Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 46: Đúng là ngu mà
Sau khi bà Lam đon đả cầm cái túi nhỏ bằng hai đầu ngón tay bên trong đựng lá bùa của đại sư trên chùa đưa cho Ngọc Ly, còn dặn dò thêm đủ thứ cần lưu ý mới tạm yên tâm thả cho hai rời .
Xe dừng trước cửa, Ngọc Ly vừa xuống xe còn chưa kịp vào nhà đã nghe th tiếng quát của một đàn bà vang lên: “ chủ nhà các đâu , mau gọi về đây.”
Hẳn đó là bà Trần.
Nghe cái giọng ệu hách dịch rõ đáng ghét.
Bà ta th cô giúp việc vẫn đứng im kh nhúc nhích lập tức nổi giận x tới uy hiếp: “Cô mà kh gọi, sẽ đập phá chỗ này đổ vạ sang cho cô, khiến cô đền mệt.”
“Bà Trần, bà chính là phụ duyên nhất từng gặp đ!” Duy Hoàng nghe nhắc tới đập đồ liền vội vã vào nhà, liếc đàn bà ch chua đang sắp chạm móng vuốt tới cái bình cổ của ở trên giá, giọng nói mỉa mai lại vang lên: “Kh chỉ duyên dáng mà còn thích x vào nhà của khác bu lời uy hiếp. thể gặp được như bà trong cuộc đời này chẳng nhẽ chính là nghiệp tích lại từ những kiếp trước hay ?”
Câu trước Duy Hoàng nói ra, bà ta còn tưởng đàn trẻ đẹp trai này hôm nay lại rộng lượng khen , thế mà câu sau đã vả cho bà ta một cái ê ẩm cả mặt.
Bà Trần cười gượng nói: “ Hoàng, hiểu lầm , chúng ta thể gặp nhau chính là thiện duyên, thiện duyên.”
Thiện cái con khỉ!
Ngọc Ly chợt rùng , lớp da trên mặt của đàn bà này đúng là dày nha.
“Thiện duyên như bà làm lại ngứa tay, c ty nhỏ đó làm ăn vẻ khá kh?” Duy Hoàng về vị trí ghế sô pha đang ngồi, đứng im một chỗ kh nh kh chậm nói.
“Đương nhiên ! xứng với Song Thiên của !” Bà Trần vui vẻ hùa lời cố tình làm như kh hiểu sự đe dọa của .
“Ồ, hợp tác một lần là đủ !” bắt đầu th mỏi mồm, muốn nh chóng tống cổ hai này ra khỏi nhà nên nói tiếp: “ kh ý định tạo mối quan hệ gì với nhà bà nữa, về thôi.”
Bà Trần nghe vậy liền trợn mắt há hốc mồm. Kh đến một phút đồng hồ, bà ta đã bị đàn này nói móc tới tận hai lần.
Dáng vẻ lịch sự hào phóng trước kia của ta đâu , hôm nay lại giống một bà bán cá ngoài chợ lắm ều chua ngoa như thế? Chắc c là đã bị nhiễm thói hư tật xấu của con r kia.
Nghĩ vậy, bà ta chợt thay đổi sắc mặt tiến thêm một bước cất lời nịnh hót, vì tương lai của Ngọc Hà bà ta nhất định thể chịu được nỗi nhục trước mắt này.
“ Hoàng, bác sĩ ều trị của Ngọc Hà nói, con bé cần ở bên gần gũi thì mới mau bình phục. Mà xét xét lại chỉ và em gái là thân thiết với con bé nhất. Vậy nên mới đưa con bé đến đây.”
Ngọc Ly trầm mặc nãy giờ bỗng lên tiếng: “Để chị lại sẽ chăm sóc, còn bà thì kh cần.”
Từ đầu đến giờ cô đều quan sát biểu hiện của Ngọc Hà, cô quá thong dong bình tĩnh, cứ như một mặt hồ phẳng lặng chẳng hề bị xao động bởi những trận gió lốc vừa tạt qua.
