Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)

Chương 1232: Anh Yêu Em (5)

Chương trước Chương sau

Tiếng nổ dữ dội vang vọng giữa kh trung, ngọn lửa bùng lên dữ dội và b.ắ.n tung tóe khắp nơi. Phong Linh Tuyết quay lại khi những ngọn lửa khổng lồ ập tới phía họ. Chiếc xe limousine vốn vẫn còn nguyên vẹn giờ đây đã bị sức ép của vụ nổ hất tung và lật nhào.

Huyền Ảnh nằm trên mặt đất, đẫm trong vũng máu.

Trán bê bết máu, chiếc mặt nạ bạc đã bị thổi bay, để lộ ra nửa khuôn mặt bên biến dạng đến rùng rợn.

- A!

Đồng t.ử của Phong Linh Tuyết co giãn kịch liệt; cô thét lên một tiếng chói tai lao vội về phía .

Mỗi bước chân cô đều thật khó khăn và chậm chạp, tựa như đôi chân đang bị ghì xuống bởi sức nặng ngàn cân. Cô đã dốc cạn toàn bộ sức lực mới thể lê được vài bước chân .

Khi đứng bên cạnh Huyền Ảnh, đôi chân cô bỗng khuỵu xuống, khiến cô ngã quỵ trên mặt đất.

Cô đưa tay lên, khẽ chạm vào nửa khuôn mặt bên trái của .

Vốn dĩ là một đàn vô cùng tuấn tú; nửa khuôn mặt bên trái của vẫn vẹn nguyên, hoàn hảo và kh chút tì vết. Cô dùng đôi tay trắng bệch của , nhẹ nhàng lau những vết m.á.u trên khuôn mặt .

Huyền Ảnh chầm chậm xoay mặt về phía cô. đã mất quá nhiều máu, cơ thể trở nên vô cùng suy kiệt. Một chân của đang bị đè bẹp dưới gầm chiếc xe bị lật, khiến hoàn toàn kh thể cử động được.

Thế nhưng, ánh mắt vẫn ánh lên vẻ dịu dàng.

- Linh Linh…

đang gọi tên cô.

Trái tim Phong Linh Tuyết đau thắt lại. Cô rụt những ngón tay về, ôm chặt l lồng n.g.ự.c qua lớp áo, tựa như muốn x.é to.ạc trái tim ra ngay lúc này. Đôi mắt cô nóng rát khi luồng nhiệt hầm hập bốc lên từ vụ nổ táp vào mặt, thế nhưng cô lại chẳng thể rơi một giọt lệ nào.

Cô đã ngừng khóc kể từ khoảnh khắc cô hay tin Mộ Mộ đã qua đời.

Dòng m.á.u đặc quánh, nhớp nháp vẫn kh ngừng tuôn chảy xuống từ trán Huyền Ảnh. khẽ nhắm mắt lại đôi chút, lại mở mắt cô và cất lời.

- Linh Linh à, hãy cứ khóc em. Một khi em đã trút hết những giọt nước mắt ra … thì nỗi đau sẽ chẳng còn hành hạ em nữa đâu…

Phong Linh Tuyết vẫn ngồi đó, dùng đôi cánh tay mảnh mai của ôm chặt l đầu gối.

- Đau quá… tim em đau quá…

Đúng lúc , tiếng bước chân bỗng vọng tới. Lần này là ai đây?

Đó chính là Nam C tước và Huyền Mục.

Cô hầu gái cung kính theo phía sau họ.

- Kính chào Thiếu chủ.”

Huyền Mục cúi mắt Huyền Ảnh, nở một nụ cười đầy ác ý.

- Chiếc xe này quả nhiên xứng d với tiếng tăm của nó. Dù chúng ta đã sử dụng loại t.h.u.ố.c nổ quân sự mới nhất và sức c phá mạnh nhất, vậy mà nó vẫn chưa bị nổ tung thành từng mảnh cùng với mày.

Nam C tước khẽ thở dài. Dù trong lòng chút tiếc nuối, ánh mắt ta Huyền Ảnh vẫn lạnh lẽo như băng, kh hề vương chút hơi ấm nào.

