Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1240: Bàn Tay Cô Nắm Giữ
Khi tuyên bố ều này, đôi mắt Quân Hi Th sáng rực, vẻ sống động trong ánh mắt khiến ngẩn ngơ mê đắm.
Đáp lại, chỉ khẽ nhướng đôi mày tuấn tú.
- Tiết kiệm chút sức . Đừng phí c giãy giụa, em kh thể trốn thoát đâu.
Nói , Lục Dạ Minh bu cô ra, cởi chiếc áo vest đen đang mặc, thay sang một bộ y phục khác.
Tiết kiệm sức ư? Quân Hi Th kh hề nhúc nhích, vẫn tiếp tục lười biếng tựa lưng vào tường.
- Tây C tước, nếu đã biết Mộ Dung Phục nung nấu ý định tạo phản, hẳn cũng biết ta sẽ tìm cách dùng hoa Bỉ Ngạn để dụ vào bẫy. Nếu ta trừ khử được - duy nhất còn sót lại trong dòng m.á.u hoàng tộc – ta sẽ thể củng cố vững chắc địa vị của . Vậy nên, nếu ngay lúc này, sẽ gặp nguy hiểm khôn lường. Dù đã biết rõ ều đó, vẫn muốn ?
Nghe cô nói vậy, Lục Dạ Minh quay lại, lặng lẽ chằm chằm vào cô. Quân Hi Th mỉm cười và nói.
- đã nắm được hầu hết thân thế lai lịch của đ. nào? định g.i.ế.c diệt khẩu ?
Những ngón tay vững vàng cài nốt chiếc cúc áo cuối cùng. Lục Dạ Minh giờ đây khoác lên bộ y phục đen tuyền, dáng cao ngạo tuấn tú, đôi mắt hẹp dài ánh lên thứ ánh sáng mang lạnh lẽo đầy sắc bén.
- Việc em biết được những ều đó chỉ càng đẩy em vào chỗ nguy hiểm hơn mà thôi. Hãy cẩn thận, coi chừng Mộ Dung Lăng sẽ tìm cách bịt miệng em đ.
Mở cánh cửa phòng, bước ra ngoài.
…
Lập Viên Đài.
Nằm ẩn sau một cánh rừng rậm rạp, tọa lạc trên đỉnh một vách núi dựng đứng cao hàng ngàn mét, Lập Viên Đài vốn là một khu vực cấm địa bên trong hoàng cung.
Ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời đêm, đúng lúc cánh cửa dẫn vào Lập Viên Đài từ từ mở ra.
Ngay từ khoảnh khắc bước chân vào bên trong, ánh mắt Phan Mân lập tức bị hút chặt vào đóa hoa Bỉ Ngạn. Thân hoa màu x biếc vươn cao, trên đỉnh nở rộ đóa Bỉ Ngạn đỏ thẫm như máu, mang một vẻ đẹp ma mị đầy mê hoặc.
- Chủ nhân, là hoa Bỉ Ngạn! - Phan Mân quay lại khi Lục Dạ Minh bước vào.
tháo chiếc nón lá đang đội trên đầu, trao lại cho một thuộc hạ, bước về phía đóa hoa Bỉ Ngạn đỏ thẫm.
- Chủ nhân, để thuộc hạ trước dò đường, đề phòng bẫy rập.
Ánh mắt Lục Dạ Minh dừng lại trên đóa Bỉ Ngạn, khẽ cất lời.
- Kh cần đâu.
- Chủ nhân!
- Lui xuống .
- Vâng, thưa Chủ nhân. - Phan Mân vội vã lùi lại.
Lục Dạ Minh cất bước, tiến thẳng về phía đóa hoa.
Chẳng hề bẫy rập nào được giăng sẵn. bước với những bước chân bình thản, vững vàng, tiến đến nơi đóa Bỉ Ngạn đang ngự trị dừng lại ngay trước mặt nó.
- Chủ nhân, đóa Bỉ Ngạn kia độc!
Tương truyền rằng hoa Bỉ Ngạn mọc nơi r giới giữa cõi sống và cõi c.h.ế.t, là dấu hiệu báo trước sự xuất hiện của Thần C.h.ế.t; bởi thế, nó luôn được coi là biểu tượng của ềm gở và tai ương.
Chưa từng ai dám chạm tay vào loài hoa .
