Cố Tướng Quân, Hào Phóng Chút Đi!
Chương 1:
1
Xe ngựa dừng lại, đuôi đoàn xe phía sau vẫn còn kéo dài tít tắp. Ta vén rèm, thò một bàn chân ra ngoài. Chiếc hài lụa mềm trắng như mỡ dê, mũi hài đính những viên ngọc trai nhỏ bằng hạt gạo. Vừa chạm đất, ngọc trai còn chưa kịp sáng lên thì đế hài đã đen kịt.
"Thúy Nhi." Ta rút chân lại: "Đem vứt , bẩn c.h.ế.t được."
Một bóng cao lớn che khuất ánh mặt trời, mang theo hơi lạnh buốt. Đó là một đàn cao ráo, gương mặt lạnh lùng, xương mày cao, hốc mắt sâu. Tr thì đẹp, nhưng lại phảng phất mùi m/á/u t, khiến ta th lạnh sống lưng. Áo giáp của đã bạc màu vì giặt nhiều, các cạnh mòn nhẵn, khắp như viết rõ ba chữ: nghèo mà hung.
"Do trại quân đội, kh phận sự miễn vào." Cố Trường Phong nói ngắn gọn.
Ta đưa gi tờ qua, tiện tay l khăn che mũi. liếc tờ gi, về phía đoàn xe dài phía sau.
"Lương thảo à?"
"Hành lý."
Khóe mắt Cố Trường Phong khẽ giật: "Tám mươi chín hòm?"
Ta thản nhiên đáp: "Áo quần bốn mùa bốn mươi hai bộ, phấn son mười sáu hộp, gương đồng sáu chiếc, trà ngon tám hũ, bánh ngọt một trăm hai mươi loại, chăn đệm mười ba bộ, bốn bức bình phong, hai chậu hoa lan… Dọc đường c.h.ế.t mất một chậu, làm ta bực cả , ngươi đừng mà chọc ta. Ta còn mang theo hai cuốn binh thư, thể cho ngươi mượn xem."
Đám lính lác xung qu đang ló đầu ra đều rớt cả hàm vì kinh ngạc.
"Để bạc lại." ném tờ gi trả ta: " thì biến ."
Ta chỉ tay vào đống hòm xiểng: "Mỗi hòm đều vài trăm lượng lót dưới, bạc liền với , kh bán lẻ."
Mười vạn lượng, đổi l một "cục nợ" đỏng đảnh với tám mươi chín hòm hành lý. Phép tính này, "Cố Diêm Vương" thừa hiểu cái nào hời hơn.
"Cho !"
quay bỏ , được vài bước thì khựng lại, chẳng thèm ngoảnh đầu, để lại một câu lạnh lẽo: "Ở đây mà khóc thì chẳng ai dỗ đâu."
"Cứ yên tâm." Ta đón l chiếc ô gi dầu màu hồng từ tay Thúy Nhi: "Bổn tiểu thư còn đang bận chỉ huy khiêng hòm, chẳng rảnh đâu mà khóc."
Đêm đó, ta trằn trọc trong lều đến bốn mươi bảy lần. Cái phản này cứng như cái mặt của Cố Trường Phong vậy. Đã thế cái lều rách này quá nhỏ, một nửa hòm xiểng của ta vẫn nằm ngoài trời hứng gió. Đó toàn là gỗ sưa đỏ thượng hạng, đáng giá hơn cái mạng Cố Trường Phong nhiều.
Nghe nói lều của trung quân khá rộng rãi? Được thôi, mai bảo dọn là xong.
2
Ta ép Cố Trường Phong dời khỏi lều trung quân chỉ trong vòng một nén nhang.
"Dọn ."
"Nơi đây là nơi bàn việc quân trọng yếu."
"Binh lính của ngươi cơm còn chẳng đủ ăn, còn bàn việc quân cái nỗi gì? Tám mươi chín hòm đồ của ta mà bị ẩm thì bán sạch các ngươi cũng chẳng đền nổi đâu."
ngồi trên chiếc ghế bành hỏng một chân, tay cầm cuốn binh thư rách nát, chẳng buồn ngước mắt lên: "Thêm một vạn lượng nữa."
