Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1299: Ta Là Bố Con
Sử Tiểu Kiều đứng phía sau, kinh hãi giận dữ tung chân đạp tung cánh cửa.
đang nổi trận lôi đình.
Móng tay cô cắm sâu vào da thịt lòng bàn tay khi cô nhận ra rằng hoàn toàn chẳng hề muốn cưới cô chút nào. Ngay cả lúc này đây, tất cả những gì bận tâm vẫn chỉ là Phong Linh Tuyết và con gái của cô .
Dường như chẳng mảy may nhận th cơn thịnh nộ , Sử Tư vui vẻ Huyền Ảnh nói.
- rể quý của ta, đừng nổi giận vào chính ngày hỷ sự của chứ. Ta nhất định sẽ trả lại Mộ Mộ cho con một cách bình an vô sự, nhưng mà...
Huyền Ảnh đứng sừng sững giữa căn phòng, chiếc áo vest đã được cởi bỏ, để lộ chiếc sơ mi đen bên trong cùng chiếc cà vạt thắt lỏng lẻo qu cổ. Toát ra từ là một luồng khí chất vừa đầy vẻ uy hiếp, lại vừa vô cùng quyến rũ.
dùng chiếc lưỡi gợi cảm l.i.ế.m nhẹ đôi môi mỏng, ánh mắt hướng về phía Sử Tư. Nheo mắt lại và nở một nụ cười nhạt, cất lời.
- Nhưng cái gì? Giờ lại muốn thêm thắt ều kiện nữa ?
- rể quý, đêm nay chính là đêm tân hôn của con và Tiểu Kiều, ta kh muốn bất cứ ều gì làm gián đoạn khoảnh khắc thiêng liêng . Thế nên, ta đã chuẩn bị sẵn một ly rượu trắng, bên trong pha thêm một chút “gia vị”. Chỉ cần hai hoàn thành trọn vẹn lễ hợp cẩn, ta sẽ trả lại Mộ Mộ, bình an vô sự.
Huyền Ảnh chằm chằm vào ly rượu trắng, trong mắt kh hề lộ chút giận dữ nào. chỉ khẽ nhướng mày, liếc mắt sang Sử Tiểu Kiều.
Sử Tiểu Kiều cảm th ánh mắt lướt dọc xuống cơ thể đầy đặn, quyến rũ của cô một cách đầy trần trụi và kh chút kiêng dè. Bị ánh mắt bắt trọn, cô cảm th vô cùng ngượng ngùng, khuôn mặt nh chóng đỏ bừng lên.
- Con rể yêu quý của ta, một khi con đã uống loại t.h.u.ố.c này, cách giải thoát duy nhất là ân ái với một phụ nữ. Kh còn cách nào khác đâu. Dù là tắm nước lạnh hay tự giải quyết cũng chẳng ích gì. Ta cũng biết Phong Linh Tuyết đang ở đâu, mà ở đây chẳng ai là kẻ ngốc cả, nên con đừng hòng tìm đến cô ta. Mộ Mộ vẫn còn nhỏ lắm, chỉ cần ấn nhẹ vào cổ con bé một chút thôi là xong đời ngay. Còn nếu con kh chịu làm chuyện đó với Tiểu Kiều, thì con sẽ chỉ c.h.ế.t vì cố kìm nén mà thôi.
Huyền lặng lẽ nghe hết những lời đó mỉm cười.
- thật kh ngờ lại thể dùng những thủ đoạn tàn độc đến thế vì con gái . Xem ra, cô ta quả thực xứng đáng bị ta “chơi” cho một trận.
nói thẳng thừng, kh chút kiêng nể.
Sắc mặt Sử Tiểu Kiều lập tức tái mét.
Sử Tư cũng sững .
Huyền bước tới chỗ , đoạt l ly rượu trên tay . cúi gương mặt tuấn tú xuống vào thứ chất lỏng trong ly, khẽ lầm bầm.
- Đừng lo, sẽ kh tìm cô đâu. Mà cho dù tìm nữa, thì cô cũng chẳng đời nào chịu đâu.
Nói , ngửa cổ uống cạn ly rượu trong một hơi.
…
Trong phòng.
