Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cô Vợ Giả Ngốc

Chương 54: Thần chết

Chương trước Chương sau

“Đúng là g.i.ế.c cướp của thật!” Duy Hoàng bật cười bước ra khỏi xe tới trước mặt đám .

chậm rãi cởi chiếc áo khoác gió mỏng trên , hai tay cầm hai đầu vặn lại thành một đoạn giống như dây thừng.

Sáu gã đàn khinh thường cười nhạo một tiếng cầm d.a.o găm lao tới.

Duy Hoàng né tránh một tên đ.â.m từ phía trước đồng thời đá chân gạt qua mặt tên phía sau. Đoạn dây được tạo thành từ chiếc áo quấn l cổ tay của một tên bên giật mạnh.

Tiếng xương cổ tay gẫy vang lên cùng tiếng gào đau đớn của gã đàn . Những tên còn lại th vậy càng hung hăng nắm chắc d.a.o găm đồng loạt x lên.

Bóng dáng Duy Hoàng tựa như con báo hoang mềm dẻo tránh thoát những nhát d.a.o chí mạng, luồn lách qua năm tên sát thủ liên tục tung ra từng món đòn hiểm.

Chiếc áo trên tay Duy Hoàng lúc cứng lúc mềm linh hoạt quất lên thân thể của kẻ địch, đánh mạnh vào những vị trí trọng yếu khiến chúng khóc cha gọi mẹ.

Trần đời chưa bao giờ m tên này lại gặp một đối thủ khó nhằn như thế!

Lúc này chỉ còn lại ba tên chia ra ba góc bước xoay tròn xung qu Duy Hoàng. đứng bất động ở vị trí trung tâm, mắt kh thèm đảo tai lắng nghe tiếng gió.

Bất chợt, một sự rung động nh từ phía sau đánh úp tới, với tốc độ này hoàn toàn thể hạ gục được đối thủ hạng A trên sàn đấu địa ngục.

Duy Hoàng nhếch miệng cười, nhún chân nhảy lên cao. Tên vừa lao lên tấn c cùng hai tên khác sững sờ. Trong đầu chỉ kịp hiện ra một câu hỏi: [Con thể nhảy được như thế hay ???]

“Phập!” Tiếng d.a.o găm cắm vào da thịt.

Duy Hoàng nhảy lên cao lộn xoay một vòng trên kh trung đạp vào vách tường của ngõ nhỏ thoát khỏi vị trí trung tâm.

Lúc này, tên vừa phát động c kích cũng đang trợn mắt ngây ngốc con d.a.o trên tay vừa cắm thẳng vào bụng của đàn em. Gã ta giận dữ rít lên: “Đệt! Thằng chó!”

Trời đã tối hẳn, cuối Thu nên giờ này sương và gió cũng chút lạnh.

Vậy mà trên cơ thể những ở đây ai n đều đang vã mồ hôi, từng giọt từng giọt túa ra như tắm.

Hai gã đàn lau bàn tay dính nhớp vào áo, cầm chắc d.a.o găm, ánh mắt ngoan lệ từng bước áp sát muồn dồn Duy Hoàng vào góc tường.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

nhếch miệng, đứng dựa luôn lưng vào tường lười biếng hỏi: “Ai sai các tới?”

“Thần chết!” Gã cầm đầu nhổ ra một bãi nước miếng căm tức nói.

“Ha ha ha! Thần chết? Đấng cứu thế ?” Duy Hoàng mỉa mai, thẳng vào mắt gã như đang muốn th qua gã nói với phía sau màn hình camera: “Cho dù thần c.h.ế.t đích thân tới cũng kh dọa được tao!”

Lời vừa dứt, thân thể Duy Hoàng cũng đột nhiên biến mất khỏi tầm hai gã đàn . Cơ thể như hoà vào bóng tối của con ngõ nhỏ loáng một cái xuất hiện phía sau lưng bọn chúng.

“Ở đây!” Giọng nói bất ngờ vang lên. Hai gã đàn quay phắt lại đồng thời vung d.a.o tấn c.

Ánh sáng loáng loé lên đột nhiên biến mất. Chiếc áo trong tay Duy Hoàng quấn l cổ tay của bọn chúng vặn ngược ra sau.

