Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn)
Chương 1300: Chương 1300: Cuộc Gặp Gỡ Tình Cờ
"Ta là bố của con..."
Những lời này vang vọng bên tai, khiến cô bé sững lại, trân trân với vẻ bàng hoàng.
Sau vài giây, đôi mắt tuyệt đẹp của Mộ Mộ đỏ hoe, những giọt nước mắt to tròn lăn dài trên má. Cô bé siết c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m vội vàng lau những giọt lệ.
Huyền Ảnh trở nên luống cuống. biết chẳng tư cách gì để mong Mộ Mộ gọi là "Bố", thế nhưng vẫn quyết định nói ra sự thật. Suy cho cùng, chính là cha ruột của con bé.
Nhưng chưa từng ngờ rằng lại khiến Mộ Mộ bật khóc.
Chẳng biết nói gì với con gái, đôi tay Huyền Ảnh chỉ biết luống cuống múa máy vô định. nhẹ nhàng lau khô nước mắt trên gương mặt Mộ Mộ cất giọng dịu dàng.
- Mộ Mộ à, tất cả là lỗi của Bố... Bố đã kh chăm sóc tốt cho con và Mẹ... nhưng Bố yêu cả hai mẹ con nhiều...
Mộ Mộ nức nở, dang tay ôm chặt l cổ Huyền Ảnh.
- Bố ơi...
Bố!
Mộ Mộ đã gọi là Bố!
Trái tim Huyền Ảnh đập thình thịch, m.á.u nóng dồn cả lên não. siết chặt Mộ Mộ vào lòng.
Con gái của .
- Bố ơi, con nhớ Bố nhiều lắm... Bạn bè của con ai cũng bố, chỉ mỗi con là kh thôi... Con yêu Bố nhiều lắm, nhiều lắm...
Mộ Mộ vùi mặt vào áo mà khóc, đôi tay vẫn siết chặt l cổ kh bu. Cô bé khóc nức nở đến mức nghẹn thở, những tiếng nấc nghẹn ngào, đứt quãng vang lên trên lồng n.g.ự.c .
Đôi mắt Huyền Ảnh cũng đỏ hoe. Dẫu cho trái tim và nhân cách của từng đen tối đến nhường nào, thì dường như Mộ Mộ đã chữa lành tất cả.
- Bố xin lỗi...
Mộ Mộ lắc đầu.
- Kh đâu ạ... Bố ơi, đừng bao giờ bỏ rơi hai mẹ con con nữa nhé... Mẹ đã chịu khổ nhiều lắm... biết bao nhiêu đã ức h.i.ế.p Mẹ và Mộ Mộ... Mẹ lúc nào cũng lén khóc một ... Sau này, Bố đừng để Mẹ khóc nữa nhé, được kh ạ?
Huyền Ảnh cảm th như một bàn tay vô hình khổng lồ đang bóp nghẹt lồng ngực, khiến khó thở đến tột cùng. kh dám nói với Mộ Mộ rằng chính cũng từng là một trong những kẻ bắt nạt .
Suốt ba năm qua, cô thực sự đã chịu đựng quá nhiều khổ đau.
Ngay cả con gái cô cũng biết rằng cô vẫn luôn lén lút khóc thầm.
Huyền kiên quyết gật đầu.
- Tất nhiên ! Bố sẽ bảo vệ con và mẹ thật tốt!
Mộ Mộ mỉm cười qua làn nước mắt, cất lời.
- Bố ơi, mẹ đâu ? Con nhớ mẹ lắm.
…
Trong phòng.
Suốt khoảng thời gian đó, Hạ Linh vẫn ngồi lặng lẽ trên giường, hai tay ôm chặt l đôi chân . Nước mắt trên gương mặt cô đã khô cạn, và một cơn mệt mỏi rã rời bỗng ập đến.
Hai mươi mốt năm đầu đời của cô đã trôi qua nh như một giấc mộng.
Cô biết rằng nhiều kh ưa ; cô tự hỏi liệu bản thân chút giá trị nào, ều gì đáng để khác tôn trọng và yêu mến hay kh. Những ký ức về quãng ngày sống tại Quốc gia A chỉ toàn là những tổn thương và nỗi đau.