Cuốn sách đóng lại. đứng dậy, cầm l cái gối gỗ mòn nhẵn, quay bước : "Thành giao."
Thật dứt khoát, đến một câu khách sáo cũng kh . Thúy Nhi chỉ huy khiêng hòm vào, vừa bước vào đã rùng : "Tiểu thư, lều này đối diện cổng Bắc, gió to quá... Nghe m lão lính già bảo phía Bắc là trại quân địch, lỡ đ.á.n.h nhau thì mũi tên đầu tiên sẽ b.ắ.n trúng chỗ này đ."
Ta ngồi trên chiếc ghế trải ba lớp đệm mềm, nhấp ngụm trà: "Lười dọn lắm, gió to càng tốt, để nó thổi bay cái vận đen ."
Dù mạng ta cũng lớn, Ôn Như Ngọc còn chẳng ám c.h.ế.t được ta thì m mũi tên bõ bèn gì. Sắp xếp xong xuôi, ta kiểm tra nhà bếp. Lão Lưu đang khu một nồi cháo xám xịt, bốc mùi chua nồng.
"Cái gì đây?"
"Thưa Thẩm tiểu thư, là cháo ạ."
"Nhà ta nuôi ch.ó cũng kh dùng thứ này." Ta l khăn che mũi, chê bai lùi lại ba bước: "Các ngươi lại , ai n gầy như que củi, gió thổi là đổ, định l gì đ.á.n.h trận? L xương sườn đ/â/m c/h/ế/t kẻ địch chắc?"
Mặt lão Lưu đỏ bừng, bối rối xoa tay kh nói nên lời. Ta l trong tay áo ra một xấp ngân phiếu, rút đại một tờ đập lên thớt: "Đi mua thịt , ba trăm cân."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-tuong-quan-hao-phong-chut-di/chuong-1.html.]
Lão Lưu ngẩn ra: "Cái này... Thẩm tiểu thư, kh nên đâu..."
"Ai bảo mua cho các ngươi ăn? Ta mua cho ta đ chứ." Ta chỉnh lại ống tay áo: "Dạo này bổn tiểu thư thèm thịt."
Cố Trường Phong ngang qua liếc ta một cái, như thể một con gà ngốc biết đẻ trứng vàng. Ta chẳng vừa, trừng mắt lườm lại. cái gì mà , chưa th giàu phát ên bao giờ ?
Cái tên này thật chẳng biết giữ kẽ gì cả, dây buộc trên áo giáp, cái nút thứ ba bên trái lại bị lệch. Cái nết ưa hoàn hảo của ta lại nổi lên , thật muốn chặt quách nó cho rảnh nợ.
3
Mẫu thân ta thuở nhỏ sống cạnh do trại ở cực Bắc.
Bà đã kể với ta nhiều lần rằng, ngoại tổ phụ vốn là một võ tướng vùng biên ải, trấn giữ Vĩnh An quan suốt mười một năm trời. Ông đóng quân ở lán trại nằm sát phương Bắc nhất, nói rằng nơi đó gần quân địch nhất, nếu biến, sẽ là đầu tiên x lên gánh vác.
Sau này, một trận ác chiến đã khiến bị thương ở chân nên giải ngũ. Trở về quê nhà, xoay xở buôn bán gấm vóc, muối sắt; cứ thế với một bên chân thọt, đã gây dựng nên cơ ngơi triệu lượng bạc.
Mẫu thân nói, ngoại tổ phụ dù đứng khập khiễng, nhưng bước chân còn vững chãi hơn hẳn đám nam nhân đôi chân lành lặn ở kinh thành.
Năm , phụ thân ta đang làm chức Lục sự tòng cửu phẩm ở Dương Châu – cái chức quan nhỏ như hạt mè. Ông ta đã "ba lần đăng tam bảo ện" mới cưới được mẫu thân ta.
