Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1268: Bước Vào Phòng Anh
Hạ Linh quay lại ngay khi nghe lời nói của Du phi. Cô l ra một đôi dép b màu đen bước về phía đàn . Vài giây sau, cô quỳ xuống bên chân và đặt đôi dép ngay cạnh đó.
Cúi mắt xuống, Huyền Ảnh phụ nữ đang khép bên chân . cảm th cứ như đang ở trong một giấc mơ vậy. mà đã nhớ thương b lâu, vừa xuất hiện trong giấc mộng đêm qua, giờ đây lại đang hiện hữu bằng xương bằng thịt ngay trước mắt .
Trong khi đó, Hạ Linh kh đứng dậy ngay lập tức. Sau vài giây, th vẫn chưa nhúc nhích, cô khẽ chớp hàng mi dài, rụt rè đưa tay ra định cởi giày cho .
Huyền Ảnh cúi xuống, ngồi xổm bên cạnh cô. đưa bàn tay to lớn của ra, nắm l đôi tay đang dò dẫm của cô. Đôi tay cô thật nhỏ n và mềm mại, tựa như chẳng hề xương cốt vậy.
Đôi mắt Hạ Linh lập tức ngước lên khi bị nắm l tay đột ngột như thế. Đôi mắt đẹp của cô đen láy, ngập tràn vẻ kinh ngạc; tr cô lúc này thật sự vô cùng lay động lòng .
- … đang làm gì vậy? Tại lại nắm tay cô?
Huyền Ảnh cô, tim đập thình thịch. siết c.h.ặ.t t.a.y cô hơn, vẫn giữ nguyên tư thế mà nói.
- Giày của bẩn lắm. Để tự cởi l.
vừa trở về từ do trại quân sự, nơi đã luyện tập b.ắ.n súng, lăn lộn nơi hoang dã và huấn luyện tân binh. Toàn thân đẫm mồ hôi, còn đôi giày thì lấm lem bùn đất.
hoàn toàn thể tự thay giày l, chẳng cần thiết để cô làm thay .
Khuôn mặt hai kề sát vào nhau, một nửa gương mặt tuấn tú của chỉ còn cách cô vài tấc. Hạ Linh cảm th trái tim lại bắt đầu nhói đau một cách khó hiểu.
Cô chợt nhận ra rằng vẫn đang nắm c.h.ặ.t t.a.y cô. Vừa đã siết nhẹ tay cô, và cái chạm thô ráp của trên làn da mềm mại, mỏng m của cô khiến da thịt cô như nóng bừng lên, tê dại .
Hạ Linh vội vàng rụt tay lại đứng dậy. Cô quay , cúi thấp đầu xuống và bước nh trở lại chỗ Du phi.
Sau khi cởi giày, Huyền Ảnh đứng dậy, xỏ đôi dép b vào bước vào phòng khách. Đôi mắt sáng trong như ngọc của dừng lại trên mái tóc đen nhánh tựa mun của cô, và chẳng nỡ rời mắt chút nào.
Du phi con trai, cảm nhận th bầu kh khí xung qu họ đang khẽ đổi thay.
- Tiểu Linh à, món sữa hấp đậu đỏ này ngon quá. Con l cho một ít nữa .
- À... - Hạ Linh đáp, giọng nghe chút bối rối.
- Con xin lỗi phu nhân, con chỉ làm một bát thôi ạ.
Dì Tô đặt chiếc cặp tài liệu xuống bước tới.
- Kh đâu, Thiếu gia vốn kh thích ăn đồ ngọt mà. Chúng ta nên chuẩn bị bữa tối thôi.
- Vâng ạ.
Nói , Hạ Linh vào bếp để l bát đũa. Huyền Ảnh đẩy chiếc xe lăn chở Du phi theo sau, hạ giọng hỏi.
- Mẹ à, đây là ý của mẹ ?
Du phi hừ một tiếng, đáp.
