Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1231: Anh Yêu Em (4)
Huyền Ảnh dùng môi niêm phong đôi môi cô, hôn cô một cách đầy khao khát. Trong khoảnh khắc , cả thế giới dường như chìm vào tĩnh lặng. Mọi cảm giác tự ti, do dự hay bạo tàn đều tan biến vào hư kh. Nụ hôn của cô thật đỗi dịu dàng.
biết rằng kh nên đắm chìm vào cảm giác này.
Cô vốn đã trở nên như thế này ; kh nên tiếp tục làm tổn thương cô nữa.
Tại cô lại hôn ?
lẽ là vì lòng thương hại chăng?
Lúc này, tâm trí cô đang hoàn toàn mơ hồ.
Một khi cô l lại được sự tỉnh táo, những cảm xúc duy nhất cô dành cho sẽ chỉ còn là sự khinh miệt và căm hận.
Thế nhưng, lại chẳng nỡ bu bỏ khoảng thời gian quý báu mà đã "đánh cắp" được này.
biết rõ bản thân thật đê tiện.
Sau nụ hôn, vẫn chẳng nỡ bu cô ra. Giọng trở nên khàn đặc khi cất lời.
- Em sẽ bị cảm lạnh đ, mau trở lại bồn tắm nào, được chứ?
Ánh mắt Phong Linh Tuyết trở nên dịu dàng lạ thường khi cô ngây dại chằm chằm vào .
Ôm cô vào lòng, Huyền Ảnh nhẹ nhàng đặt cô trở lại vào chiếc bồn tắm kiểu Âu rộng lớn.
Vẫn ở lại bên cô, tháo từng cúc áo sơ mi đen trên , để lộ ra vòm n.g.ự.c rám nắng rắn chắc cùng những thớ cơ bắp cuồn cuộn nơi vùng eo. vươn đôi cánh tay mạnh mẽ ra, nhẹ nhàng ôm l vòng eo mảnh mai của cô, kéo cô sát vào lòng .
Phong Linh Tuyết khẽ ngẩng đầu lên đúng lúc Huyền Ảnh cúi xuống. đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ nhàng, chẳng nỡ bu cô ra dù chỉ một chút.
Vừa khẽ lướt lưỡi trêu đùa đôi môi cô, vừa nheo mắt quan sát biểu cảm trên gương mặt cô. Cô kh hề nhắm mắt lại; ánh mắt cô cứ ngơ ngác đảo qu đầy bối rối, hoàn toàn kh hay biết rằng đang hôn cô lúc này chính là một đàn thực thụ.
Huyền Ảnh hôn cô thêm vài lần nữa mới chịu bu ra. mở ngăn kéo tủ, l ra một viên kẹo. kh đưa thẳng viên kẹo cho cô, mà lại ngậm nó vào miệng trước, sau đó lại cúi xuống hôn cô một lần nữa.
Khi đầu lưỡi khẽ chạm vào hàm răng cô, Phong Linh Tuyết chớp mắt vài cái từ từ hé mở đôi môi.
Cứ thế, trực tiếp "mớm" viên kẹo vào tận miệng cô.
Cảm nhận được vị ngọt ngào của viên kẹo, Phong Linh Tuyết khẽ vươn tay túm l vạt áo . Cô thè lưỡi ra định đón l viên kẹo . Thế nhưng, chưa kịp chạm tới thì Huyền Ảnh đã nh tay rụt lưỡi lại, kéo viên kẹo trở về miệng . Ngước khuôn mặt xinh đẹp lên, Phong Linh Tuyết đáp lại , khẽ đưa đầu lưỡi vào trong miệng .
Đúng là thật vô liêm sỉ khi đã quyến rũ cô, nhưng ngay khoảnh khắc này, chẳng còn bận tâm đến ều đó nữa.
Lúc này đây, cô hoàn toàn chẳng hay biết gì cả.
Đúng vào khoảnh khắc , đôi tay nhỏ n của cô khẽ lần xuống phía dưới, nắm l chiếc thắt lưng đang quấn qu vòng eo rắn chắc của .