“Rắc!” Nguyên cả hai cánh tay bị cố định tại một chỗ cùng gãy.

Một tiếng rên cũng kh cất nên nổi sau cú bồi đạp thẳng vào thái dương của Duy Hoàng.

Cả sáu tên đều bị hạ gục.

tất cả bọn chúng nằm ngổn ngang rên la trên mặt đất, Duy Hoàng ném chiếc áo đầy m.á.u sang một bên, rút ện thoại ra gọi cho Trọng Đạt tới giúp xử lý.

bị thương?” Trọng Đạt cho lôi m tên kia xử lý hiện trường.

“Tớ kh , sượt qua da một chút thôi.” Duy Hoàng cười khổ, nói nhỏ: “Chúng là hướng tới món đồ cổ năm xưa lão đưa cho tớ mà tới.”

Trong Đạt giật , liếc xung qu g giọng: “ về trước , tớ sẽ xử lý.”

Duy Hoàng hiểu ý gật đầu ra xe, chiếc hộp gỗ đã biến mất, khóe môi hiện lên một nụ cười giễu cợt nh chóng trở về.

Lúc này phòng khách kh ai, Duy Hoàng thẳng lên phòng nhẹ nhàng mở cửa. Ngọc Ly đang ngồi xem phim trên sô pha, vẻ nhập tâm.

tới bất ngờ choàng tay ôm l cô từ phía sau.

Phim đang chiếu tới đoạn nhân vật chính vào nhà hoang gặp ma, đột nhiên Ngọc Ly cảm th sau lưng ấm áp, cả đều bị một vòng tay ôm thật chặt lập tức chút giật .

Cô xoay hét lên một tiếng.

Đập vào mắt cô là gương mặt tuấn đang mỉm cười của đàn .

“Võ Duy Hoàng!” Ngọc Ly gằn giọng quát lên, cô trộm thở phào nhẹ nhõm, sau đó dở khóc dở cười trách móc: “ về kh “chít” lên một tiếng? Dọa c.h.ế.t em !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-54-than-chet.html.]

Vừa nói Ngọc Ly vừa đưa tay vỗ liên tục lên n.g.ự.c ra vẻ sợ hãi.

Bộ quần áo cô mặc ở nhà hôm nay là loại cổ áo hình chữ V khoét sâu, chút rộng rãi, chỉ cần Ngọc Ly hơi cúi đầu thôi là xương quai x tinh xảo lấp ló ở trên trong sẽ hiện ra.

Đôi mắt của Võ Duy Hoàng đột nhiên trở nên tối tăm, kh nói lời nào lập tức cúi đầu ngậm l môi cô tham lam cắn mút. Bàn tay cũng kh an phận lang thang tới vài chỗ khác.

Bầu kh khí nh chóng bị cuốn theo sự nóng bỏng phần đường đột dồn dập khiến nhịp hô hấp của hai đều trở nên vội vã.

Đôi môi ướt át của đàn còn rê lên gò má, l mi và mắt. Kh bỏ qua dù chỉ là một mi li mét trên gương mặt phụ nữ.

Sự nhiệt tình đột ngột của Duy Hoàng làm cho Ngọc Ly chút kinh ngạc chưa kịp phản ứng, hoàn toàn bị động tiếp nhận.

Duy Hoàng vắt chân trượt ngồi vào ghế sô pha, thân thể mảnh mai của Ngọc Ly đã được ôm gọn vào trong lồng ngực, khóa chặt lại, giam hãm ở giữa cơ thể rắn chắc của và mặt ghế êm ái. phụ nữ này chỉ thuộc về riêng , từ trong ra ngoài đều là của , mặc cho chiếm l.

Duy Hoàng hôn một lúc lâu mới chịu bu cô ra, chạm trán của vào trán cô, nở một nụ cười trầm thấp. “Ngọc Ly, yêu em.”

Ngọc Ly vội hít thở m hơi, lúc nhịp thở trở lại bình thường bỗng th chút khó hiểu, cô cau mày hỏi: " vậy? Đã xảy ra chuyện gì ?"

Ngọc Ly nhạy cảm nhận ra hôm nay Duy Hoàng chút kh bình thường.

Cảm xúc gì đó như là chênh vênh?

Bỗng nhiên bàn tay cô đặt trên lưng chạm một thứ dính ướt, chóp mũi nhạy cảm cũng ngửi th mùi t đặc trưng của máu.