Đúng lúc , cánh cửa khẽ mở ra với một tiếng động nhỏ, và một giọng nói ngọt ngào vang vọng vào.
- Mẹ ơi.
Hạ Linh sững , trái tim cô bỗng trào dâng một niềm yêu thương vô bờ bến. Ánh mắt cô vội vã hướng về phía cửa khi Mộ Mộ chạy ùa vào và lao ngay vào lòng cô.
- Mộ Mộ!
Sức sống bỗng bừng tỉnh trên gương mặt vốn đang tái nhợt của Hạ Linh; cô vội rời khỏi giường và ôm chặt l Mộ Mộ trong vòng tay.
- Mẹ ơi, con nhớ mẹ nhiều lắm! - Mộ Mộ vòng tay ôm l cổ mẹ và trao cho mẹ một nụ hôn.
Nước mắt Hạ Linh đọng lại trên hàng mi dài cong vút. Điều duy nhất cô kh hề hối tiếc trong cuộc đời này - và cũng là ều tuyệt vời nhất cô từng làm - chính là việc sinh ra Mộ Mộ.
Mộ Mộ dũng cảm hơn cô, kiên cường hơn cô, và cũng lạc quan hơn cô nhiều.
Mộ Mộ yêu thương mẹ hết mực, và chính là thiên thần nhỏ của mẹ.
Hạ Linh nâng niu khuôn mặt nhỏ n của Mộ Mộ trong lòng bàn tay, âu yếm ngắm và kiểm tra con từ đầu đến chân.
- Để mẹ ngắm con thật kỹ nào. Họ làm con bị thương kh? Họ ngược đãi con kh? Nếu th đau ở đâu, con hãy nói cho mẹ biết nhé; mẹ sẽ hôn vào chỗ đau để con hết đau ngay thôi…
Mộ Mộ mỉm cười rạng rỡ và nói.
- Mẹ ơi, con kh cả. Bố đã cứu con đ. Bố đã cứu con tới hai lần cơ.
Hạ Linh sững lại, từ từ ngước mắt lên. Một bóng dáng cao lớn, tuấn tú đang đứng ngay cạnh cửa. Huyền Ảnh... cũng ở đây .
đã cùng Mộ Mộ và đứng đó, lặng lẽ hai mẹ con cô suốt nãy giờ. Đôi mắt đen láy, trong veo như thủy tinh của dừng lại trên khuôn mặt cô; ánh mắt vừa ấm áp, lại vừa chất chứa bao nỗi niềm phức tạp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1300-cuoc-gap-go-tinh-co.html.]
Vừa th , Hạ Linh liền bu tay Mộ Mộ ra và đứng dậy.
lẽ cảm nhận được chút căng thẳng mơ hồ giữa cha mẹ , Mộ Mộ bèn bám chặt l ống tay áo của Hạ Linh một cách đầy bất an, khẽ hỏi.
- Mẹ ơi, chú Đẹp trai kia chính là bố của con ?
Hạ Linh cúi đầu xuống Mộ Mộ, trong khi cô bé cũng cẩn thận ngước lại mẹ . Cô bé thích "chú Đẹp trai" , nhưng... liệu mẹ buồn kh nếu cô bé tỏ ra thích chú ?
Khóe môi Hạ Linh khẽ cong lên, cô đưa tay âu yếm xoa đầu Mộ Mộ.
- Ừ, đúng vậy đ con. Đó chính là bố của con.
Một nụ cười rạng rỡ lập tức bừng sáng trên khuôn mặt Mộ Mộ.
Huyền Ảnh vẫn đứng bên khung cửa, kh dám bước vào trong. khẽ l.i.ế.m môi, giọng nói trở nên khàn đặc.
- Chờ mọi chuyện êm xuôi, sẽ sắp xếp ổn thỏa mọi thứ cho hai mẹ con em...
Hạ Linh cúi gằm mặt xuống, né tránh ánh mắt của khi khẽ đáp lại.
- Ừm.
Dù Huyền Ảnh muốn làm ều gì đó để xua tan bầu kh khí gượng gạo này, nhưng lại chẳng biết nên làm gì. Mọi lời nói của lúc này đều trở nên yếu ớt và vô nghĩa.
