Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cô Vợ Giả Ngốc

Chương 30: Điềm báo.

Chương trước Chương sau

Nụ hôn sâu dần mang theo bao cảm xúc hỗn loạn; y như thủy triều đánh úp lại cuốn phăng mọi ngổn ngang còn sót lại trong lòng Ngọc Ly.

Lúc này trái tim cô chỉ còn lại đàn này, theo đúng nghĩa trần trụi nhất giữa đàn và một đàn bà.

Siết lại vòng eo bé nhỏ, Duy Hoàng giam hãm phụ nữ của ở trong phạm vi chỉ thuộc về riêng . Đôi môi nóng bỏng trượt dần xuống cần cổ thon dài, tới đâu đốt lửa tới đó, để lại vô số những dấu vết ám .

Ánh mắt nóng rực của Duy Hoàng dừng lại trước nơi đẫy đà mềm mại kia sau đó cúi đầu, dùng răng cắn phần vải kéo trượt xuống. Đôi gò bồng trắng hồng hoàn toàn bị lộ ra ngoài, đẩy lên cao do bị lớp váy chèn lại dưới ánh ện càng thêm dụ hoặc khó cưỡng.

Ngực bị chèn, Ngọc Ly cảm nhận rõ sự căng tức nhưng đê mê khó tả. Cô theo ánh mắt của , mặt bất giác cũng nóng lên, tự nhiên lại chút ngượng ngùng kh dám .

Duy Hoàng ngừng lại giây lát, chóp mũi cao cọ lên đỉnh n.g.ự.c cô hít hà mùi hương mê .

Cô chống khuỷu tay nâng dậy, kinh ngạc vào gương mặt .

Duy Hoàng mỉm cười, cặp mắt như sói đói bốc lửa chỉ trực nhấn chìm Ngọc Ly vào sâu trong những cơn sóng lửa dữ dội.

rướn đặt lên môi cô những nụ hôn nhỏ vụn, âm th gợi tình từ cổ họng vang lên: “Vợ à, em đẹp.”

Dứt lời, cúi xuống ngậm l một bên nụ hoa, răng lưỡi trêu đùa qua lại như một đứa trẻ đăng hay say mút sữa mẹ. Bên còn lại bị kẹp giữa hai ngón tay vân vê xoa nắn, nhào nặn biến thành đủ mọi hình dạng.

Cảm giác đàn hồi săn chắc của dưới thân khiến Duy Hoàng sung sướng rên lên từng tiếng vụn vặn.

Ngọc Ly hé mắt đàn đang phát ra tín hiệu động tình trên , miệng cô nở nụ cười. Chiếc răng trắng nhỏ xinh cắn chặt đôi môi đỏ mọng ngăn lại tiếng ngâm nga thích thú.

Cô đặt một bàn tay trên mái tóc luồn vào lớp da đầu nhạy cảm kh ngừng vuốt ve cổ động.

Duy Hoàng chăm chỉ thưởng thức mỹ vị hết bên này tới bên khác, bàn tay còn lại từ lúc nào cũng đã rời khỏi eo cô di chuyển tới sau lưng tìm kiếm móc khóa giọt lệ, “rạc” tiếng kêu dứt khoát vang lên, chiếc váy lập tức lỏng lẻo bị đẩy trượt xuống bụng dưới.

đưa tay lên đỡ đầu đặt cô nằm xuống, sau đó rà môi trên đồi núi căng cứng cao ngất, xuống lỗ rốn nhỏ xinh. Môi lưỡi quét nhẹ trên làn da nóng bỏng tạo ra những vệt nước ngoằn ngoèo, châm lên từng luồng ện chạy tới đại não làm bật tung lớp phòng bị cuối cùng, rốt cuộc tiếng rên khe khẽ của Ngọc Ly cũng vang lên:

“Duy Hoàng, đừng hôn ở eo em, nhột.”

“Ưm… nghe kh hả?”

“Á… đừng ở chỗ đó!”