Đóa Bỉ Ngạn đang hiện hữu trước mắt được bao trùm bởi một luồng khí đen kịt, tựa hồ đang gào thét sự độc hại từ tận sâu bên trong.
Đúng lúc , bên ngoài bỗng vang lên những tiếng động xôn xao. Một đoàn ngựa ồ ạt kéo đến, và giọng nói của Mộ Dung Phục vọng vào từ phía ngoài.
- Lập tức bao vây toàn bộ Lập Viên Đài ngay! Đêm nay kẻ đã lẻn vào cung mưu sát nhà vua, ta nghi rằng đang ẩn náu bên trong Lập Viên Đài này. Ta ra lệnh: hễ th bất kỳ kẻ nào bước ra khỏi Lập Viên Đài, lập tức c.h.é.m g.i.ế.c tại chỗ!
- Rõ, thưa Tướng quân Mộ Dung!
Sắc mặt Phan Mân biến sắc, lộ vẻ lo âu.
- Chủ nhân, đóa Bỉ Ngạn kia độc, lại thêm quân lính của Mộ Dung Phục đã bao vây tứ phía bên ngoài. Chi bằng chúng ta tạm thời rút lui thì hơn.
Thế nhưng, Lục Dạ Minh vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm. Chẳng hề cau mày l một chút, đột ngột vươn tay ra.
- Chủ nhân!
Lục Dạ Minh đã vươn tay ra để hái l đóa Bỉ Ngạn. Những ngón tay nh chóng chuyển sang màu đen sẫm khi kịch độc bắt đầu xâm nhập vào huyết quản, tựa hồ đang thẩm thấu trực tiếp qua lớp da thịt. Chẳng m chốc, một dòng m.á.u đỏ tươi đã rỉ ra nơi khóe môi .
đã trúng độc, thế nhưng vẫn kiên quyết kh dừng lại. Bất chấp tất cả, vẫn tiếp tục vươn tay vào sâu hơn để hái l đóa hoa. Hành động chẳng khác nào việc thò tay vào ngọn lửa rực cháy để gắp l một hạt dẻ.
Phan Mân quỳ sụp xuống. Chủ nhân vốn dĩ là thống trị thiên hạ, thế mà giờ đây lại sắp liều mạng chỉ vì đóa hoa Bỉ Ngạn kia!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1240-ban-tay-co-nam-giu.html.]
Những khác cũng đồng loạt quỳ xuống và bắt đầu hô vang.
- Thiếu chủ, chúng ta hãy rút lui ngay thôi!
Chất độc đang ngấm ngày càng sâu vào cơ thể . Nếu cứ tiếp tục thế này, e rằng ngay cả thần linh cũng chẳng thể cứu nổi nữa.
Một lớp mồ hôi mỏng lấm tấm trên gương mặt tuấn tú của Lục Dạ Minh, biểu cảm của cũng trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Thay vì bu tay, lại càng dốc hết sức, ấn mạnh đôi tay sâu hơn vào màn sương đen kịt kia.
Dù trả giá thế nào nữa, nhất định đoạt được đóa Bỉ Ngạn này.
nhất định cứu l cô.
Trong tâm trí chợt hiện về những ký ức của bao năm về trước. Giai ệu của những bản nhạc thập niên 90 văng vẳng bên tai, hòa cùng hương thơm món thịt kho tàu bà nội thường nấu, thoang thoảng bay tới từ phía nhà bếp.
Ngày hôm , đã ngã bệnh với cơn sốt cao tới 42 độ C. Khi tỉnh dậy, mơ màng đưa mắt sang bên cạnh, và bắt gặp một bóng hình mảnh mai đang nằm ngay trên giường , đôi tay cô nắm chặt l tay kh rời. th những giọt lệ long l đọng trên hàng mi cô; trong giấc ngủ chập chờn, cô vẫn thốt lên đầy lo âu.
- Em trai à, đừng bỏ chị lại một nhé...
Kể từ ngày định mệnh , cô đã chiếm trọn một vị trí trong trái tim . đã cố gắng chôn chặt mối tình cấm kỵ này sâu nhất thể. Suốt b nhiêu năm qua, chưa từng vì mối tình mà làm tổn hại đến bất kỳ ai. Chẳng lẽ ra ai cũng quyền được yêu thương mà mong muốn hay ?
Nguyện ước của thật giản đơn. Tất cả những gì khao khát chỉ là được một bầu bạn trọn đời. chỉ muốn cô mãi mãi được ở bên cạnh .