- Vậy... xin phép trước đây.
Ngay cả khi đã rời , Hạ Linh vẫn kh hề ngẩng đầu lên theo .
...
Huyền Ảnh khép cánh cửa lại. Đúng lúc đó, một tiếng thét thất th của Mạt Mạt bỗng vọng tới từ một nơi khác.
- A! ai kh, cứu với! Cô Sử kh còn thở nữa ! Cứu với!
Mạt Mạt hốt hoảng chạy bổ ra khỏi phòng, khuôn mặt tái mét. Cô cứ ngỡ Sử Tiểu Kiều chỉ đang ngủ vì quá kiệt sức, nhưng sắc hồng trên khuôn mặt Sử Tiểu Kiều nh chóng tan biến, để lại một cơ thể lạnh ngắt và vô hồn.
Khi Mạt Mạt cúi xuống kiểm tra hơi thở của Sử Tiểu Kiều, cô phát hiện Sử Tiểu Kiều đã hoàn toàn ngừng thở.
Sử Tiểu Kiều đã c.h.ế.t.
Mạt Mạt bàng hoàng nhận ra rằng đã bị lừa. Nỗi khiếp đảm dâng trào trong lòng Mạt Mạt khi cô về phía Huyền Ảnh - đang đứng sừng sững, đầy uy thế ngay trước mặt cô. Gương mặt tuấn tú tựa thần thánh của giờ đây lại nhuốm vẻ u tối và lạnh lẽo.
- … đã kh ngủ với Sử tiểu thư ? Kh… kh… kh thể nào. Ngoài cách đó ra, còn cách nào khác để giải trừ d.ư.ợ.c tính chứ…
Mạt Mạt run rẩy trong sợ hãi. Cô kh thể tin nổi rằng đàn đang đứng trước mặt lại thể hóa giải tác dụng của loại t.h.u.ố.c kia mà kh cần ngủ cùng Sử Tiểu Kiều.
đã làm thế nào mà kh cần chạm vào cô chứ?
Huyền Ảnh vẫn giữ vẻ mặt vô cảm.
- Đưa cô ta .
- Vâng.
Đúng lúc đó, A Châu vội vã chạy tới.
- Chủ nhân, Sử Tư đã nghe tin và đang bỏ trốn. Sử Tiểu Kiều đã c.h.ế.t, nên khi trở về, ta chắc c sẽ kích động quân đội và quay lại báo thù.
Trên gương mặt Huyền Ảnh, đôi môi mỏng chỉ khẽ cong lên.
- Ta sẽ đợi ta.
A Châu hiểu rằng Chủ nhân của đã hoàn toàn sẵn sàng cho một trận chiến.
- Chủ nhân! - Đúng lúc này, một nữ hầu hớt hải chạy tới.
- chuyện gì? lại vội vàng thế?
Nữ hầu toát mồ hôi lạnh vì sợ hãi.
- Chủ nhân, Hạ… Hạ tiểu thư đã rời cùng Tiểu tiểu thư ạ…
Hạ Linh đã bỏ , cô đã mang theo cả Mộ Mộ.
Tai Huyền Ảnh bắt đầu ù , thân hình đứng sững lại như hóa đá.
…
Tuyết Sơn Cư.
Huyền Ảnh khoác lên chiếc áo măng tô đen, sẵn sàng đuổi theo Hạ Linh.
- Đây là Tuyết Sơn Cư cơ mà. Làm cô thể cứ thế bỏ dễ dàng như vậy chứ? Nói ta nghe xem, cô đã trốn thoát bằng cách nào? - A Châu gặng hỏi.
Nữ hầu bật khóc nức nở.
- Chủ nhân, Điện hạ đến từ Quốc gia Z… đã ghé qua đây ạ…
Huyền Ảnh khẽ khựng lại bước chân khi thoáng th bóng dáng cao lớn đang đứng ngay trước mặt . Đó chính là Lục Dạ Minh.
Lục Dạ Minh đang bước về phía chiếc limousine của cùng Phan Mân, sẵn sàng rời .
Đúng lúc đó, một chiếc limousine dành cho nguyên thủ quốc gia, mang biểu tượng của Quốc gia Z, từ từ lăn bánh vào bãi cỏ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.