Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1270: Bế Cô Lên
Huyền Ảnh quay lại về phía Du phi.
- Mẹ.
- Đừng gọi ta là mẹ! - Du phi giận tím mặt, suýt chút nữa thì hộc máu.
Bà đã tốn bao c sức mới dụ được Hạ Linh về làm việc cho , vậy mà thằng con trời đ.á.n.h này vừa về đến nhà đã dọa cho cô chạy mất dép. Thằng nhóc này quả thực "cao tay" mà.
- Lúc ở trên lầu với Linh Linh, con đã làm gì con bé vậy hả?
Huyền Ảnh ngơ ngác.
- Con làm gì đâu.
cảm th thật oan ức.
đúng là muốn làm gì đó với cô thật - thậm chí là muốn làm nhiều thứ nữa là đằng khác. khao khát vô cùng, nhưng lại chẳng dám động tay động chân chút nào.
thậm chí còn chẳng chạm được vào dù chỉ một ngón tay của cô! Chính cô mới là chiếm thế thượng phong, chủ động hôn và trêu chọc .
Mặc dù sau khi cô rời , đã tự giải tỏa nỗi khao khát , nhưng vì quá kích động nên mọi chuyện kết thúc nh. Cô chắc c sẽ chẳng thể nào biết được đã làm chuyện đó đâu.
Toàn thân Du phi run lên vì giận dữ.
- Con còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đuổi theo con bé chứ!
Tuy Huyền Ảnh vốn đã định đuổi theo cô , nhưng vì "mẫu hậu" kính yêu đang đứng đó giáo huấn, nên đành nghe lời bà trước đã. Chộp l chùm chìa khóa xe trên bàn trà, vội vã lao ra khỏi cửa.
Ngay cả khi đã bước ra ngoài, giọng mắng mỏ của Du phi vẫn vọng theo từ phía sau.
- Nếu con kh đưa được Linh Linh trở về, thì đừng hòng vác mặt về nhà nữa đ!
"..."
...
Hạ Linh rời khỏi dinh thự Tuyết Sơn và bước dọc theo những con phố đ đúc qua lại.
Làn gió lạnh bên ngoài thổi táp vào mặt, giúp cô dần l lại sự bình tĩnh, và vệt ửng đỏ trên má cô cũng từ từ tan biến.
Cô kh còn muốn tiếp tục làm việc cho họ nữa. Dù quý mến Phu nhân và dì Tô, nhưng cô lại chẳng hề thích gã đàn kia chút nào.
Nhớ lại chuyện vừa hôn cách đây ít phút, cô đưa tay lên, chà xát đôi môi liên hồi. Hành động chỉ càng khiến cô nhớ lại khung cảnh khi nãy: nằm đè lên cô, hôn cô, và làm... những chuyện... khác nữa...
Cô c.ắ.n chặt môi dưới, khuôn mặt lại bắt đầu nóng bừng lên. Tại cảnh tượng đó lại đột nhiên hiện lên trong tâm trí cô chứ?
Thật là xấu hổ quá mất.
Ting!
Một chiếc xe sang trọng từ từ lăn bánh ra.
Huyền Ảnh chỉ tùy tay chộp l một chùm chìa khóa xe trên bàn. kh lái chiếc xe dòng H quen thuộc, bởi nếu làm vậy, ai cũng sẽ nhận ra chính là "Vương t.ử Mặt Nạ Bạc".
Cửa kính xe hạ xuống, về phía Hạ Linh.
- Lên xe , đưa em về nhà.
Hạ Linh khoác trên chiếc áo măng tô đen cùng chiếc mũ lưỡi trai màu đen, để lộ ra khuôn mặt xinh đẹp rạng ngời. Chiếc áo khoác rộng thùng thình càng tôn lên vẻ nhỏ n, đáng yêu của cô; đôi chân thẳng tắp, thon dài khiến cô tr thật trẻ trung, tràn đầy sức sống.
