Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1269: Đêm Đầy Xao Xuyến
Huyền Ảnh ngồi bên giường, tay ôm chặt l ngực. Th vẻ đau đớn của , Hạ Linh ngập ngừng một lát mới bước tới.
- Cởi cúc áo ra .
Khóe môi Huyền Ảnh vô thức khẽ giật, tháo chiếc cúc áo mà vừa mới cài lại. Chiếc áo sơ mi lụa đen của trễ xuống, để lộ một nửa lồng n.g.ự.c vạm vỡ.
Nín thở, Hạ Linh cụp mi mắt xuống, vào đôi vai rộng và tấm lưng thẳng tắp của . đang ngồi, hai chân dang rộng một cách tùy ý, toát lên một sức hút đầy mê hoặc khó tả.
Cô , trên n.g.ự.c một vết sẹo sâu hoắm. Dù vết thương đã lành hẳn, nhưng tr vẫn thật rùng rợn. Cô chỉ thể hình dung được con d.a.o kia đã cứa sâu đến mức nào.
- Lại đây. - Huyền Ảnh nói.
Làn da mịn màng của Hạ Linh ửng đỏ, cô vẫn đang đứng cách một khoảng. Giữa hai chẳng vật cản nào, nhưng với tư thế dang rộng chân của như thế, cô biết qua kiểu gì đây?
- Lại đây nào.
Huyền Ảnh nắm l cổ tay cô, khẽ kéo một cái.
Bị bất ngờ, Hạ Linh ngã nhào vào lòng .
- Á!
Để giữ thăng bằng, cô vội vàng túm l bất cứ thứ gì trong tầm tay. Một tay cô nắm chặt l áo , tay kia đặt lên bờ vai vạm vỡ của .
- Cẩn thận nào.
Huyền Ảnh vươn tay ra, ôm l vòng eo thon thả của cô. Cô sở hữu một thân hình đầy nữ tính; cảm giác như vòng eo mảnh mai sẽ gãy vụn nếu chỉ cần mạnh tay thêm chút nữa.
Huyền Ảnh lập tức cảm th cổ họng khô khốc.
Bật dậy như một cái lò xo, Hạ Linh đứng thẳng lên, lập tức bu tay ra. Hai bàn tay cô bỗng trở nên nóng ran.
- Để bôi t.h.u.ố.c giúp .
Vặn mở nắp lọ, cô dùng đầu ngón tay l một chút t.h.u.ố.c bắt đầu thoa lên vết thương của . Cô chỉ muốn nh chóng hoàn thành c việc rời khỏi nơi này ngay lập tức.
đàn này thật nguy hiểm, và theo bản năng, cô chỉ muốn giữ khoảng cách với .
Huyền Ảnh ngửi th mùi hương ngọt ngào tỏa ra từ cô; mùi hương tựa như một món tráng miệng ngon lành, khiến chỉ muốn c.ắ.n một miếng, nuốt trọn cô vào lòng. Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, m.á.u dồn hết lên não.
Đôi mắt đen thẫm tựa mực kia giờ đã đỏ ngầu; yết hầu khẽ chuyển động, khép hai chân lại, khiến cô gái lúc này hoàn toàn bị kẹp chặt giữa đôi đùi .
- đang làm gì vậy? - Hạ Linh sững sờ hỏi.
Huyền Ảnh ngước mắt cô, đôi môi khẽ mím lại. Bằng một giọng trầm khàn, lên tiếng cảnh cáo.
- Đừng chạm vào chỗ đó của .
Chỗ nào cơ?
Hạ Linh chợt nhận ra rằng vừa lỡ chạm vào đúng chỗ đó của ; một vệt đỏ ửng lan nh từ gò má lên tận vành tai, bỗng chốc bùng lên rực rỡ hơn bao giờ hết.
- … kh cố ý đâu. - Cô lắp bắp giải thích, đôi mắt long l đảo qua đảo lại đầy bối rối.
Chính ều đó càng khiến Huyền Ảnh muốn trêu chọc cô nhiều hơn nữa.
- Em thể cố ý mà.
... cho phép cô cố ý ?
Tim Hạ Linh đập thình thịch, cô ngây . Cô thể cảm nhận rõ ràng rằng đang đối xử với cô theo một cách đặc biệt.
vẻ như ... thích cô. Nếu kh, đã chẳng thốt ra những lời đầy ẩn ý và tán tỉnh cô nhiều lần đến thế. Nhưng tại chứ? Cô thậm chí còn chẳng hề quen biết mà.
- thực sự kh cố ý đâu. kh là... loại phụ nữ như thế. đến đây để làm việc, xin ... đừng hiểu lầm . Bu ra trước đã! Làm ơn mà! - Cô cố sức đẩy ra.
Nhưng Huyền Ảnh vẫn kh hề xê dịch, vẫn giữ chặt cô giữa đôi đùi . Khi cảm nhận được sự giãy giụa của cô, giọng nói càng trở nên khàn đặc hơn.
- Đừng cựa quậy nữa.
- Á!
Hạ Linh mất thăng bằng và ngã nhào về phía sau.
vội vàng ôm l eo cô, cả hai cùng ngã xuống giường. Hạ Linh nằm phía trên, còn nằm ở phía dưới.
Và cứ thế, đôi môi cô chạm nhẹ vào má .
Cả hai đều hoàn toàn sững sờ.