Nếu như trước kia, hẳn là sẽ nói đôi ba câu chứ? Hoặc giả mất ký ức thì một con cũng kh thể cứ im lặng ngồi đó mẹ bị hạ nhục.
Cho dù bà ta cũng chẳng hề oan ức.
Nhưng biểu hiện này bất thường.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Theo như bác sĩ nói Ngọc Hà là tạm thời bị mất ký ức, chứ đâu mất trí khôn.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Bà Trần nghe Ngọc Ly nói vậy sắc mặt lập tức trở nên ngoan độc, bà ta trừng mắt lên quát: “Mày kh quyền lên tiếng ở đây.”
“Một là cô ta ở lại, hai là mẹ con nhà bà cút khỏi nhà .” Duy Hoàng lạnh lùng lên tiếng.
Giọng nói mang theo ngữ ệu đe dọa vô cùng rõ ràng.
Bà Trần sợ hãi rụt cổ lại, tròng mắt đảo qua đảo lại tính toán.
Dù thì bà ta cũng đã đạt được mục đích. Như vậy cũng tốt.
Thế là đàn bà bước tới ghé vào tai Ngọc Hà dặn dò gì đó mới lúng túng cúi đầu thẳng.
Bà ta vừa khỏi thì Ngọc Hà im lặng nãy giờ cũng lên tiếng: “Thế nào? Trước kia chị đối tốt với em như vậy, thế mà em báo đáp chị ra ? Nhân lúc chị nằm một chỗ ngang nhiên cướp chồng của chị. ? bị chị nói trúng nên kh dám lên tiếng?”
Ngọc Ly nghe vậy chỉ cười tủm tỉm khiến Ngọc Hà nhất thời thất thần, chẳng lẽ là vừa nói sai?
Bản gi đăng ký kết hôn còn kia.
Ngay cả đơn ly dị cũng vừa mới ký, chẳng cần ra tòa, cứ như thế là xong. thể được. Lời cô nói ra hợp tình hợp lý.
“Ai đã nói với chị ều đó?” Ngọc Ly tới ngồi đối diện với Ngọc Hà chống tay vào cằm hứng thú hỏi.
“Đã là sự thật thì cần gì nghe ai nói, gi trắng mực đen rõ rành rành.”
“Gi trắng mực đen đôi khi cũng là giả. Thậm chí ngay cả những thứ chị th cũng chưa chắc đã là thật.” Ngọc Ly bật cười đáp lại một câu đầy ẩn ý.
“Cho dù em phủ nhận, thì việc chị từng là vợ của Duy Hoàng cũng vẫn là sự thật?” Ngọc Hà nhếch mép chỉ tay vào Duy Hoàng nói tiếp: “ ta chị kh cần nữa, nhưng chị muốn ở đây với em.”
Ngọc Hà nói xong liền đứng dậy lướt qua trước mặt Duy Hoàng bước lên lầu: “Chỉ phòng của em cho chị!”
“Ơ... ơ...” Đây là kiểu thái độ gì?
Ngọc Ly trợn mắt sang Duy Hoàng, mỉm cười dùng khẩu hình nói nhỏ: “Tối em ngủ phòng .”
Ngọc Hà được vài bậc thang liền dừng lại, quay đầu lạnh lùng xuống: “Còn kh mau chỉ phòng của em.”
Đúng là tính cách vẫn mạnh mẽ bá đạo như vậy .
Nói xong, kh đợi Ngọc Ly phản ứng lại, Ngọc Hà đã lên tới tầng hai. Ngọc Ly th vậy vội vàng đuổi theo. Với cá tính của Ngọc Hà cô thừa biết nếu kh mau chỉ, cô sẽ sẵn sàng đạp tung cửa để tìm từng phòng cho mà xem.
Phòng khách chỉ còn lại Duy Hoàng, bất đắc dĩ cười khổ: “Lúc này mới cảm th vợ yêu nói đúng. Bao nhiêu cách kh chọn, lại chọn kết hôn với nữ tướng nổi tiếng của trường. Đúng là ngu mà!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.