Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1241: Khiến Mọi Người Nín Thở
Lục Dạ Minh chẳng hề tỏ ra cảm kích trước sự giúp đỡ của cô chút nào.
Dẫu vậy, Quân Hi Th cũng chẳng bận tâm, đôi mắt cô cong lên thành một nụ cười.
- Tây C tước, chỉ cần vui là được.
th nụ cười xinh đẹp của cô, Lục Dạ Minh chỉ đáp lại bằng một cái cười khẩy đầy mỉa mai.
- Mau lên, x vào bên trong lục soát , nhất định tìm ra tên thích khách! - Giọng nói của Mộ Dung Phục vọng tới.
- Chủ nhân, giờ chúng ta làm đây? - Phan Mân hỏi.
Một bóng dáng tuấn tú xuất hiện.
- Đi theo .
Lục Dạ Minh và Quân Hi Th quay đầu lại, đó chính là Mộ Dung Lăng!
…
Mọi rời khỏi Lập Viên Đài và tiến sâu vào khu rừng.
- Cha sẽ sớm tìm đến các thôi, chỉ thể giúp các đến đây là cùng.
- Chủ nhân!
Phan Mân sững sờ khi th Lục Dạ Minh quỳ một gối xuống đất, miệng phun ra một ngụm m.á.u tươi.
- Chậc chậc. - Mộ Dung Lăng lắc đầu.
- Khí độc đã xâm nhập vào huyết mạch của . Tây C tước à, nếu cứ cố chấp làm những chuyện mà bản thân thừa biết là kh nên làm, thì buộc tự gánh chịu hậu quả do chính gây ra thôi.
Lục Dạ Minh lau vết m.á.u vương trên khóe môi, nét mặt trở nên âm u và đầy vẻ giận dữ. ngước mắt lên, liếc Mộ Dung Lăng một cái.
Ngay lập tức, Mộ Dung Lăng im bặt.
- Mau lên, đuổi theo chúng ! Tên thích khách đó kh thể nào trốn thoát nh đến thế được. Lục soát khắp khu rừng cho ta! - Mộ Dung Phục dẫn theo một đội quân hùng hậu, đang ráo riết truy đuổi tới nơi.
- Cha đến . - Mộ Dung Lăng nói.
- Chủ nhân, thuộc hạ sẽ dẫn đ.á.n.h lạc hướng Mộ Dung Phục. Trong lúc đó, hãy cùng Tam hoàng t.ử rời khỏi đây. - Phan Mân đề nghị.
- Kh được. - Lục Dạ Minh dứt khoát đáp.
- Chủ nhân!
Lục Dạ Minh liếc Phan Mân một cái.
- vẫn còn coi ta là chủ nhân của ?
Phan Mân lập tức quỳ sụp xuống trước mặt Lục Dạ Minh.
Họ nghe th một giọng nói êm ái vang lên.
- Để dẫn dụ đội quân đó .
Lục Dạ Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt hướng về phía Quân Hi Th. Khi Quân Hi Th bước tới, cô khẽ cúi xuống; ánh mắt cô chạm vào ánh mắt , và cô mỉm cười.
- Tây C tước, sẽ chịu trách nhiệm dụ quân địch nơi khác.
Khóe môi Lục Dạ Minh khẽ nhếch lên, dùng ánh mắt sắc lạnh ghim chặt l cô.
- Em coi là kẻ ngốc ? Em đang toan tính bỏ trốn đ chứ gì.
- Đây là một cuộc giao dịch c bằng. sẽ dụ quân địch , và nếu may mắn sống sót, sẽ bỏ trốn và kh bao giờ quay lại nữa. - Quân Hi Th cất lời, giọng ệu vô cùng bình thản.
Lục Dạ Minh trừng mắt cô, đôi mắt dần chuyển sang sắc đỏ ngầu.
Khẽ cụp mắt xuống, những ngón tay Quân Hi Th chạm nhẹ vào đóa Bỉ Ngạn đỏ thắm đang nằm trong lòng bàn tay .