Giờ đây khi nụ hôn đã trao, cả hai đều chìm vào sự tĩnh lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1269-dem-day-xao-xuyen.html.]
Bầu kh khí trong căn phòng bỗng chốc trở nên nóng rực. Vào một đêm như thế này, dường như định mệnh đã an bài cho một ều gì đó xảy ra.
Đồng t.ử của Hạ Linh giãn rộng, cô hoàn toàn bị bất ngờ - cô chưa từng ý định sẽ hôn chút nào! Một cảnh tượng bỗng nhiên hiện lên trong tâm trí cô.
Trong một căn phòng, trên một chiếc giường êm ái. Một phụ nữ xinh đẹp đang nằm tựa trên những chiếc gối ren màu hồng. Một đàn sừng sững đứng phía trên cô, toàn thân ta cuồn cuộn những thớ cơ đầy sức mạnh. Chầm chậm, đàn cúi xuống, hôn lên đôi môi phụ nữ, luồn chiếc lưỡi vào sâu trong khoang miệng cô...
Hạ Linh thể rõ khuôn mặt của cả hai; đàn chính là Huyền Ảnh, còn phụ nữ kia lại chính là... bản thân cô!
Chuyện… Chuyện này là đây?! Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hàng mi run rẩy chớp liên hồi khi cô cố gắng thoát khỏi ảo ảnh đó.
Tại cô lại xuất hiện trong cảnh tượng chứ? Cô đang ở bên một đàn xa lạ... và làm những chuyện thân mật đến thế.
Khuôn mặt Hạ Linh đỏ bừng lên, cô vội vàng đẩy ra, dùng cả tay chân để trườn tránh xa khỏi . Cô chẳng hề hay biết đã chạm thứ gì trong lúc hoảng loạn , nhưng đàn bỗng bật ra một tiếng rên khẽ.
đã rên lên.
Tiếng rên nghe như thể đang đau đớn, nhưng lại ẩn chứa sự khoái cảm - một âm th đầy gợi tình.
Kh được. Cô rời khỏi đây ngay lập tức! Hạ Linh chẳng còn tâm trí nào để suy nghĩ thêm nữa; cô vùng chạy thục mạng ra khỏi căn phòng.
...
Cô đã bỏ .
Huyền Ảnh nằm trên giường, thở hổn hển. Cô đã để lại mùi hương vấn vương trên cơ thể , cũng như vương khắp cả chiếc giường.
kh thể kìm nén thêm được nữa; bàn tay trượt xuống phía dưới để tháo khóa thắt lưng.
...
Vài phút sau.
Huyền Ảnh ném vài mẩu gi ăn đã vò nát vào thùng rác đứng dậy. mặc lại quần và khoác áo lên . Với mái tóc mái lòa xòa che khuất đôi mắt, tr lúc này hệt như một kẻ vừa kiệt sức hoàn toàn.
Mở cửa phòng, bước ra ngoài.
Khi đang bước xuống cầu thang, bắt gặp bóng dáng mảnh mai của cô trong phòng khách. Cô đang nói chuyện với mẹ .
- Thưa phu nhân, con e rằng kh phù hợp với c việc này. Kể từ ngày mai trở , con sẽ kh đến làm nữa. - Cô nói.
Du phi sững sờ.
- chuyện gì vậy?
- Kh gì đâu ạ.
Cô sẽ kh đến nữa ?
Nghe th vậy, Huyền Ảnh vội vã lao xuống cầu thang, thậm chí còn vấp một thùng rác trên đường .
Rầm!
Thùng rác lăn l lốc tạo nên một tiếng động lớn, làm giật hai đang ở trong phòng khách. Ánh mắt của Du phi và Hạ Linh lập tức đổ dồn về phía .
"..."
Đó là một khoảnh khắc vô cùng ngượng nghịu đối với Huyền Ảnh. Tuy nhiên, g giọng, giả vờ như kh chuyện gì xảy ra bước tới rót một ly nước.
- Thiếu gia, lại vội vàng thế? Cẩn thận chút chứ. - Dì Tô nhắc nhở trong lúc cúi xuống nhặt thùng rác lên.
"..."
Huyền Ảnh chỉ muốn dì Tô im miệng lại ngay lập tức!
Khi Du phi sang con trai , kh khó để bà đoán ra đầu đuôi câu chuyện. Chắc c thằng con trai này đã giở trò với Hạ Linh khi hai ở chung trong phòng.
- Tiểu Linh à, tự nhiên con lại muốn nghỉ việc? chuyện gì thì cứ tâm sự với ta.
Cắn nhẹ môi, Hạ Linh lén liếc bóng lưng của Huyền Ảnh.
- Cảm ơn phu nhân, nhưng con xin phép được nghỉ việc tại đây.
Kh muốn nán lại trong ngôi nhà này thêm chút nào nữa, Hạ Linh cầm l chiếc áo khoác đen của bước ra ngoài.
Cô ?
Cô thực sự đã bỏ ư?
Quay lại, Huyền Ảnh chỉ kịp th bóng cô bước qua cánh cửa. Đột nhiên, Du phi ném chuỗi hạt niệm châu lên đầu , vừa ném vừa mắng.
- Cái thằng r này! ngày mày sẽ làm ta tức c.h.ế.t mất thôi!
Chưa có bình luận nào cho chương này.