Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cô Vợ Giả Ngốc

Chương 31: Đây là đứa em ngốc song sinh của con.

Chương trước Chương sau

Lúc này tầm mười, mười một giờ gì đó, Ngọc Ly cũng kh để ý, cô ra khỏi phòng là thẳng tới chỗ thang máy xuống sảnh đợi tới đón.

tới là một vệ sĩ mặc vest đeo kính đen khá quen nhưng nhất thời Ngọc Ly chưa nhớ ra được này là ai.

“Cô Ngọc Ly, mời cô.” Vệ sĩ lễ phép mở cửa xe cho Ngọc Ly. Cô rời Song Thiên tới bệnh viện tư nhân, nơi mà Ngọc Hà đã ở đó năm năm nay.

Đây là một bệnh viện quốc tế hiện đại, nghe nói chi phí ều trị ở đây vô cùng đắt đỏ. Kinh tế nhà họ Trần cũng kh thuộc dạng quá tốt để thể duy trì được những dịch vụ tốt nhất ở đây. Tất cả đều dựa vào cuộc hôn nhân với Võ Duy Hoàng mới được. Vừa huy động được cứu sống c ty, vừa tiền để duy trì chế độ chăm sóc đặc biệt cho con gái cưng, thế nên hà cớ gì bà Trần đã thẳng tay đẩy đứa con ngốc ra để làm vật thế thân.

Xe dừng trước cửa bệnh viện quốc tế Tâm An. Ngọc Ly ngập ngừng một chút sau đó vẫn nén lại sự xấu hổ lên tiếng hỏi đàn mặc vest đang ngồi tại ghế lái.

thể cho vay năm mươi nghìn tiền mặt được kh, đọc số tài khoản sẽ b.ắ.n sang cho .”

đàn mặc vest hơi sửng sốt, đôi mắt sau cặp kính đen liếc nh qua kính chiếu hậu về ngồi phía sau, ta g giọng nói: “Cô Ngọc Ly, , cô kh cần trả lại đâu.”

Nói ta l ví rút ra đưa cho cô năm mươi nghìn. Ngọc Ly do dự chưa cầm.

“Nếu kh đọc số tài khoản, sẽ kh nhận, cũng thể vào kia hỏi vay khác.”

đàn cười khổ. Đường đường là vợ của tổng giám đốc Song Thiên mà lại chạy vay tiền khắp nơi thì còn ra thể thống gì. Huống hồ nơi này ai cũng đều thuộc tầng lớp trên của xã hội, cũng sẽ biết cô.

ta đành đọc số tài khoản, sau khi nhận được th báo chuyển tiền thành c, Ngọc Ly mới cầm tờ tiền cảm ơn bước nh vào bên trong bệnh viện.

thẳng tới quầy bán thuốc mua một liều khẩn cấp, sau đó ra cạnh cây nước. Rót một cốc nước ấm, những ngón tay Ngọc Ly lạnh toát hơi run rẩy bóc viên thuốc từ bao phin ra ném vào trong miệng. Nước mắt nóng hổi kh kịp ngăn lại trượt ra ngoài hốc mắt lăn xuống gò má.

Vị thuốc đắng chát nơi đầu lưỡi, cái đắng ngấm cả vào trong tim, tới mọi tế bào của cơ thể.

Ngọc Ly bật cười, nụ cười cứng đờ và méo mó. Cô uống từng ngụm nước ấm, tay cầm cốc cũng run lên, cuối cùng dứt khoát ném cái cốc còn hơn nửa số nước vào thùng rác bên cạnh tìm thang máy lên lầu.

Bệnh viện này lớn, Ngọc Hà lại nằm ở khu vip nên hoàn toàn tách biệt với những chỗ khác. Đó là một toàn nhà cao tầng nằm ở phía tây của bệnh viện.

Lúc này hành lang bằng kính ngập tràn ánh nắng, đang là giữa thu nên ánh nắng kh quá gắt nhưng cũng chả m dễ chịu.

Tầm mắt Ngọc Ly chút kh rõ ràng, cô cứ thế vô định bước về phía trước như một con rô bốt đã được lập trình sẵn.

Trước cửa phòng bệnh, tiếng nói cười vui vẻ của bà Trần vọng ra: “Hà à, con kh biết đâu. Những ngày con nằm viện Hoàng chính là đã chăm lo thuốc thang và tìm bác sĩ giỏi để hỗ trợ đ.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Đúng vậy, c ty của cha cũng là nhờ Hoàng giúp đỡ.” Ông Trần cũng nịnh nọt.

Kh th hai nhân vật chính nói gì, chỉ hai vợ chồng họ Trần thi nhau tung hô.

“Khỏi bệnh về đó sống con đối xử thật tốt với Hoàng nhé!” bà Trần căn dặn.

Ngọc Ly đứng ngoài nghe toàn bộ câu chuyện, cô kh biết lên vào hay ra về. Nhưng dù Ngọc Hà đối với cô chính là ơn cứu mạng… Suy cho cùng Ngọc Ly vẫn muốn tận mắt bộ mặt của Duy Hoàng lúc này là như thế nào, vì vậy cô đưa tay gõ cửa.

“Vào .” Tiếng đàn bên trong vọng ra. Ngọc Ly hít một hơi sâu, chuyển trạng thái của về biểu hiện ngốc nghếch bước vào.

“Đến à?” Bà Trần quay ra nói một câu lại quay vào nắn bóp tay chân cho Ngọc Hà.

Ông Trần hừ một tiếng kh nói gì.

Duy Hoàng đang ngồi trên chiếc ghế sô pha đơn cạnh cửa sổ, ánh nắng chiếu vào gương mặt sáng ngời như một thiên thần, nhưng trong mắt Ngọc Ly lúc này thật đau mắt.

Cô liếc qua tất cả mọi về phía giường cất tiếng chào: “Chị.”

“Đây là ai?” Ngọc Hà chợt hoảng hốt trợn mắt hỏi: “ cô ta lại gương mặt của con?”

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Bà Trần giơ tay kéo mạnh Ngọc Ly ra sau , hành động quá đột ngột khiến cô lảo đảo suýt ngã.

“Đây là đứa em ngốc song sinh của con, mẹ đã nói còn gì.”

“À, chào em.” Ngọc Hà gượng cười chào.

Ngọc Ly cau mày trên giường, gương mặt trắng bệch hốc hác, nhưng đôi mắt vẫn đẹp. Nó như một bầu trời đen th lãnh kh vướng chút tạp niệm nào.

“Ông mau gọi bác sĩ , bảo là tới .” Bà Trần quay sang thúc giục chồng.

Ông Trần hừ một tiếng đứng dậy ra ngoài, chẳng m chốc bác sĩ và y tá đều tới.

“Chúng cần xét nghiệm trước sau đó mới truyền được.” đeo thẻ bác sĩ trưởng khoa Duy Hoàng nói.

khẽ gật đầu, vậy là Ngọc Ly được chỉ định ngồi vào chiếc ghế sô pha đối diện.

Hai cách nhau một cái bàn nhưng đã xa cả một vòng trái đất, ngay cả ánh mắt cũng kh còn dành cho nhau nữa.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...