Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 45: Đi xin bùa định hồn
Những tia sáng vàng tươi xuyên qua hàng trúc thân vàng óng ả chiếu vào sân gạch nhà họ Võ, phủ lên trên thân hình mảnh khảnh của một cô gái đang chăm chỉ quét dọn. Duy Hoàng ngồi ở bàn đá cạnh đó uống trà miệng cười toe toét kh ngậm lại được.
Đây chính là hình mẫu của một vợ hiền dâu thảo chứ còn gì.
Nhưng mà cười chưa được bao lâu thì bầu kh khí bất chợt bị phá tan bởi một cuộc ện thoại từ biệt thự gọi tới.
“ chủ, một giống hệt mợ chủ cùng một phụ nữ tới đây. Họ nói cô ta là vợ của , dáng vẻ hung dữ.” Cô giúp việc run rẩy nói.
“Đang ở đâu?” Duy Hoàng lạnh giọng hỏi lại.
“Ở phòng khách ạ.” Giọng nói của cô giúp việc phần gấp gáp.
“Cô cứ làm việc của , mặc xác bọn họ. Ngồi chán tự khắc .” Duy Hoàng trầm giọng đưa ra cách xử lý, liếc mắt Ngọc Ly khẽ cau mày.
Nhà họ Trần còn muốn chơi trò gì? Cảm th dễ bị bắt nạt lắm hay ?
“Hoàng, Ngọc Ly hai đứa vào ăn sáng !” Bà Lam ở trong phòng ăn gọi với ra.
“Vâng ạ.” Ngọc Ly ném vèo cây chổi đang cầm trên tay vào góc sân chạy ra giếng múc nước rửa tay.
“ kh định ăn sáng à?” Cô Duy Hoàng đang ngồi ngây ra lập tức lên tiếng hỏi.
đứng dậy vòng tay ôm l eo kéo cô vào nhà, khóe miệng hơi cong lên thốt ra một câu nịnh nọt: “ lại kh ăn, thiếu một bữa là sức lực hao hụt, thể phục vụ được vợ yêu chứ!”
“Ăn với chả nói!” Ngọc Ly huých vào eo một cái chạy tới giúp bà Lam bê cái khay đựng hai tô phở ra bàn.
Ông Trung đang ngồi ở một bên đọc báo, ngước mắt lên Duy Hoàng đưa sang.
Trang nhất tờ báo Cuộc Sống đưa tin về một cô gái đã bình phục sau năm năm nằm trong phòng chăm sóc thực vật.
cha gật đầu lên tiếng: “Cha mẹ th trong thế nào ạ?”
“M cái chuyện đó là gì, cha mẹ vẫn còn khỏe lắm.” Bà Lam cũng bê cái khay cùng Ngọc Ly ra tới bàn ăn. “Mẹ cũng xem tin tức , hai đứa tính thế nào?”
Duy Hoàng nhận l tô phở hít một hơi thoả mãn cười, vừa dùng đũa đảo vừa nói: “Con và cô đã làm xong thủ tục ly hôn ?”
Mặt tỉnh bơ nói ra một câu kh đầu kh cuối khiến hai bà ngây ngốc chưa hiểu gì.
Lý hôn cái gì?
“À, là lúc trước đứng tên trong gi đăng ký kết hôn là Ngọc Hà.” cha mẹ nói thêm: “Ngọc Ly cũng biết chuyện này .”
“Hai đứa…” Bà Lam thở dài sang Ngọc Ly, “Chắc lúc trước con khổ tâm lắm kh?”
“???” Ngọc Ly.
“Cha mẹ mau ăn , lát con chuyện muốn nói ạ.” Duy Hoàng vẻ khá sốt ruột giục một câu.
“…” Ngọc Ly: Chẳng là ở đây m ngày cơ mà, tự nhiên lại trở nên nôn nóng như vậy?
Hai bà nhau bĩu môi lắc đầu.
***
Ông Trung cầm chén trà lên uống một ngụm, sắc mặt khá ngưng trọng hỏi lại một câu: “Nói như vậy, Ngọc Ly là một từ nơi khác kh may bị tai nạn đã nhập vào con bé ngốc Ngọc Ly của nhà họ Trần?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-45-di-xin-bua-dinh-hon.html.]
Duy Hoàng gật đầu. cầm l bàn tay hơi lạnh của cô trấn an.
“Vậy con bé ngốc kia đâu?” Ông Trung lại hỏi.