“Ừ.” Duy Hoàng vui vẻ cười đáp ứng sau đó chiếc váy cùng những thứ còn sót lại trên cô hoàn toàn bị ném xuống đất.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

cơ thể hoàn mỹ trước mắt, nhịn kh được cơn đói khát lại nhào tới, bàn tay tham lam chạy khắp cơ thể, đôi môi càng muốn tạo được nhiều ấn ký càng tốt. Đánh dấu phụ nữ này đã thuộc về riêng .

hôn lên môi cô thì thầm: “Vợ à. say em mất .”

Lời vừa dứt, Ngọc Ly lập tức đu lên cầm vạt áo giật mạnh. Hàng cúc b.ắ.n tứ tung để lộ ra cơ thể săn chắc bên dưới.

Ngay lập tức, đàn cúi ngấu nghiến đôi môi nuốt hết những tiếng ngân nga yêu kiều vào trong bụng. Bàn tay nhẹ nhàng trượt qua những đường cong cao thấp sau đó tiến vào một nơi đã ẩm ướt từ lâu.

Ngọc Ly hoàn toàn bị sóng to đánh úp chỉ biết thuận theo sự dẫn dắt vụng về của đàn . Cho tới khi một cơ thể mang theo nhiệt độ nóng kinh trần trụi áp xuống ghì chặt l cô vào lồng n.g.ự.c phập phồng, giọng nói dụ hoặc vang lên bên tai: “ bắt đầu nhé!”

Môi ngậm l vành tai cô, đầu lưỡi linh hoạt luồn vào khẽ đảo đánh lạc hướng sự chú ý. Bàn tay khác cầm cây gậy đã căng cứng đau buốt của rà rà nơi cửa động ướt át từ từ tiến vào.

Ngọc Ly căng , ôm chặt l lưng há miệng cắn vào bờ vai ở ngay trước mặt. Thoáng chốc căn phòng chỉ còn lại những âm th hoan ái dồn dập mãi kh dứt.

Ngọc Ly tỉnh lại lần nữa đã là gần trưa hôm sau, cả cơ thể cô chỉ còn lại duy nhất một cảm giác vô cùng mệt mỏi, và ê ẩm. Chiếc bụng đói meo xẹp lép đang sôi lên tạo nên những cơn khó chịu cuộn lên cổ họng.

Cô chống ngồi dậy, bên cạnh đã kh còn ai. Căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ, trên chiếc bàn ở gần đó một bộ quần áo và bữa sáng.

Ngọc Ly nhấc chăn lại những dấu vết đỏ hồng đậm nhạt trên cơ thể khẽ nhăn mặt, chất lỏng sền sệt bốc mùi dừa theo động tác ngồi dậy của cô cũng đang chầm chậm chảy ra ngoài. Kh biết trong đầu Ngọc Ly vừa nghĩ tới chuyện gì, cô vội vàng tung chăn, chạy vụt vào phòng tắm.

[ đang ở đâu vậy?] Ngọc Ly ăn xong bữa sáng lại bệ cửa sổ ngồi xuống đường phố phía dưới, soạn một tin n gửi .

Cô chờ tận ba mươi phút sau vẫn kh hồi đáp, cuối cùng dứt khoát bấm gọi.

Tiếng chu khô khốc vang lên, vẫn kh nhận.

Chẳng biết vì đã rung động nên con ta mới lo lắng tới sự được mất? Ngọc Ly linh cảm th chuyện gì đó kh hay đang diễn ra.

Đúng lúc này, ện thoại của cô cũng đổ chu, gọi là mẹ của cỗ thân thể này.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

“A lô?” Ngọc Ly bắt máy.

“Mẹ gọi để báo cho con, Ngọc Hà tỉnh . Nhưng bác sĩ nói con bé ngủ quá lâu nên cơ thể suy yếu, cần để bổ sung. Con đến bệnh viện .” Giọng nói kh chứa chút tình cảm của đàn bà kia cứ như một mệnh lệnh kh cho phép từ chối.

Ngọc Ly cau mày hỏi thêm một câu: “Chị tỉnh?”

“Nó tỉnh sáng nay, Duy Hoàng đang ở đây. Mẹ cho tới Song Thiên đón con . Ngoan đừng chạy loạn.”

“Vâng.” Ngọc Ly nhếch miệng nở nụ cười mỉa mai sau đó đứng đứng dậy ra khỏi phòng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...