Đôi môi mỏng của Lục Dạ Minh khẽ cong lên, ánh mắt sâu thẳm của bỗng trở nên dịu dàng lạ thường. nhất định sẽ đoạt được đóa Bỉ Ngạn .
Thế nhưng, đôi tay đang dần trở nên rã rời, mất hết sức lực.
hít một hơi thật sâu, lồng n.g.ự.c tuyệt mỹ khẽ phập phồng theo từng nhịp thở. Đôi mí mắt trở nên nặng trĩu - nặng đến mức gần như chẳng thể mở mắt nổi nữa.
Suy cho cùng, vẫn chỉ là một phàm nhân bằng xương bằng thịt, và giờ đây, đang sắp ngã quỵ vì kiệt sức.
Mạt Nhi...
Mạt Nhi à.
Mạt Nhi ơi!
Trong tâm trí lúc này, chỉ còn ngập tràn hình bóng gương mặt xinh đẹp của cô. Chẳng lẽ sẽ kh thể trụ nổi ? Cô sẽ c.h.ế.t nếu kh thể l được b hoa kia.
Cơ thể bắt đầu run rẩy khi tiếng nhạc bên tai dần chìm vào hư kh. Ánh mắt dán chặt vào một ểm phía trước, những ngón tay khua khoắng loạn xạ, cố gắng nắm l bàn tay từng nắm c.h.ặ.t t.a.y suốt những năm tháng xa xưa ...
- Chủ nhân!
Lúc này, đám thuộc hạ của đều hoảng loạn tột độ khi với vẻ kinh hoàng. Lục Dạ Minh sắp ngất lịm. Đám mây đen u ám kia đã bao trùm l , siết chặt trong vòng kìm kẹp của nó. Đúng vào khoảnh khắc , một bàn tay nhỏ n vươn ra, nắm l bàn tay to lớn của và kéo mạnh.
Đôi mắt bỗng mở bừng.
Mạt Nhi ư?
Kh Mạt Nhi.
đã kéo thoát khỏi đám mây đen kia đang đứng ngay bên cạnh . Khi vào khuôn mặt đó, nhận ra đó chính là Quân Hi Th.
Quân Hi Th!
Quân Hi Th đang ở đây.
Diện chiếc váy dài màu trắng, mái tóc đen nhánh của cô xõa dài trên đôi bờ vai nhỏ n, khiến khuôn mặt cô tr càng thêm xinh đẹp tuyệt trần. Đôi bàn tay thon thả, trắng ngần đang nắm chặt l lòng bàn tay to lớn của khi cô dẫn lối cho bước tới. Ngay cả lúc này, cô vẫn được bao bọc bởi một vầng sáng rực rỡ mà ngay cả đám mây đen kia cũng chẳng thể che khuất nổi.
Đột nhiên, những ngón tay chạm b hoa Bỉ Ngạn đỏ thẫm. nheo mắt lại ngắt l b hoa đó.
Lục Dạ Minh lùi lại một bước và ngay lập tức được Phan Mân đỡ l.
- Chủ nhân, kh?
Ánh mắt chầm chậm di chuyển qua lại giữa b hoa Bỉ Ngạn trên tay và Quân Hi Th, Lục Dạ Minh kh hề đáp lời. Khi cô đứng đó trong chiếc váy trắng dài, một luồng sáng trắng chói lòa dường như bao trùm l cô, tỏa ra một vẻ đẹp huyền ảo, thoát tục.
- Tại ... em lại giúp ? - khàn giọng hỏi.
Đôi mắt chớp chớp ngây thơ, Quân Hi Th chỉ đáp.
- nghĩ chỉ mỗi yêu thương chị Mạt Nhi thôi ?
Cô kh đang giúp .
Cô đang giúp chị Mạt Nhi.
Suy cho cùng, cần b hoa Bỉ Ngạn này chính là chị Mạt Nhi.
À, thì ra là vậy. Nghe những lời này, Lục Dạ Minh mím chặt đôi môi mỏng m, tái nhợt lại và nở một nụ cười lạnh lẽo cô. cảm th cứ như thể kẻ nào đó đã xâm phạm vào kh gian vốn chỉ dành riêng cho và Mạt Nhi.
- Đúng là một kẻ đạo đức giả!
Chưa có bình luận nào cho chương này.