- Ý con là khi hỏi đó ý của mẹ kh? Mẹ làm gì đâu chứ. Nghĩ đến bao nhiêu chuyện xấu con đã làm trong quá khứ, mẹ th xấu hổ quá, chẳng muốn giúp con chút nào đâu.
- Mẹ cảnh cáo con đ nhé. Đừng hòng tơ tưởng đến cô bé đó. Mẹ đang chán muốn c.h.ế.t đây, cô bé ở đây bầu bạn với mẹ thì tốt quá . Con mà dám đụng chạm gì đến cô bé là mẹ bẻ gãy chân con đ!
Huyền Ảnh vốn cực kỳ hiếu thảo, nên nghe mẹ mắng mỏ như vậy, khóe môi lại khẽ cong lên.
- Mẹ à, đúng là chỉ mẹ ruột mới đối xử với con như thế này thôi!
Du phi trừng mắt con trai đầy dữ tợn.
Bát sữa hấp đậu đỏ vẫn nằm trong tay Du phi, và nó đầy thèm thuồng.
- Mẹ à, ngon kh?
- Con muốn nếm thử một chút kh? - Du phi cầm thêm một chiếc thìa nữa, múc một miếng đút cho Huyền Ảnh.
Huyền Ảnh nuốt miếng sữa xuống, nét mặt dịu lại hẳn.
- Ngon thật đ.
Dì Tô cặp mẹ con này với vẻ đầy khó hiểu. Thường ngày họ chẳng hề thích ăn đồ ngọt, vậy mà hôm nay lại cùng nhau chia sẻ một bát sữa hấp đậu đỏ là nhỉ?
Thế này kh được . Bà nhất định tìm cơ hội học hỏi Tiểu Linh cách làm món sữa hấp đậu đỏ này mới được!
…
Họ đã dùng bữa tối một cách vui vẻ. Mọi đã ăn sạch bách tất cả các đĩa thức ăn. Huyền Ảnh đã ăn hết hai bát cơm, ngay cả Du phi – vốn khẩu vị kém – cũng ăn hết được một bát.
Tài nấu nướng của Hạ Linh thật sự tuyệt vời, bởi cô đã quen với việc chăm sóc cho bé Mộ Mộ. Cô cũng biết cách làm nhiều món tráng miệng khác nhau. Mỗi khi làm xong các món tráng miệng, trên cô lại thoang thoảng mùi sữa thơm ngát; ngay cả những cô gái dùng nước hoa hay sở hữu hương thơm tự nhiên cũng chẳng thể nào sánh bằng cô được.
Dì Tô đang thu dọn bát đĩa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1268-buoc-vao-phong-.html.]
- Tiểu Linh à, cứ để đó dì lo cho.
Từ bên cạnh, Du phi nắm l đôi tay nhỏ n của Hạ Linh và nói.
- Cứ để dì Tô lo liệu. Con hãy giúp ta mang lọ t.h.u.ố.c mỡ này lên lầu cho Huyền Ảnh nhé.
Hạ Linh gật đầu đáp.
- Vâng, thưa phu nhân.
…
Trên lầu, tại phòng ngủ chính.
Hạ Linh giơ tay định gõ cửa, nhưng cánh cửa lại kh khép chặt và cũng chẳng tiếng hồi đáp nào; thế là Hạ Linh đẩy cửa bước vào. Căn phòng được thiết kế theo phong cách châu Âu, với t màu x lạnh đầy tinh tế. Kh gian nơi đây tuy đơn giản nhưng lại vô cùng sang trọng.
Thật kỳ lạ. Tại cô lại cảm giác như đã từng đặt chân đến nơi này nhỉ?
Cô đưa mắt về phía chiếc giường lớn. Trên đó đặt hai chiếc gối.
Chẳng lẽ đã vợ ?
Nhưng phu nhân và dì Tô đều nói rằng vẫn chưa kết hôn mà.
Vậy thì tại trên giường của lại tới hai chiếc gối chứ?
