Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 48: Ếch chết tại miệng
Tuấn Kiệt đứng bên ngoài cửa đã nghe hết cuộc nói chuyện ện thoại của Lyan, đầu l mày ta cau chặt lại vô cùng tò mò mà cô ta đang nhắm tới là ai, cùng với cái tên bác sĩ kia thì mối quan hệ gì?
Nhưng hình ảnh của trên màn hình kia ta biết, đó chẳng là vợ của tổng giám đốc Song Thiên hay ?
Ngay lúc Tuấn Kiệt định xoay chuồn thì Lyan từ trong phòng lại lên tiếng: “Cho dù cô là Ngọc Ly này hay Ngọc Ly kia, một khi đã là mà Lyan muốn diệt, đều chết!”
Sau đó cô ta lại gọi một cuộc gọi khác, ra lệnh cho giám sát chặt chẽ Ngọc Hà, còn trao toàn quyền cho kẻ đó tự xử lý nếu cô dấu hiệu chống đối.
“Mẹ kiếp, nếu biết cô ta nhận vụ này nh như thế thì đã cài camera nhãn cầu .” Lyan cay cú đập tay xuống mặt bàn: “Giờ đâu mất c thả gà ra đuổi.”
Cô ta tức giận tắt máy đẩy ghế đứng lên, ra khỏi phòng riêng xuống tầng. Bóng dáng lẳng lơ theo bậc thang lượn qua hầm rượu của biệt thự, cô ta muốn rút một chai vang trong lô mới nhập về.
Nhưng vừa bước qua cánh cửa, Lyan đã th ngay một đàn tuấn cao lớn đang ngồi trên chiếc ghế đơn cạnh quầy bar.
"Lyan, hầm rượu này của em phong cách ấn tượng, thể nhận ra gu thẩm mỹ đặc biệt của em!" Tuấn Kiệt vờ vịt nói một câu.
Dáng vẻ cố tỏ ra tự nhiên như kh chuyện gì.
Nếu như kh tới ánh mắt kh chút tình cảm nào kia, thể Lyan đã tin những gì ta nói là thật. Cô ta nhếch miệng cười, cũng chẳng để ý, lắc m.ô.n.g tới giá l một chiếc ly cổ cao rót một phần vang đỏ ngồi vào cái ghế trống bên cạnh Tuấn Kiệt, âm th nhẹ nhàng hệt như một ca sĩ đang ngân nga hát cất lên: “Kh nghĩ tới lại thích chỗ này của em. Mã khóa phòng ngủ cho tới phòng giải trí... cũng đều là vân tay của đ.”
Cô ta vừa nói vừa liếc mắt lên trên lầu.
Nơi mà Tuấn Kiệt bài xích chưa từng đặt chân lên.
Đ là cô ta nghĩ thế!
Ngón tay Lyan chạm khẽ vào mu bàn tay Tuấn Kiệt vẽ theo đường ngoằn ngoèo của những mạch m.á.u đang mạnh mẽ đập.
Đáy mắt đàn giấu một tia lạnh lẽo, ta cầm cốc rượu lên nhấp một ngụm nói: “ nhận được tin tổ chức L bị tấn c nên muốn tới xem tình hình của em thế nào. Th em ở nhà là biết ổn đúng kh?”
“Ồ, cảm ơn . Kh gì đáng ngại, cái ổ nhỏ đ thì đáng gì. Mà chủ vẫn đang chờ câu trả lời của đ.” Lyan đặt một bàn tay vuốt ve sau lưng Tuấn Kiệt. Mùi hương nam tính toát ra từ cơ thể của đàn này khiến cô ta mê luyến bao nhiêu năm kh quên được.
Lúc Lyan được Mod tuyển chọn vào tổ chức, hơn m tuổi này đã hấp dẫn cô ta, suốt bao nhiêu năm cô ta luôn nỗ lực để chạm tới tim ta; nhưng khoảng cách vẫn cứ chẳng gần cũng chẳng xa.
[Tất cả cũng chỉ vì con r kia, nếu như kh nó chắc c Tuấn Kiệt lựa chọn sẽ chính là .]