Huyền Ảnh đột ngột dứt khỏi nụ hôn, dùng bàn tay to lớn của nắm l đôi tay nhỏ bé của cô, nhẹ nhàng đưa chúng lên phía trên.
- Linh Linh à, đừng chạm vào thắt lưng của đàn . - cô đầy dịu dàng, nhưng ánh mắt lại chất chứa bao cảm xúc mãnh liệt.
Phong Linh Tuyết nghiêng đầu, ngây thơ rụt tay lại, ngay lập tức lại chạm vào chiếc thắt lưng của một lần nữa.
- Linh Linh, kh được! - Huyền Ảnh vội vàng bế bổng cô lên, chiếc cằm của khẽ tì chặt lên vầng trán thơm ngát của cô.
chẳng còn muốn bất kỳ ai khác nữa.
Kể từ khi họ bắt đầu bên nhau, họ đã trải qua biết bao đêm ân ái mặn nồng, nhưng chưa bao giờ cảm th tự do và phóng khoáng đến thế này.
ước gì thời gian thể ngừng lại ngay tại khoảnh khắc này.
Bởi lẽ, một khi ngày mai ập đến, cũng chính là lúc mối quan hệ giữa họ đến hồi kết.
Và chính tay sẽ là chấm dứt tất cả.
đã chuẩn bị sẵn một khởi đầu hoàn toàn mới mẻ dành cho cô.
Phong Linh Tuyết ngoan ngoãn ngồi trong lòng . Cô vui vẻ nhai viên kẹo đang ngậm trong miệng.
…
Sáng hôm sau.
Khi Phong Linh Tuyết vừa bước xuống cầu thang, một cô hầu gái vội vã chạy tới, khẽ nhắc nhở cô.
- Tiểu thư Phong Linh Tuyết, xin cô đừng quên chuyện của Mộ Mộ và… con đường Tây Sơn.
Vừa nói dứt lời, cô hầu gái đã nhét vội một cuốn tạp chí vào tay Phong Linh Tuyết. Trên trang bìa cuốn tạp chí là hình ảnh c ty trang sức của một nhân vật nào đó nằm trên con đường Tây Sơn.
Phong Linh Tuyết ngây dại cuốn tạp chí trên tay, toàn thân cô bỗng chốc lạnh toát.
Đúng lúc , một luồng hơi ấm khẽ lan tỏa trên bờ vai cô. Huyền Ảnh đã khoác lên cô một chiếc áo choàng bằng len cashmere mềm mại. cẩn thận chỉnh lại chiếc áo choàng bao trọn l cơ thể cô, khẽ cài lại khuy áo ở phía trước ngực.
Khẽ cúi mắt xuống, lướt cuốn tạp chí đang nằm trên tay cô, mỉm cười hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1231--yeu-em-4.html.]
- Em muốn mua trang sức của thương hiệu này ?
Thế nhưng, Phong Linh Tuyết chỉ ngước đầu lên với ánh mắt hoàn toàn trống rỗng. Khi Huyền Ảnh khép đôi bàn tay nhỏ bé của cô vào tay , khẽ nói.
- Đi thôi, sẽ đưa em đến đó ngay bây giờ.
…
Chiếc limousine từ từ lăn bánh, trong khi Huyền Ảnh và Phong Linh Tuyết ngồi ở hàng ghế sau. Cô hầu gái cũng mặt ở đó.
- Thưa chủ nhân, chúng ta đang đâu vậy ạ?
- Đường Tây Sơn.
- Vâng, thưa .
Gương mặt Phong Linh Tuyết tái nhợt như tờ gi. Cô qua khung cửa kính sáng loáng, ngắm cảnh vật tuyệt đẹp đang lướt nh bên ngoài. Họ đang ngày càng tiến lại gần Đường Tây Sơn.
Đôi tay bu thõng bên h cô lạnh buốt. Cô từ từ siết chặt nắm tay, nhưng chẳng cảm th chút đau đớn nào, ngay cả khi những ngón tay đã cắm sâu vào da thịt.