- Đừng trách ta tàn nhẫn. Chỉ tại mày quá bất tuân thôi. Ta nuôi mày như nuôi một con ch.ó vậy. Vì mày kh biết nghe lời, nên lưỡi d.a.o trong “Phòng A Kiều” sẽ kh chỉ lướt qua gò má của mày như ba năm trước nữa đâu; lần này, nó sẽ đ.â.m thẳng vào tim mày đ.

Huyền Ảnh ngẩng đầu Nam C tước; đôi môi từ từ cong lên, bật ra một tràng cười khàn khàn đầy chua chát.

- Thì ra… đúng là .

- Cha, nói nhiều với nó cũng vô ích thôi.

Huyền Mục quỳ xuống, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Phong Linh Tuyết.

- Linh Tuyết à, Mộ Mộ chưa c.h.ế.t đâu. Con bé vẫn luôn ở bên cạnh chúng ta suốt thời gian qua mà. Bắc C tước cũng tưởng rằng Mộ Mộ đã thực sự c.h.ế.t . Nhưng đó chỉ là màn kịch do chúng ta dựng lên thôi. Sự thật là chúng ta đã mua chuộc đám thuộc hạ của ta từ lâu lắm , và tìm một đứa trẻ ngoại hình giống hệt Mộ Mộ để g.i.ế.c thế mạng cho con bé.

Cái gì cơ?

Nam C tước và Huyền Mục đã g.i.ế.c hại một đứa trẻ vô tội chỉ vì những tham vọng ích kỷ của chính họ ?! Toàn thân Phong Linh Tuyết bắt đầu run rẩy dữ dội. Cô trừng mắt Huyền Mục bằng đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu, căm phẫn thốt lên.

- Đồ súc vật!

Huyền Mục hoàn toàn chẳng mảy may bận tâm trước lời nguyền rủa . rút ra một con d.a.o đặt vào tay Phong Linh Tuyết. Nở một nụ cười tàn độc, nói.

- Linh Tuyết à, Mộ Mộ đang nằm trong tay chúng ta đ. Giờ đây, chỉ cần em cầm con d.a.o này lên và đ.â.m thật sâu vào tim của Huyền Ảnh, em sẽ lại được gặp Mộ Mộ thôi.

G.i.ế.c Huyền Ảnh để được gặp lại Mộ Mộ.

Mẹ và con gái cuối cùng cũng thể đoàn tụ.

Cán d.a.o lạnh lẽo bị nhét thẳng vào đôi tay của Phong Linh Tuyết. Gương mặt cô tái nhợt như c.h.ế.t, khi cô quay lại và chằm chằm vào Huyền Ảnh với ánh mắt vô hồn.

Huyền Ảnh cô thật dịu dàng.

- Trái tim em… vẫn còn đau lắm ?

Vẫn còn đau.

Phong Linh Tuyết vẫn đang ôm chặt l lồng ngực, nơi trái tim cô ngự trị. Cô cứ cào cấu, cứ bấu víu mãi, nhưng làm thể moi được trái tim ra ngoài?

Cô cảm th thật bất lực.

Đúng lúc , đôi tay lạnh ngắt của cô được bao trọn trong một đôi bàn tay rộng lớn. Giọng nói ấm áp, đầy yêu thương của nhẹ nhàng vọng vào tai cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1232--yeu-em-5.html.]

- Linh Linh à, hãy nghe lời . Hãy đ.â.m nhát d.a.o này vào chính trái tim . Như thế… em sẽ kh còn chịu đau đớn nữa.

Mọi chuyện thực sự sẽ diễn ra như thế ?

Thật ?

giữ chặt bàn tay đang cầm d.a.o của cô, từng chút một, dẫn dắt mũi d.a.o hướng về phía trái tim .

Hàng mi của Phong Linh Tuyết khẽ run lên; giọng cô nghẹn lại, khàn đặc vì nỗi đau đớn.

- Kh

Cô cố rút tay về.

Nhưng vô ích. Cô chẳng thể làm gì trước sức mạnh của ; lưỡi d.a.o xuyên qua lớp y phục, từ từ lấn sâu vào trong...

Khi lưỡi d.a.o đ.â.m thấu, dòng m.á.u nóng bắt đầu tuôn trào, nhuộm đỏ cả vạt áo .

- A!

Phong Linh Tuyết thét lên một tiếng khuỵu xuống đất. Cô cúi gằm mặt, khiếp sợ đến mức chẳng dám ngước . Đôi mắt cô càng lúc càng bỏng rát, nóng đến nỗi cô chẳng thể nào mở mắt ra được nữa.