Tại ta lại xuất hiện ở đây chứ?
Hạ Linh chẳng thèm bận tâm đến , cô vội vã quay bước thật nh. Cô nghe th tiếng động cơ xe tắt hẳn. mở cửa bước xuống xe và đuổi theo cô.
Hoảng hốt, Hạ Linh chạy nh hơn nữa.
Mới chạy được hai bước, đàn kia đã tóm l cánh tay cô từ phía sau.
- Chân Ngắn bé nhỏ, em chạy đâu đ?
Chân... Chân Ngắn bé nhỏ ư? Cô cao tới 1m67 cơ mà, đôi chân cô rõ ràng dài và thon thả kia mà!
Mặc dù, nếu đem so với chiều cao của , thì chân cô quả thực là... hơi ngắn thật.
Huyền Ảnh cúi xuống, bế bổng cô lên bước về phía chiếc xe.
- Thả xuống! kh cần đưa về nhà! - Hạ Linh siết chặt hai bàn tay thành nắm đấm, đ.ấ.m thùm thụp vào vai và n.g.ự.c .
Nhưng Huyền Ảnh chỉ mỉm cười, mặc cho cô đ.ấ.m đá túi bụi.
- Cẩn thận đ nhé, coi chừng lại làm đau tay em đ.
"..."
Hạ Linh hoàn toàn cứng họng, chẳng còn lời nào để nói.
Mở cửa ghế phụ, Huyền Ảnh nhẹ nhàng đặt cô ngồi vào trong thắt dây an toàn giúp cô.
- Này, bu ra!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1270-be-co-len.html.]
Hạ Linh vẫn chưa biết tên , nên cô chỉ đành gọi bừa là “này”.
- Huyền Ảnh.
Hạ Linh khựng lại.
Khi Huyền Ảnh ngước mắt lên, ánh của dường như xuyên thấu vào tận tâm hồn cô.
- kh là “này”, tên là Huyền Ảnh. Nhớ kỹ đ!
Đáp lại, Hạ Linh khẽ hừ một tiếng, nhưng giọng ệu lại mềm mại và đầy vẻ quyến rũ.
Huyền Ảnh đưa tay lên, chỉnh lại chiếc mũ cho cô. Chiếc mũ đã bị lệch đôi chút sau lúc cô vùng vẫy phản kháng vừa . cô đầy âu yếm, nhẹ nhàng xoa đầu cô trong khi chỉnh lại chiếc mũ.
Hành động chỉ càng khiến trái tim Hạ Linh đập nh hơn, rộn ràng trong lồng ngực.
Huyền Ảnh trở về ghế lái và khởi động xe.
…
Chiếc xe sang trọng lướt nh trên đường phố. Huyền Ảnh tay giữ vô lăng, ánh đèn neon từ bên ngoài hắt lên gương mặt , càng làm tôn lên vẻ quyến rũ đầy mê hoặc của .
Khi liếc mắt sang bên cạnh, th cô chẳng thèm bận tâm về phía l một lần.
- Hạ Linh. - gọi tên cô.
- Mẹ thực sự quý em, tại em lại nghỉ việc?
Hạ Linh ra ngoài cửa sổ, kh hề đoái hoài đến dù chỉ một cái liếc mắt. Thế nhưng, gương mặt ển trai của lại hiện lên rõ mồn một trên tấm kính cửa sổ.
- là vì kh? - tiếp tục hỏi.
Hạ Linh vẫn giữ im lặng.
- Nếu lỡ làm phật ý em thì xin lỗi, nhưng thực sự hy vọng em sẽ ở lại… Hạ Linh à, nói thật lòng nhé, thực ra đang mắc một căn bệnh nghiêm trọng.
bị bệnh ư?
Hạ Linh sững sờ, cô vội quay mặt lại .
Huyền Ảnh mím môi, nét mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng.