Sử Tiểu Kiều tắm. Khi chiếc váy cưới màu trắng được trút bỏ, bộ nội y màu đỏ rực rỡ bên trong hiện ra rõ mồn một. Đôi chân trần của cô nhẹ nhàng lướt trên tấm t.h.ả.m trải sàn.
Vốn mang vẻ đẹp trời phú từ thuở nhỏ, Sử Tiểu Kiều sở hữu một thân hình vô cùng quyến rũ với những đường cong gợi cảm. Vòng n.g.ự.c trắng ngần của cô như muốn trào ra khỏi lớp nội y mỏng m, toát lên một vẻ đẹp đầy mê hoặc.
Cô bước trở lại căn phòng, nơi chiếc giường tân hôn được phủ một màu đỏ thắm, bên trên rải đầy táo tàu, lạc và những vật phẩm mang ý nghĩa may mắn khác. Bên khung cửa sổ, những ngọn nến đỏ đang lung linh cháy, và quan trọng hơn cả là…
Sử Tiểu Kiều đưa mắt hai tấm gi màu đỏ đặt trên chiếc kệ đầu giường. Đó chính là gi đăng ký kết hôn của cô và Huyền .
Bất kể Huyền cam tâm tình nguyện hay kh, thì sự thật vẫn là cô đã chính thức trở thành vợ . Trở thành Vương hậu của vị Vương t.ử Mặt nạ Bạc. Chẳng bao lâu nữa, sẽ trở thành Tổng tư lệnh quân đội, còn cô sẽ trở thành phu nhân của Tổng tư lệnh.
Sử Tiểu Kiều vẫn luôn tự cho rằng là duy nhất xứng đôi với . Phong Linh Tuyết thì quá yếu đuối, lại chẳng hề đáng mến chút nào.
Khẽ chớp hàng mi, cô ngước lên đầy vẻ thẹn thùng. Căn phòng ngập tràn trong thứ ánh sáng dịu nhẹ; Huyền Ảnh đang ngồi trên chiếc ghế sofa đặt ngay trước khung cửa sổ cao vút.
vận trên chiếc áo sơ mi lụa đen, chiếc cà vạt đã bị tháo bỏ và vứt hờ trên giường. Đôi chân dài của duỗi thẳng về phía trước, trong khi đang nhả từng làn khói thuốc.
Làn khói mờ ảo bao phủ l những đường nét gương mặt tuấn tú của ; dưới thứ ánh sáng vàng dịu của ngọn nến, dáng vẻ tuyệt mỹ khiến tr tựa như một bức tr sống động, đủ sức làm trái tim bất cứ ai cũng đập loạn nhịp.
Đúng lúc , Huyền Ảnh ngước mắt lên. Ánh mắt đen láy, sắc lạnh tựa thủy tinh của xuyên thẳng qua làn khói, dừng lại trên gương mặt cô khi cất tiếng.
- Lại đây.
Hai tiếng mang theo đầy vẻ uy quyền.
Sử Tiểu Kiều hoàn toàn bị vẻ quyến rũ của làm cho mê đắm. lẽ, tất cả những đàn luyện võ đều tự nhiên toát lên một thứ sức mạnh và sự dũng mãnh đặc biệt đến thế.
Cô cất bước, tiến về phía trước.
Chẳng còn vật cản nào ngáng đường, cô nh chóng đứng ngay trước mặt . Cô cảm giác như thể đang xuống cô từ một độ cao vời vợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1299-ta-la-bo-con.html.]
Huyền Ảnh rít một hơi t.h.u.ố.c thật sâu nhả khói, trước khi cất lời.
- Cởi quần áo ra.
muốn cô trút bỏ quần áo.
Sử Tiểu Kiều . Ở khoảng cách gần như vậy, cô thể th đôi mắt tuyệt đẹp của đã đỏ ngầu những tia máu, và những đường gân x trên cánh tay đang giật thon thót. vẻ như d.ư.ợ.c tính của t.h.u.ố.c đã bắt đầu phát huy tác dụng.
Nhưng vẫn kiểm soát phản ứng cơ thể tốt. Lúc nãy, cô hoàn toàn kh thể nhận ra bất cứ dấu hiệu nào.