Hạ Linh bước lại gần và chằm chằm vào chiếc gối ren màu hồng nhạt mềm mại kia. Đó rõ ràng là chiếc gối dành cho phụ nữ.
Trái tim cô lại bắt đầu quặn thắt đau đớn.
Cô đưa đôi tay nhỏ n áp chặt lên ngực, vô thức siết chặt các ngón tay thành nắm đấm, ấn sâu vào lồng n.g.ự.c . Đúng lúc đó, một tiếng "cạch" vang lên, cánh cửa phòng tắm mở toang.
Hạ Linh vội vàng quay mặt chỗ khác. Khi cánh cửa phòng tắm mở ra, một luồng khí lạnh tươi mát ùa tới, và Huyền Ảnh bước ra ngoài.
vừa tắm xong, trên chỉ mặc độc một chiếc quần tây đen cùng chiếc thắt lưng đắt tiền thắt ngang h. Phần thân trên của hoàn toàn trần trụi.
Với vòng eo săn chắc, cơ bụng tám múi cùng đôi chân dài miên man, cơ thể đạt đến tỷ lệ vàng hoàn hảo. sở hữu những đường nét hình thể chuẩn mực của một siêu mẫu sàn catwalk. Nếu dáng vẻ của Lục Dạ Minh toát lên sự th nhã khiến trái tim bao cô gái xao xuyến, thì thân hình của Huyền Ảnh lại mang sức quyến rũ khó cưỡng, đủ khiến phái nữ thét lên vì mê đắm.
Khi Hạ Linh về phía , ánh mắt cô lướt qua phần thân trên trần trụi của . như chợt bừng tỉnh, cô hét lên một tiếng, vội vàng quay mặt và đưa tay che kín khuôn mặt.
Huyền Ảnh sững . hoàn toàn kh ngờ rằng cô lại bước vào phòng .
- Đừng sợ... - bắt đầu bước về phía cô.
Hạ Linh sợ hãi dậm chân thùm thụp, lắp bắp nói.
- Mau… Mau mặc quần áo vào !
Mãi đến lúc đó, Huyền Ảnh mới nhận ra đang kh mặc áo. vội vàng với tay l chiếc áo sơ mi lụa đen mặc vào .
- Mặc xong đây.
Hạ Linh từ từ hạ đôi tay nhỏ n xuống, chậm rãi xoay lại và ngước mắt lên. Quả nhiên đã mặc áo vào. Chiếc áo sơ mi lụa đen bóng bẩy, càng tôn lên vẻ quyến rũ đầy mê hoặc của .
- Phu nhân nhờ mang hộp t.h.u.ố.c mỡ này sang cho . đã đặt nó ở đằng kia , vậy xin phép trước. - Hạ Linh xoay định bước .
Huyền Ảnh liếc chiếc tủ đầu giường, nh chóng lao tới, nắm chặt l cổ tay cô. Bước chân Hạ Linh khựng lại, cô vùng tay hất mạnh tay ra.
- đang làm gì vậy? Bu ra!
- Hít...
Huyền Ảnh khẽ rít lên một tiếng vì đau đớn.
Hạ Linh sững sờ.
- … chuyện gì vậy?
Đưa tay ôm l ngực, khuôn mặt tuấn tú của Huyền Ảnh nhăn nhó lại vì đau đớn.
- bị thương ở chỗ này. Vừa nãy cô vô tình làm động đến vết thương của , đau c.h.ế.t được.
cố tình nhấn mạnh m từ “đau c.h.ế.t được”.
Hạ Linh hoàn toàn á khẩu.
Cô chỉ đơn thuần hất tay ra thôi mà. Làm lại thể làm động đến vết thương của được chứ?
Huyền Ảnh cô, lại rít lên một tiếng đau đớn nữa. Tr vẻ như đang chật vật lắm mới thể chịu đựng nổi cơn đau .
- Lại đây, giúp bôi t.h.u.ố.c lên .
Chưa có bình luận nào cho chương này.