“Con kh biết, khi tỉnh dậy đã th bản thân ở đây ạ.” Ngọc Ly rụt rè trả lời.
“Vậy liệu… nếu một ngày nào đó con lại… mất thì ?” Bà Lam lo lắng hỏi.
“Con kh biết.” Ngọc Ly lúng túng đáp.
“Kh được, mẹ lên chùa xin sư thầy tấm bùa định hồn. Hai đứa đợi mẹ chưa được về ngay đâu.”
Lời vừa dứt thì bà Lam cũng đã nh ra sân l xe ện phóng vọt khỏi cổng trước sự ngơ ngác của ba còn lại trong nhà.
“Cha, con xin lỗi vì đã kh nói rõ ngay từ đầu ạ.” Ngọc Ly áy náy Trung.
“Con bé này, con nói ra thì ai sẽ tin, khi lại cho rằng bệnh tình của con ngày một nặng chứ!” Ông Trung sống đã ngoài năm mươi năm, cũng chưa từng gặp trường hợp nào như thế này. Đúng là cuộc sống muôn hình muôn vẻ, đôi khi tạo hóa xoay vần chẳng ai thể ngờ được.
“Con cảm ơn cha.” Ngọc Ly xúc động nói.
Trong lòng cô như vừa một dòng nước ấm tràn qua, vỗ về hàn gắn mọi tổn thương từng chịu đựng.
Cô thầm biết ơn cuộc sống, biết ơn số phận đã cho cô được sống thêm một lần nữa, đã bù đắp cho cô một gia đình một mái ấm trên cả tuyệt vời.
Cô tự hứa với lòng , từ nay về sau sẽ tu tâm dưỡng tính tích đức trả lại ân nghĩa của cặp cha mẹ chồng này.
Cái xã hội này tìm đâu ra được hai như họ chứ! Thế mới biết cô may mắn nhường nào.
Nhưng mà Ngọc Ly cũng đâu biết, bà Võ vốn dĩ cũng kh những thương nhân buôn bán bình thường. Bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống từ lâu đã giúp họ thấu lòng . Vậy nên ngay cả cách nuôi dạy Duy Hoàng cũng khác biệt.
ngoài vào đều th được tự do phát triển trên một nền tảng tự lập và hậu thuẫn vững chắc.
Tuy thế lại m ai hiểu được, cái tự lập của Duy Hoàng được luyện từ đâu?
Từ vùng n thôn nghèo đói, từ trại huấn luyện đặc vụ nhí, cũng là từ ngay trong mọi thành tựu mà tự nỗ lực để đạt được.
Ông bà Võ chỉ trách nhiệm đứng quan sát và động viên, truyền lửa yêu thương cho con trai.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Chỉ thế!
Kh bao che kh làm thay, kh giúp đỡ kh dìu từng bước .
cách nuôi dạy con cái như vậy đương nhiên là kh thèm để ý tới thân phận địa vị của Ngọc Ly . Bởi cái mà họ cần ở cô chính là nhân cách và tình yêu dành cho con trai . Việc Duy Hoàng chọn cô gái đã từng cứu mạng bà, âu cũng chỉ là một chút ấn tượng tốt khởi đầu mà thôi.
Về sau càng quan sát nhiều, tiếp xúc nhiều cá tính dí dỏm tinh nghịch của Ngọc Ly càng khiến bà quý mến. Bây giờ mà kẻ nào động tới con dâu của họ chắc c sẽ kh được yên.
Con dâu thì cần được đặt trong vòng tay để bảo vệ nâng niu.
Đâu thể giống như cách nuôi dạy con trai được!
Ông Trung Ngọc Ly bằng ánh mắt hiền từ nói: “ cùng một nhà kh cần nghĩ ngợi. Nhưng Hoàng nó nói Ngọc Hà tìm tới biệt thự, hay là hai đứa cứ lánh ở đây một thời gian .”
“Cô là một tốt, chắc là bị khác xúi giục thôi ạ. Con muốn về xem tình hình như thế nào.” Ngọc Ly cũng muốn giúp Ngọc Hà nh chóng l lại ký ức, được vậy thì thể vụ hỏa hoạn năm xưa cũng sẽ m mối.
Kẻ thực sự đứng sau tổ chức L đã bị mất dấu. Nếu như bây giờ bắt được cô ả Lyan lẽ mọi chuyện mới coi như kết thúc.
Đây chính là một con đỉa dai dẳng bám miết con mồi kh chịu bu tha khi chưa đạt được mục đích.
Chưa có bình luận nào cho chương này.