Bàn tay nhỏ đột nhiên đẩy mạnh đàn ra, giận dữ quát lên: “Duy Hoàng, c.h.ế.t tiệt bị thương?”

“Vết thương nhỏ thôi, kh đáng ngại.” Duy Hoàng ngồi dậy mỉm cười kéo tay cô ôm vào lòng.

Ngọc Ly vỗ mạnh vào n.g.ự.c : “Bỏ em ra, cởi quần áo để em xem bị thương ở đâu?”

“Hôm nay đã xảy ra chuyện gì vậy?”

nghịch kiểu gì mà để cho bị thương?”

Duy Hoàng mỉm cười, đưa tay vén lại lọn tóc rơi xuống vào bên tai của cô, nói khẽ: "Em muốn kiểm tra vết thương của ?"

Giọng nói trầm thấp mang theo tia dụ hoặc khiến Ngọc Ly kinh ngạc.

Mắt chớp, chớp, lại chớp!!! Cô vừa nói gì đó sai hay ? Ngữ ệu này là ý làm ?

Giờ nào còn làm ra cái bộ dạng đ hả?

Cặp mắt to tròn đen láy chuyển động thẳng vào mắt ra lệnh: "Cởi mau?"

"Được, được." Duy Hoàng thích thú cười, bu cô ra chậm chạp cuộn chiếc áo ph màu đen trên lên phía trên.

“Nh nh em xem xem nào!” Ngọc Ly thúc giục. Cô bàn tay đầy m.á.u của chút gấp gáp.

Áo vừa cởi, nửa thân trên hoàn mỹ của đàn hiện ra, đẹp đến khiến khác cũng muốn phạm tội.

Cô lắc đầu gạt mạnh ý nghĩ kh đứng đắn ra nghiêm túc quan sát.

một vết thương do bị d.a.o c.h.é.m sượt qua ngang lưng dài tầm bảy xăng ti mét, m.á.u đã ngừng chảy, kh sâu lắm nhưng cần khử trùng.

Đối với những như bọn họ đúng là kh đáng để ý, chỉ là th yêu đổ máu, lòng vẫn chút đau.

" đánh nhau với ai?" Ngọc Ly cau mày hỏi.

Duy Hoàng móc từ trong túi quần ra một mảnh hắc ngọc, kh hề giấu diếm mà nói: “Năm xưa được ta đưa cho một mảnh, hôm nay nhận được tin tức, lại mua thêm một mảnh nữa.”

“Nó ý nghĩa gì ?” Ngọc Ly cầm l xem kh hiểu thắc mắc, “Chẳng chỉ là một mảnh ngọc đen khắc hoa văn thôi ?”

Duy Hoàng đứng dậy tới bên giường ngủ ấn tay vào cạnh vách tường, một hốc nhỏ bị đẩy ra, cầm mảnh hắc ngọc ở trong đó lên về phía Ngọc Ly. “ đưa hắc ngọc cho nói, nó chính là chìa khóa mở cửa lăng mộ đế vương. Sau này bị giết, những biết đến sự tồn tại của lăng mộ đế vương này ít. Đây là hai trong số bốn mảnh ghép.”

Nói đặt hai mảnh hắc ngọc cạnh nhau, nó tạo ra một hình bán nguyệt hoàn hảo.

biết kẻ tấn c ngày hôm nay là vì nó?” Ngọc Ly khó hiểu hỏi.

“Ngoại trừ bọn chúng, làm gì kẻ nào dám động vào nhà họ Võ?” Duy Hoàng nhếch miệng cười.

“Tổ chức L?” Ngọc Ly trầm giọng.

“Sau vụ những nhà khoa học và khảo cổ làm về dự án lăng mộ đế vương bị sát hại, tổ chức L mới ra đời. đứng sau nắm giữ quyền lực trong bộ chính trị, một tay che trời, vậy nên nhân chứng cuối cùng vẫn bị g.i.ế.c để bịt đầu mối.” Duy Hoàng dựa vào vai cô than thở: “Vậy nên vợ bảo vệ chồng nhé! Chồng chính là viên ngọc mong m dễ vỡ lắm đ! Lại còn đang bị nhòm ngó nữa.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...