Sau khi thành thân, ta dùng của hồi môn của bà để dọn đường thăng tiến. Bỏ ra hai mươi vạn lượng để lên chức Huyện thừa, ba mươi vạn lượng mưu cầu chức Tri huyện, lại vung thêm hơn hai mươi vạn lượng nữa để ều chuyển vào kinh làm Chủ sự Bộ Hộ. Chẳng m năm sau lại xoay xở lên tới chức Viên ngoại lang tòng ngũ phẩm.
Ông ta quả thực bản lĩnh, nhưng bản lĩnh cần bạc trắng mở đường.
Trang sức của mẫu thân ngày một ít , y phục mặc trên ngày càng giản dị, nhưng bà chưa bao giờ than vãn l một lời.
Bà đặt tên cho ta là Chiêu Chiêu, nói rằng đó là ánh sáng rạng rỡ, làm đường đường chính chính, trong sạch hiên ngang.
Phụ thân lại đặt nhủ d cho ta là Kiều Kiều, nói rằng con gái thì nên được nu chiều trong nuôi nấng.
Sau này, ta quả nhiên trở nên kiêu căng phóng túng vô cùng, mẫu thân cũng chẳng hề ngăn cản, chỉ thỉnh thoảng xoa đầu ta mà bảo: "Chiêu Chiêu giống ngoại tổ phụ của con, bướng bỉnh thật đó."
Năm bà ra , ta vừa tròn mười ba tuổi. Món hồi môn trị giá cả triệu lượng bạc, đến tay ta chỉ còn lại mười ba vạn.
Lý thị vốn dĩ là , chưa đầy một năm đã được phù chính. Việc đầu tiên bà ta làm sau khi bước chân vào cửa chính là cho sơn lại toàn bộ viện của mẫu thân ta.
Ba năm kế tiếp, kh ai đ.á.n.h ta, cũng chẳng ai mắng ta, chỉ là... kh còn ai th sự tồn tại của ta nữa.
Năm mười sáu tuổi, ta gặp Ôn Như Ngọc tại Bảo Hàn Trai. Kh tìm ta, mà là ta đã lòng bức vẽ hoa mai của trước.
khôi ngô, học thức uyên thâm, dạy ta vẽ tr, kể cho ta nghe những câu chuyện trong "Sơn Hải Kinh", đưa ta ra ngoại thành thả diều.
Ta mua cho bút Hồ, mực Huy, nghiên Đoan, vung tiền nghìn vàng kh hề chớp mắt.
cười, ta rung động, ròng rã suốt hai năm trời.
Trong hai năm đó, chưa từng chê ta ồn ào.
Ta cứ ngỡ đời này chỉ cần mỉm cười ta làm loạn là đủ . ở đây, những lời đàm tiếu xấu xa của đời tại kinh thành sẽ chẳng bao giờ lọt được vào tai ta.
Ai dám cả gan bàn tán về vị hôn thê của nhi t.ử Ôn Quốc c chứ?
Thế nhưng, tại buổi tiệc hủy hôn, lại thốt ra bốn chữ "tính tình kh hợp". Vẫn là giọng ệu dịu dàng y như lúc dạy ta vẽ hoa mai năm nào.
Ngoại tổ phụ vì vết thương cũ tái phát mà qua đời từ sớm, ngoại tổ mẫu cũng theo . Các cữu cữu của ta phiêu bạt khắp nơi, bặt vô âm tín.
Ta chẳng còn l một để dựa dẫm chống lưng.
Vì vậy, ta đã tìm đến nơi mà ngoại tổ phụ từng trấn giữ suốt mười một năm. Ta sống trong căn lều ở cực Bắc, nơi mà gió tuyết mạnh đến đâu cũng chưa từng thổi bay được ta.
Gió bên ngoài lùa vào lán trại, mành cửa đập vào nhau kêu lạch bạch.
Ta lật từ dưới đáy rương ra cuốn binh pháp cũ kỹ, bìa sách đã mòn vẹt kh còn rõ chữ, tùy ý ném sang bên gối.
Đêm nay, trời quả thực lạnh thấu xương.
Chưa có bình luận nào cho chương này.