Tuy nhiên, ánh mắt vẫn lạnh lùng và xa cách. Cô chẳng thể tìm th chút cảm xúc nào trong đôi mắt .
Sử Tiểu Kiều đưa tay lên, trút bỏ lớp nội y trên .
- Ảnh à. - Cô bước vào giữa hai chân từ từ cúi xuống.
Cô đưa tay ra, định tháo chiếc thắt lưng màu đen của .
Huyền Ảnh kh ngăn cản cô; chỉ cúi mắt xuống cô.
- cô lại vội vàng thế? Thật mất hứng.
Nụ cười trên môi Sử Tiểu Kiều bỗng cứng lại. Cô vốn là con gái của một vị tướng quân, là tiểu thư d giá của một gia tộc quyền quý. Dù đã từ bỏ tất cả vì , nhưng chưa bao giờ cô chịu đựng sự sỉ nhục đến thế này.
- Ảnh à, giờ em đã là vợ của mà.
Đáp lại cô, Huyền Ảnh chỉ khẽ cười khẩy ngẩng đầu lên, rít thêm một hơi t.h.u.ố.c lá.
- Lên giường .
Thế là Sử Tiểu Kiều đứng dậy và ngoan ngoãn leo lên giường nằm xuống. Cô chẳng nghe th bất kỳ tiếng động nào từ phía . Chắc hẳn vẫn đang tiếp tục hút thuốc.
Nhưng cô chẳng hề lo lắng chút nào. Loại t.h.u.ố.c mà cha cô đã cất c kiếm về d.ư.ợ.c tính cực mạnh. Nếu kh chịu chạm vào cô, sẽ bỏ mạng.
Huyền Ảnh hút hết ếu thuốc, dụi tắt nó vào chiếc gạt tàn. Sau đó, đứng dậy.
Chiếc giường lún xuống khi trèo lên.
Sử Tiểu Kiều ngước . đang cúi xuống phía cô, một tay đặt lên vòng eo mềm mại của cô. Lòng bàn tay thô ráp và ấm nóng; nơi chạm vào bỗng trở nên bỏng rát dần tê dại.
cúi mắt xuống, dùng một động tác dứt khoát tháo chiếc thắt lưng của ra…
…
Hai tiếng sau.
Mạt Mạt đẩy cửa bước vào phòng.
Cô được Sử Tư cử đến để kiểm tra tình hình của hai họ. Với kinh nghiệm dày dặn của , chỉ cần liếc mắt một cái là cô thể nhận ra ngay liệu họ giả vờ hay kh.
Khi bước lại phía giường, cô nhận th Sử Tiểu Kiều - lẽ vì quá kiệt sức - đã chìm vào giấc ngủ. Gương mặt cô đỏ bừng, còn trên làn da trắng ngần kia thì chằng chịt những dấu vết ân ái. Ga trải giường xộc xệch, và khắp nơi đều vương lại những dấu tích của cuộc hoan lạc vừa qua.
Quần áo vương vãi khắp sàn nhà, và trong kh gian vẫn còn phảng phất dư hương nồng nàn của cuộc mây mưa.
Mạt Mạt gật đầu đầy thỏa mãn. Họ đã làm được !
Đúng lúc , cánh cửa phòng tắm bật mở với một tiếng "cạch" khẽ; Huyền Ảnh bước ra sau khi đã tắm qua nước lạnh. vận trên chiếc áo sơ mi xám sạch sẽ cùng chiếc quần tây đen, tr chẳng còn chút dấu vết nào của tác dụng t.h.u.ố.c kích thích nữa.
Mạt Mạt hoàn toàn tin tưởng.
- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, xin mời ngài theo .
…
Huyền Ảnh bước vào thư phòng, và ngay lập tức, một bóng dáng nhỏ n đã hớn hở lao tới ôm chầm l .
- Chú đẹp trai!
Đó chính là Mộ Mộ.
Huyền Ảnh vội vàng quỳ xuống, ôm trọn thân hình bé nhỏ của cô bé vào lòng hôn lên khuôn mặt xinh xắn .
- Mộ Mộ à, ta kh là “Chú đẹp trai” đâu. Ta là bố của con mà. Con chính là con gái của Mẹ và Bố đ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.