- Ai cũng đưa ra những lựa chọn. Một bên là sứ mệnh và trách nhiệm của cả một đời , còn bên kia lại là tình yêu. Chẳng ai quyền phán xét , bất kể đưa ra quyết định nào nữa. Bản thân cũng luôn đưa ra những lựa chọn. sẽ cứu mạng , để đổi l sự thái bình cho thiên hạ này.
Cô khẽ nghiêng tới trước, đặt một nụ hôn lên đôi môi tái nhợt của .
- Trời đất ơi!
Mộ Dung Lăng vội vàng quay mặt , tay che chặt miệng. Ngay cả lúc này, vẫn bị ép ăn "cẩu lương” một cách đường đột và bất ngờ đến thế, chẳng hề chút báo trước nào!
Phan Mân lập tức cúi gằm mặt xuống, chẳng dám ngẩng đầu l một lần.
Cô đã hôn .
Lục Dạ Minh kh hề nhắm mắt; cảm nhận rõ đôi môi mềm mại của cô đang chạm vào môi , và chiếc lưỡi cô khẽ lướt tới. Thế là hé môi, đón nhận chiếc lưỡi của cô vào bên trong.
Đôi l mày khẽ cau lại, hơi thở trở nên dồn dập hơn, và đáp lại nụ hôn của cô một cách đầy mãnh liệt. dùng lực mạnh đến mức khiến môi cô bật máu.
Mùi m.á.u t thoang thoảng quyện lẫn vào từng hơi thở của cả hai . khẽ vươn tay ra, muốn nắm l bàn tay cô.
Nhưng đã kh kịp làm ều đó.
Quân Hi Th đẩy ra, cô đứng dậy lùi dần về phía sau. Cô cứ thế tiếp tục lùi bước, đồng thời cất cao giọng hô vang.
- Này, Tướng quân Mộ Dung, ta ở ngay đây!
Tiếng cô vang vọng khắp cả khu rừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1241-khien-moi-nguoi-nin-tho.html.]
- Đằng kia! Ta nghe th tiếng động , mau lên!
Đoàn quân địch lập tức ồ ạt x về phía cô.
Quân Hi Th ngoái lại Lục Dạ Minh lần cuối, cô dành tặng một nụ cười khẽ huýt sáo một tiếng.
Gào…
Đó là tiếng của một con sói.
- Sói! Sói đến !
Ai đó khẽ thốt lên, hét toáng lên.
Lục Dạ Minh ngẩng đầu lên; một con sói đã xuất hiện. Con sói cao ngang thường, toàn thân phủ đầy l lá, đôi mắt ánh lên vẻ sát khí khiến bất cứ ai vào cũng theo bản năng mà khiếp sợ.
- Trời đất! - Mộ Dung Lăng lảo đảo lùi lại phía sau.
Ai n đều nh ninh rằng con sói sẽ x vào tấn c họ, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, tất cả đều sững sờ đến ngây .
Con sói bước thẳng về phía Quân Hi Th, ngoan ngoãn nằm phục xuống ngay bên cạnh cô.
Gào…
Thật khó tin. Trước mặt cô, con sói hung tợn kia lại cư xử hệt như một thú cưng hiền lành, ngoan ngoãn. Chỉ trong chớp mắt, Quân Hi Th đã leo lên lưng sói; ánh trăng bàng bạc rọi xuống, tôn lên vẻ đẹp tuyệt trần của cô trong bộ y phục trắng tinh khôi.
- Tây C tước, Tam Hoàng tử, mong rằng... chúng ta sẽ kh bao giờ chạm mặt nhau thêm lần nào nữa!
Gào…
Quân Hi Th cưỡi trên lưng sói, phóng và biến mất khỏi nơi đó.
- Kia ! Kẻ ám sát ở đằng kia! Đuổi theo, bắt l kẻ ám sát! - Mộ Dung Phục hạ lệnh, và toàn bộ binh lính lập tức rầm rập đuổi theo Quân Hi Th.
…
Kh gian trở nên tĩnh mịch.