- Căn bệnh này khiến chán ăn, mất ngủ và tim đau nhói. Nó thực sự nghiêm trọng và kh t.h.u.ố.c chữa.
- kh còn cha, bên cạnh chỉ còn lại mẹ. Bà đã ngồi xe lăn suốt 20 năm qua sau khi đôi chân bị kẻ khác cố tình làm tổn thương. biết bà thực sự quý em. sẽ vô cùng biết ơn nếu em thể ở lại bầu bạn cùng bà.
Hạ Linh hoàn toàn kh ngờ rằng lại bị bệnh. bề ngoài, vạm vỡ và toát lên một khí chất mạnh mẽ; thậm chí trong bữa tối hôm nay, còn ăn hết sạch hai bát cơm. Làm một như thế lại thể bị bệnh được chứ?
Cảm th vô cùng thương cảm cho , những lời an ủi cứ thế tuôn trào ra khỏi miệng cô.
- đừng mất hy vọng nhé, y học hiện đại giờ tiên tiến lắm . tin chắc vẫn còn cách chữa trị cho mà.
Huyền Ảnh cô bằng một ánh mắt sâu thẳm.
- Chỉ duy nhất một mới thể chữa khỏi căn bệnh của .
- Vậy thì đó hẳn là một thần y . tin rằng sẽ sớm tìm được vị bác sĩ thôi.
Huyền Ảnh gật đầu.
- hy vọng ngày mai em vẫn thể tiếp tục ghé qua để bầu bạn cùng mẹ .
- Vâng, được thôi. sẽ qua ngay sau khi hoàn thành xong buổi học trong ngày. đừng lo, sẽ kh kể chuyện này cho phu nhân nghe đâu.
Để bày tỏ sự ủng hộ và động viên của , Hạ Linh mỉm cười thật ngọt ngào với , để lộ ra đôi lúm đồng tiền xinh xắn.
Cô mỉm cười với .
Huyền Ảnh khẽ dời ánh mắt chỗ khác, khóe môi khẽ nhếch lên.
Cô ngốc nhỏ này!
…
Chiếc xe sang trọng dừng lại ngay phía dưới tòa nhà căn hộ của cô. Hạ Linh bước xuống xe và bộ về phía lối vào.
Huyền Ảnh dõi theo bóng dáng mảnh mai cho đến khi cô khuất hẳn khỏi tầm mắt. Khẽ nhướng mày, tâm trạng lúc này vô cùng tốt. Ở phía đối diện, hai bỗng khựng lại. Y Hiểu Tuệ vừa tận mắt chứng kiến cảnh Hạ Linh bước xuống từ chiếc xe sang trọng kia.
Đó là một chiếc xe phiên bản giới hạn, hiện kh còn được bày bán trên thị trường nữa. Cô từng nghe lỏm được đám thiếu gia nhà giàu trong quán bar bàn tán xôn xao về việc làm để sở hữu được mẫu xe này; nhưng dù rủng rỉnh tiền bạc đến đâu, họ cũng đành bất lực vì xe đã ngừng sản xuất.
Tại Hạ Linh lại thể ngồi trên một chiếc xe sang trọng đến thế chứ?
Chủ nhân của chiếc xe đó rốt cuộc là ai?
Cửa kính của chiếc xe được dán phim tối màu nên Y Hiểu Tuệ kh thể rõ những ngồi bên trong. Tuy nhiên, đủ khả năng tậu được chiếc xe này chắc c là một gã đàn quyền thế, giàu và bụng phệ.
Chẳng lẽ Hạ Linh đang được một gã đại gia già b.a.o n.u.ô.i ?
- Hiểu Tuệ, em đang cái gì thế? – Châu Châu vòng tay qua vai Y Hiểu Tuệ, bàn tay lần mò sờ soạng lên n.g.ự.c cô.
- Bao giờ em mới chịu để vui vẻ một chút với Hạ Linh đây?
Chưa có bình luận nào cho chương này.