết Sơn; hai hầu gái liền đưa Phong Linh Tuyết trở về phòng để tắm rửa.

Tại thư phòng. A Châu bước tới, cung kính bẩm báo.

- Chủ nhân, thuộc hạ vừa kiểm tra, quả thực kh hề dấu chân nào cả.

Huyền Ảnh mím chặt môi.

- nghĩ liệu một mẹ thể nhận nhầm chính con ruột của ? đã l được đoạn băng ghi hình từ camera giám sát của Tây C tước chưa?

Nghe vậy, A Châu khẽ tỏ vẻ ngạc nhiên. Hóa ra Chủ nhân thực sự tin lời Phong Linh Tuyết ?

Tâm trí của Phong tiểu thư hiện đang kh ổn định, việc cô xuất hiện các triệu chứng ảo giác vốn chẳng gì lạ; thế mà Chủ nhân lại thực sự tin vào những lời cô nói.

- Thuộc hạ đã l được , nó đang ở ngay đây ạ.

A Châu mở chiếc máy tính xách tay lên, trên màn hình hiện ra khung cảnh vừa diễn ra trước đó. Ánh mắt Huyền Ảnh dán chặt vào màn hình, bỗng nhiên cất tiếng.

- Dừng lại.

A Châu liền tạm dừng đoạn video.

- Tua lại.

A Châu nh chóng tua ngược lại đoạn video.

Trong một góc tối, một gã đàn mặc đồ đen bịt miệng một thân hình nhỏ bé, nh chóng biến mất vào trong bóng tối cùng với cô bé.

- Chủ nhân, đó là Mộ Mộ ? Mộ Mộ vẫn còn sống! - A Châu kinh ngạc thốt lên.

Huyền Ảnh cúi xuống, phóng to hình ảnh trong video. Trời quá tối nên kh thể rõ diện mạo của đứa bé. khẽ đưa tay ra, định chạm vào màn hình, nhưng bỗng khựng lại.

- Chủ nhân. - A Châu hỏi.

- Rốt cuộc là ai đang bắt giữ Mộ Mộ? Mục đích của bọn chúng là gì?

Trên gương mặt Huyền Ảnh kh hề lộ chút biểu cảm nào, chỉ thốt ra vỏn vẹn ba từ.

- Cứ chờ xem.

Phong Linh Tuyết bước vào phòng; một hầu gái liền chuẩn bị bồn tắm sữa rắc cánh hoa hồng cho cô, trong khi hầu gái còn lại định giúp Phong Linh Tuyết cởi bỏ quần áo.

- Cô Phong, để giúp cô cởi quần áo nhé.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Đừng chạm vào !

Phong Linh Tuyết lùi lại hai bước. Trên gương mặt hầu gái nở một nụ cười đầy vẻ giễu cợt.

- Cô Phong, đừng sợ. sẽ kh làm hại cô đâu.

hầu gái hạ giọng thì thầm.

- Mộ Mộ hiện đang nằm trong tay chúng , tốt nhất cô nên hợp tác và nghe lời chúng thì hơn.

Đồng t.ử của Phong Linh Tuyết co rút lại, cô ngây dại chằm chằm vào hầu gái kia.

- Cô Phong, cô chỉ cần dụ “Vương t.ử Mặt Nạ Bạc” qua con đường Tây Sơn vào ngày mai là được. Chúng đã cài b.o.m dọc theo tuyến đường đó; chỉ cần xe của ta ngang qua, nó sẽ phát nổ ngay lập tức.

- Một khi “Vương t.ử Mặt Nạ Bạc” c.h.ế.t , cô sẽ được đón Mộ Mộ trở về. Sau đó, hai thể đoàn tụ bên nhau.

Phong Linh Tuyết ngây dại theo đôi môi đang mấp máy của hầu gái. Chẳng bao lâu sau, cô lại lùi về phía sau hai bước, hai tay ôm chặt l đầu và hét lên thất th.

- A!

- Cô Phong...

Tiếng bước chân nặng nề vọng lại, cánh cửa phòng bật mở tung khi Huyền Ảnh lao vội vào bên trong.

liếc hầu gái bằng đôi mắt đen thẫm tựa mực, bước nh tới phía trước, kéo Phong Linh Tuyết vào lòng .

- Các lui xuống .

