Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 47: Kế hoạch.
Mà lúc này bên trong phòng của Ngọc Ly, Ngọc Hà đang đè cô xuống giường đánh một trận tới ê cả m.
Tiếng vỗ đen đét kh ngừng vang lên.
“Mẹ kiếp Ngọc Hà, vì chị vừa mới tỉnh lại, thân thể gầy gò ốm yếu nên em mới kh thèm chấp. Chị đừng mà được nước lấn tới. Em sắp tức nước vỡ bờ đ nhé!” Tiếng gầm của Ngọc Ly xuyên qua cái gối vang lên.
“Em hư như như thế nên xứng đáng bị phạt.” Tiếng vỗ vẫn kh ngừng lại.
Cảm giác đàn hồi thật quá thích tay làm Ngọc Hà cũng kh muốn ngừng.
“Chị thôi ngay kh hả, chị mà kh dừng là tình chị em lập tức chấm hết.” Ngọc Ly tức giận quát lên. Từ bé đến giờ cô đã bao giờ bị kẻ khác đánh mà đành chịu kh dám phản đòn lại như thế này bao giờ đâu.
Đây vẫn là lần đầu tiên.
Cảm giác là tồi tệ.
Ngọc Hà ngồi trên lưng Ngọc Ly nghe th câu nói vừa xong liền ngừng lại, nhấc m.ô.n.g tụt xuống đệm giường. Hốc mắt lập tức lấp lánh nước, giọng nói nghẹn ngào khẽ vang lên: “Chúng ta vẫn còn là chị em ? Làm gì loại chị em nào giống như em?”
“Thế như nào mới giống?” Ngọc Ly ngồi bật dậy đứng ra cạnh mép giường vào gương mặt chút buồn phiền của Ngọc Hà hỏi: “ ngu ngốc giống như trước kia lúc nào cũng cần chị ở bên cạnh che chở bảo vệ à? Em đã khỏi bệnh .”
“Ừ. Thôi chị muốn nằm một lát.” Ngọc Hà cụp mắt lên tiếng.
Ngọc Ly cau mày muốn nói thêm một câu nhưng lại thôi, cô xoay bước ra khỏi căn phòng.
Thoáng cái bên trong phòng cũng chỉ còn lại Ngọc Hà ngồi bần thần trên giường, ánh mắt cô bỗng hiện lên một tia ác độc. Nhiệm vụ lần này mà tổ chức muốn chính là mạng của Duy Hoàng, là chồng cũ của cô, chồng mới của em gái cô?
Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y đ.ấ.m một phát thật mạnh xuống đệm, vẻ mặt cũng trở nên ngoan độc: “Đáng chết, kẻ nào lại dám đưa ra nhiệm vụ này?”
Bọn chúng còn cho rằng cô thực sự bị mất trí nhớ, đã quên chuyện vụ cháy ở Vian năm xưa và lần tai nạn g.i.ế.c diệt khẩu hay ?
Nhưng nếu như cô kh giả ngu để nhận nhiệm vụ này, đám đó sẽ giao cho một kẻ khác thì em gái cô còn nguy hiểm hơn gấp bội lần.
Nhưng mà Ngọc Hà thực sự tò mò về em rể này. Nhà họ Võ đã gây thù chuốc oán với kẻ nào để bọn chúng hai lần ba lượt muốn trừ khử như thế?
Nếu để ảnh hưởng tới Ngọc Ly, cô quyết kh tha cho ta.
Nghĩ ngợi một lát, sắc mặt của Ngọc Hà lại chuyển sang âm trầm như một bức tượng đồng đen, hết thở dài lại thở ngắn, phiền muộn nặng nề cũng kh còn lên tiếng nữa.
***
Tại một nơi cách đó kh xa lắm, một phụ nữ mái tóc ngắn ngang vai nhuộm hung đỏ, đôi môi cô ta tô son đỏ tươi đang phì phèo ếu thuốc. Cả căn phòng ngập tràn mùi t.h.u.ố.c lá gây mũi hòa cùng hương nước hoa tạo nên loại mùi hương hỗn tạp đặc trưng của cô ả.
Đây chính là Lyan.
Ánh mắt cô ta đang lên màn hình, ở đó đang chiếu một đoạn phim về trận đột kích đêm hôm trước vào n trại của đám Duy Hoàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-47-ke-hoach.html.]
Chiếc camera ghi lại đoạn phim này chính là được bí mật cài bên trong nhãn cầu của tên thủ lĩnh. Tất nhiên gã ta hoàn toàn kh hề hay biết ều này .