Cô đau đớn nhắm chặt mắt lại.

Toàn thân Huyền Ảnh đẫm mồ hôi lạnh. Lưỡi d.a.o đã đ.â.m trúng tim . Phong Linh Tuyết, thốt lên qua đôi môi tái nhợt.

- Linh Linh... xin lỗi em... ... yêu... em... lúc nào cũng vậy...

yêu cô.

Suốt bao năm qua, chưa một giây phút nào ngừng yêu cô.

Nghe những lời , đôi mắt Phong Linh Tuyết ngấn lệ; những giọt nước mắt to tròn, nóng hổi lăn dài trên má cô. Nóng quá...

Đôi vai cô run lên bần bật khi cô khẽ nức nở. Cô ngẩng đầu lên, qua làn nước mắt nhòa nhòa, cô chằm chằm vào .

- Đồ dối trá...

Cô lại ôm chặt l trái tim bằng đôi tay dính đầy máu.

- Đau quá... càng đau hơn nữa...

Đồ dối trá.

đã nói rằng, chỉ cần cô đ.â.m lưỡi d.a.o vào tim , thì trái tim cô sẽ thôi đau đớn. Thế nhưng, cô lại cảm th nỗi đau trong tim dường như đang trở nên trầm trọng hơn.

Càng lúc càng đau đớn.

Nỗi đau thật kh thể nào chịu đựng nổi!

Huyền Ảnh khẽ đưa tay lên, lau những giọt nước mắt trên gương mặt cô.

- Sau này... đừng khóc... vì ... nữa nhé. Chẳng... đáng đâu...

Bàn tay bu thõng xuống đất một cách yếu ớt.

c.h.ế.t ?

đã c.h.ế.t thật !

Huyền Mục vội vàng đưa tay bắt mạch Huyền Ảnh, phá lên cười ên dại.

- C.h.ế.t ! Tốt quá, cuối cùng mày cũng c.h.ế.t !

Trong thâm tâm, Phong Linh Tuyết biết rõ rằng đã thực sự ra . Cô ôm chặt l thân bằng đôi tay mảnh mai, lại cào cấu vào lồng ngực. Cô cào, cô cấu thật mạnh, mạnh hết sức thể, miệng nghẹn ngào thốt lên từng lời đứt quãng.

- Đồ dối trá... tên đại lừa đảo...

Trái tim cô đau nhói.

Nỗi đau dữ dội đến mức cô cảm th như thể sắp c.h.ế.t vì đau đớn vậy. Phong Linh Tuyết nức nở khóc bi thương.

Nam C tước và Huyền Mục tỏ vẻ vô cùng đắc ý. Huyền Mục vươn tay, vòng qua ôm l vòng eo thon thả của Phong Linh Tuyết kéo cô đứng dậy.

- Được Linh Tuyết, em còn khóc lóc gì nữa chứ? Đi thôi, sẽ dẫn em gặp Mộ Mộ.

Phong Linh Tuyết bị Huyền Mục lôi , tr chẳng khác nào một con rối gỗ. Đôi mắt cô thất thần, bước chân loạng choạng, dáng vẻ vô cùng rệu rã.

Những giọt nước mắt nóng hổi làm nhòa tầm mắt, cô dường như chẳng thể nào ngừng khóc được.

Đúng lúc , một giọng nói ngọt ngào vang lên bên tai cô.

- Mẹ ơi…

Mẹ ơi.

Nghe th tiếng gọi , Phong Linh Tuyết khựng lại, đôi mắt vô hồn về phía trước. Một bé gái đang đứng ở cuối hành lang. Mộ Mộ!

Do bị thiếu thốn dinh dưỡng trong suốt một thời gian dài, bé Mộ Mộ mới ba tuổi tr vô cùng nhỏ thó. Con bé mặc một chiếc áo váy rách rưới, nhưng ngay cả bộ y phục tồi tàn cũng chẳng thể che lấp được gương mặt xinh xắn cùng đôi mắt trong veo đẹp đến nao lòng của bé. Vẻ đẹp của bé thật sự khiến ta khó mà tin nổi.

Ánh sáng dần dần trở lại trong đôi mắt Phong Linh Tuyết, cô vội vã lao về phía con…


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...