- Đã rõ. - Hai hầu gái liền lui ra ngoài.

Huyền Ảnh xòe bàn tay rộng lớn của ra, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô và cất lời an ủi.

- ở đây , mọi chuyện sẽ ổn thôi. Sẽ chẳng còn kẻ nào dám làm hại em hay Mộ Mộ nữa đâu.

Phong Linh Tuyết cúi gằm mặt xuống, thân thể cô run rẩy trong vòng tay . Khi Huyền Ảnh ôm cô vào lòng, cô lại càng trở nên vô hồn hơn, nằm tựa trên lồng n.g.ự.c mà dường như chẳng còn chút sự sống nào.

Tim thắt lại vì đau đớn, nỗi đau khiến ngay cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn tột cùng.

- Linh Linh à... - khẽ cau mày, cúi xuống hôn lên mái tóc cô, dùng một giọng nói chỉ đủ cho hai nghe th mà thì thầm.

- Khi Mộ Mộ trở về, sẽ... trả lại tự do cho em. Em thể sống cuộc đời mà em hằng mong ước...

Phong Linh Tuyết sững sờ, cô chậm rãi ngẩng đầu . Đôi mắt cô vô hồn, hoàn toàn ngơ ngẩn, dường như chẳng thể hiểu nổi lời nói mang ý nghĩa gì.

Huyền Ảnh đưa tay lên, những ngón tay lướt nhẹ qua chữ "Nô" khắc trên gương mặt cô.

- Tư Kh sẽ giúp em xóa bỏ vết sẹo này... biết em đã quên ; quên cũng tốt, từ nay về sau sẽ kh còn qu rầy cuộc sống của em nữa...

- Hơn nữa, thực sự xin lỗi vì mọi chuyện xảy ra đều là do mà ra. vô cùng ân hận vì đã lôi kéo một vô tội như em vào vòng xoáy tr quyền đoạt lợi này...

- Cuối cùng, muốn nói với em rằng: trong lòng , em là thuần khiết và ngây thơ nhất. cũng yêu quý con gái của em nữa...

Phong Linh Tuyết , hàng mi khẽ chớp động. Cô hoàn toàn chẳng hiểu đang nói về chuyện gì. Th vậy, Huyền Ảnh chỉ mỉm cười, âu yếm xoa nhẹ mái tóc cô nắm l tay cô.

- Hôm nay, thể giúp em tắm rửa được kh?

Phong Linh Tuyết kh nói gì.

Thế là Huyền Ảnh dẫn cô vào phòng tắm.

Trong phòng tắm.

Bồn tắm đã được đổ đầy nước nóng, một bồn tắm sữa ểm xuyết những cánh hoa hồng đã được chuẩn bị sẵn. Cả căn phòng tắm ngào ngạt hương thơm.

Căn phòng ngập tràn hơi nước, mang lại cảm giác thật dễ chịu. Huyền Ảnh đứng thẳng tắp trước mặt Phong Linh Tuyết, chậm rãi đưa tay lên cởi từng chiếc cúc áo cho cô.

Phong Linh Tuyết vội vàng giữ c.h.ặ.t t.a.y lại.

Đôi mắt cô ngập tràn vẻ hoảng sợ.

Lòng Huyền Ảnh thắt lại vì đau xót; kể từ khi cô gắn bó với , chưa từng đối xử t.ử tế với cô l một lần.

Cô đã thỏa mãn những d.ụ.c vọng của , chiều chuộng , thậm chí dùng đến những loại t.h.u.ố.c kích thích kia chỉ để làm vui lòng. Dù nói ngàn lời, vạn lời xin lỗi cũng chẳng thể nào bù đắp nổi.

kh thể thốt nên lời.

cũng chẳng còn tư cách để nói ra những lời nữa.

Thôi thì, cứ để mọi chuyện trôi vậy.

Sau ngày mai, cái tên “Huyền Ảnh” sẽ kh còn tồn tại trong cuộc đời cô nữa. Mọi nỗi đau đớn và giày vò của cô sẽ tan biến, để cô thể đón chào một cuộc sống hoàn toàn mới mẻ.

- sẽ tự bịt mắt lại, sẽ kh em đâu.

Cầm l một dải vải đen, Huyền Ảnh tự bịt kín đôi mắt .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...