“Tuấn Kiệt, đừng để em chờ quá lâu, em đã l tính mạng của ra đặt cược, dùng chính bản thân để đổi l sự tin tưởng của chủ, giúp l bản d sách kia. cũng nên báo đáp lại em.” Lyan thẳng t đưa ra yêu cầu, ngón tay cô ta đang chạm tới yết hầu khẽ gõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-48-ech-chet-tai-mieng.html.]
Tuấn Kiệt biết Lyan muốn nói tới chuyện gì, lại nghĩ tới chính cô ta đã ép hạ sát với Ngọc Ly để bảo mật d tính hai mang cho . Nếu được ta đã thể phản c , nhưng mối thù cả nhà bị sát hại ta chưa trả được, nên đã tương kế tựu kế sắp xếp cho Ngọc Ly kết cục đó.
Đáng tiếc, chắc là trời cũng kh tha thứ cho ta nên Ngọc Ly mới như thế, chính là bị ta tự tay hại chết. Nỗi đau đớn khi tự tay kết thúc sinh mệnh của một quan trọng đối với , chỉ ta mới thể hiểu nổi. Vậy mà bao năm qua vì muốn đạt được mục đích đến cùng, ta đã ngậm đắng nuốt cay vờn qua vờn lại với con đàn bà này.
Nói kh mệt mỏi là giả.
Bàn tay cầm cốc rượu của Tuấn Kiệt siết chặt lại, lửa giận trên đầu ta bốc lên ngùn ngụt, chỉ thiếu một chút nữa thôi là đã biến thành hành động mất . Cả ngàn vạn lần trong mơ Tuấn Kiệt muốn một chưởng chụp c.h.ế.t cô ta để báo thù cho Ngọc Ly.
Nhưng kh thể.
Đối với một sát thủ như ta, sự bất lực này chính là thất bại.
Kh xứng đáng với tình yêu, cũng chẳng xứng đáng được nghĩ tới Ngọc Ly, vì cảm th quá hổ thẹn.
"Em kh việc gì thì trước, chừng nào chủ đưa được th tin cần lúc đó hãy bàn tiếp!" Tuấn Kiệt kìm giọng đứng lên bước nh về phía cửa, ta biết rõ ẩn ý của Lyan đối với nhưng lại tự sỉ vả bản thân ngàn lần vì lại muốn mặt dày lợi dụng cô ta.
Cũng chẳng còn cách nào khác.
Thái độ trốn tránh của đàn khiến Lyan bật cười: "Tuấn Kiệt, em biết vẫn còn trách em về chuyện Ngọc Ly, nhưng đó là lựa chọn của , kh do em. Cô ta thực sự yêu ? yêu nhiều bằng em kh? Tại lại thể lạnh lùng với em như vậy?”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
"Là tại chưa sẵn sàng.” Tuấn Kiệt khựng lại lên tiếng ngắt lời đối phương. Sau đó ta nói ra một câu trái với lương tâm: “ cảm th bản thân kh xứng đáng. Nếu ở bên em mà vẫn nghĩ tới khác, đối với em chính là kh c bằng.”
“Em nói được là được, chưa thử biết kh thể?” Lyan bước nh tới vòng tay ôm l eo đàn từ phía sau.
Tuấn Kiệt sững sờ, ta thật kh ngờ chỉ thuận miệng nói lại khiến cho Lyan phản ứng ra tới mức này. làm để thoát thân được bây giờ? Chẳng lẽ lại hy sinh?
Nghĩ vậy đáy lòng Tuấn Kiệt lập tức bốc lên một trận lạnh lẽo.
Đúng là ếch c.h.ế.t tại miệng
" chạy tới em chút thôi, giờ còn việc cần , khi nào rảnh sẽ tới tìm em!" Tuấn Kiệt kéo tay của cô ta ra đứng lùi lại.
Lyan mỉm cười méo mó: "Kiệt!"
Cô ta do dự một lát, nói tiếp: “Nếu bận thì , cảm ơn đã lo lắng cho em.”
Tuấn Kiệt cố mỉm cười một cách tự nhiên nhất: " lại cảm ơn, em như vậy là khách sáo với . Thôi đây, nghỉ ngơi nhé!"
Lyan được vỗ về liền ngoan ngoãn gật đầu, cô ta theo bóng lưng rời vội vã của đàn chợt cười, ánh mắt hiện lên tia đắc ý. “ chạy cũng kh thoát được tay , chuyện này chỉ là sớm muộn mà thôi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.