Ít nhất thì, sự ồn ào cũng đã chấm dứt. vẻ như Quân Hi Th đã thành c trong việc dụ toán quân kia nơi khác.
- Chủ nhân. - Phan Mân cẩn trọng về phía Lục Dạ Minh.
Lục Dạ Minh siết chặt nắm tay, đôi l mày cau lại; chẳng ai thể đoán thấu được những suy nghĩ đang ẩn giấu trong lòng . Xung qu tỏa ra một luồng khí u tối, đầy vẻ uy h.i.ế.p và nguy hiểm.
Mong rằng chúng ta sẽ kh bao giờ chạm mặt nhau thêm lần nào nữa.
Cô quả thực ngầu; cứ thế bỏ , chẳng thèm bận tâm đến bất cứ ều gì.
Ha.
Khóe môi Lục Dạ Minh khẽ cong lên, nở một nụ cười đầy vẻ châm biếm. Cô thực sự nghĩ rằng... cô thể dễ dàng rời như thế ?
…
Đoàn quân vẫn đang ráo riết truy đuổi Quân Hi Th khi cô cưỡi trên lưng sói, băng rừng trốn chạy giữa màn đêm tĩnh mịch.
Cô chẳng hề cảm th lạnh chút nào. Vốn dĩ đã lớn lên trên thảo nguyên bao la, cô cực kỳ yêu thích cái cảm giác được tự do phi nước đại, tung hoành ngang dọc như thế này.
Chẳng bao lâu sau, họ đã chạy đến một vách núi dựng đứng.
Đã chẳng còn lối thoát nào khác nữa .
- Đừng chạy nữa! kh thể trốn thoát đâu!
Đoàn quân dừng lại, và Mộ Dung Phục bước tới phía trước.
Khi Mộ Dung Phục th rõ đang đứng đó chính là Quân Hi Th chứ kh ai khác, sắc mặt lập tức biến đổi hoàn toàn.
- lại là cô? Cô là ai? Tây C tước đâu ?
Quân Hi Th đang cưỡi trên lưng con sói.
- Tướng quân Mộ Dung, ta là ai kh quan trọng. Chuyện này vốn là để dụ rời xa Tây C tước; đã trúng kế .
- Khốn kiếp! thể để Tây C tước chạy thoát được chứ! - Mộ Dung Phục c.h.ử.i thề.
- Ta sẽ bắt cô về trước đã! đâu, bắt l ả!
Nghe lệnh của Mộ Dung Phục, binh lính lập tức tiến lên, rút súng chĩa về phía trước.
Họ chẳng hề e sợ chỉ một con sói đơn độc.
Ồ? Quân Hi Th khẽ cười khẩy. Cô rút ra một cây tiêu, thổi lên một khúc nhạc với vẻ duyên dáng đến ngỡ ngàng. Những giai ệu du dương vang vọng khắp khu rừng, những âm th đầy mê hoặc lướt nhẹ trong màn đêm tĩnh mịch.
Gào…
Hàng trăm con sói từ trong bóng tối xuất hiện, vẫy đuôi và nhe ra hàm răng sắc nhọn đầy nguy hiểm. Chúng đứng c trước mặt Quân Hi Th, tạo thành một vòng bảo vệ cho cô.
Hít...
Mọi đều hít một hơi lạnh. Chuyện… Chuyện này... thật sự kh thể tưởng tượng nổi, quả thực quá đỗi chấn động!
Gương mặt Mộ Dung Phục cứng đờ lại. Đây là một loại dị thuật cổ xưa. Kh thể nào... Cô ta là một khả năng ều khiển loài sói!
Một luồng gió lạnh thổi qua, tấm khăn che mặt của Quân Hi Th tuột xuống, để lộ dung nhan thật của cô. Khi cô đứng bên vách núi, trong bộ bạch y thướt tha cùng mái tóc dài bay bổng phía sau, cô tr tựa như một tiên nữ thoát tục.
Tất cả mọi đều ngẩn ngơ cô, vẻ đẹp đã khiến họ nín thở, quên cả lối về.
Chưa có bình luận nào cho chương này.