- Linh Linh, bu ra nào.
Đúng lúc đó, một bàn tay ấm áp vươn tới, nắm l tay cô và từ từ gỡ từng ngón tay cô ra.
Động tác của vừa dịu dàng lại vừa dứt khoát.
Phong Linh Tuyết khẽ nghiêng đầu, bắt gặp ánh mắt đen láy, trong veo như thủy tinh của Huyền Ảnh. cô thật dịu dàng; ánh mắt tĩnh lặng chất chứa một sức mạnh đầy an ủi.
- Đừng… - Cô khẽ mở miệng.
Huyền Ảnh cúi sát xuống, áp tai vào đôi môi đỏ mọng của cô.
- cơ?
Phong Linh Tuyết lắc đầu.
- Đừng… đừng … ở đó … kẻ xấu… muốn làm hại … kẻ xấu đó…
Huyền Ảnh khẽ cau mày, lòng d lên bao cảm xúc phức tạp. nhớ lại lời mẹ từng nói: bản tính cô vốn là một ấm áp và lương thiện…
Cô sẽ chẳng bao giờ làm hại bất cứ ai.
Từ trước đến nay, cô chưa từng làm hại ai bao giờ.
kh rõ liệu trong cơn mê loạn hiện tại, cô đã hoàn toàn quên bé Mộ Mộ hay chưa; hay liệu đã lúc cô từng cân nhắc việc đ.á.n.h đổi mạng sống của để cứu l con gái .
Cả hai đều là những sinh mệnh.
Cúi xuống , Huyền Ảnh nhận th cô hầu gái đang tỏ vẻ bồn chồn, lo lắng. Cô ta lén liếc họ một cách đầy cảnh giác.
Đôi môi mỏng của từ từ cong lên; vươn tay ôm l đôi vai Phong Linh Tuyết, kéo cô vào lòng .
Giờ phút này, chỉ khao khát được hòa tan cô vào tận xương tủy, để cô trở thành một phần m.á.u thịt kh thể tách rời của .
- Đừng lo, Linh Linh à. - cúi đầu hôn lên mái tóc cô, ghé đôi môi mỏng sát bên tai cô, khẽ thì thầm.
- biết . biết tất cả .
Phong Linh Tuyết vào khoảng kh vô định, khẽ cựa quậy . Nhưng Huyền Ảnh đã ôm trọn thân thể mềm yếu của cô vào vòng tay sắt đá của . Hơi ấm từ lan tỏa khắp cô, mang lại sự an ủi và khiến cô cảm th thật an toàn.
- Chỉ cần còn ở đây, Mộ Mộ sẽ sớm trở về bên em thôi.
Phong Linh Tuyết nghiêng đầu ra ngoài cửa sổ. Họ đã qua biển báo đường và đang ở trên đường Tây Sơn. Hàng mi dài của cô khẽ run lên khi đôi mắt cô bỗng chốc đỏ hoe.
- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, chúng ta đã đến C ty Trang sức XX . sẽ đưa Phong tiểu thư vào trong để dùng nhà vệ sinh. - hầu gái nói khi chiếc limousine tấp vào lề đường.
Huyền Ảnh khẽ ngẩng đầu hầu gái bu Phong Linh Tuyết ra.
- Được , .
Phong Linh Tuyết bước xuống xe và theo hầu gái vào bên trong C ty Trang sức XX.
Ngay khi vừa đến cuối lối vào, cô quay lại Huyền Ảnh. Chiếc limousine vẫn đỗ bên vệ đường. Huyền Ảnh vẫn ngồi yên trên ghế, ánh mắt dõi theo cô - một ánh mắt dịu dàng hơn bao giờ hết.
- Đi , Linh Linh.
hầu gái kéo Phong Linh Tuyết .
Thu hồi ánh mắt, Phong Linh Tuyết bước lên bậc thang, thì bỗng nhiên…
Ầm!!!
Một tiếng nổ long trời vang lên, x.é to.ạc cả bầu kh khí.
Chưa có bình luận nào cho chương này.