Chủ nhân thực sự của L chính là chủ đứng đằng sau, là đấng cứu thế mà chỉ duy nhất cô ta biết mặt. Việc L bí mật lắp camera vào nhãn cầu của tất cả các thành viên tổ chức chính là để giám sát sự trung thành và nắm bắt thu thập th tin.
Cũng như trong trường hợp này nó đã phát huy triệt để ưu thế của .
Hình ảnh cô gái đang dừng trên màn hình chính là Ngọc Ly.
Gương mặt này thì cô ta kh lạ. Đó chính là đứa em ngốc của một con tốt trong tay cô ta. Nhưng những lời mà cô ngốc nói lại khiến Lyan chú ý.
Th tin kia và cả ngữ ệu nói chuyện giống một quen cũ.
Cho dù cô ta biết, chính tay Tuấn Kiệt đã đ.â.m nhát d.a.o trí mạng đạp xuống vực, cô ta còn biết đàn đó lại còn vụng trộm mang xác về để chăm sóc năm năm nay. Nhưng linh cảm của cô ta về chuyện này lại kh bình thường.
với lại sự trùng hợp đáng ngạc nhiên như thế?
Cô ta cố gắng năm năm cạnh tr thành tích, thêm năm năm tr đoạt tình cảm với một cái xác kh hồn. Chung quy vẫn là thất bại.
“Con r đó gì mà khiến chung tình với nó đến như vậy? Khiến em dù cố gắng bao nhiêu, độc ác bao nhiêu cũng vẫn là kh đủ?”
Cô ta cầm ện thoại lên bấm máy, cất giọng lạnh lùng: “Sắp xếp ổn thỏa chưa?”
Tiếng vọng từ trong ện thoại ra là giọng một đàn trung tuổi: “Cô Lyan, Ngọc Hà đã phục hồi và xuất viện . Cô ta cũng đã nhận nhiệm vụ. Khi thôi miên sâu đã cố ý dẫn dắt tâm lý cô ta một chút, chắc c sẽ hiệu quả.”
Lyan nhếch miệng: “Nếu nhiệm vụ này thành c, tương lai của sẽ thênh thang rộng mở, một ghế trong hội đồng sẽ được chủ nhân chọn trước. Cái bệnh viện đ sớm muộn cũng sẽ về tay !”
đàn vui sướng nói: “Cảm ơn cô Lyan, sẽ tận tâm chăm sóc cho bọn họ.”
Lyan cong môi, tiền bạc và quyền lực chính là hai món lợi hấp dẫn nhất kh ai thể chối từ. Chỉ chưa đủ, chứ kh bao giờ kh cần.
Đột nhiên đàn chợt nhớ tới cái gì vội nói: “Hình như cô gái bên chỗ Tuấn Kiệt dấu hiệu tỉnh lại?”
Nghe tới tin tức này Lyan bỗng khiếp sơ. Vừa nãy cô ta còn nghĩ con r kia chính là do Artis mượn xác hoàn hồn, vậy mà bây giờ lại…
Cô ta vội hỏi: “Ông biết cụ thể kh?”
đàn cười khổ: “Tin tức của ta là cấp độ SSS. moi được chút th tin này đã liều mạng . Cô cũng biết ta là ai mà!"
Lyan thở dài nói: “Được cảm ơn , sẽ ghi nhớ món nợ này, nếu tin tức gì báo cho nhé! Nhất định sẽ hậu ta .”
“Chỉ cần cô Lyan nói tốt về vài câu trước mặt chủ là được!” đàn khẽ nói: “Đừng nói tới hậu tạ, còn đội ơn cô nữa chứ.”
“Được .” Lyan tắt máy nheo mắt lên màn hình hồi lâu chợt cười. Tiếng cười mang theo tia hả hê mong chờ như kẻ săn sắp tóm được con mồi yêu thích.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Cô ta thầm nghĩ một đám tốt thí cũng chỉ là hòn đá kê chân cho mà thôi. Thiết bị gắn trong nhãn cầu ngoài chức năng theo dõi còn thể tự hủy cô ta muốn kẻ nào phục tùng đều sẽ dễ như trở bàn tay.
Đừng nói tới cái chức vị phó thủ lĩnh tổ chức L, cô ta còn đang muốn leo lên nắm giữ vị trí cao hơn nữa kìa. thể hô mưa gọi gió... Lúc chắc c Tuấn Kiệt sẽ khuất phục dưới gót giày của cô ta.
Chưa có bình luận nào cho chương này.