Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 55: Liều mình bảo vệ
Ngọc Ly bật cười, cô nghiêng né ra một chút, bàn tay đỡ l cái đầu của , bốn mắt nhau nói: “Em chưa từng vào lăng mộ bao giờ.”
"Thực ra kh ý định giữ chìa khóa để vào nơi đó. Chỉ muốn tìm ra kẻ đứng đằng sau, báo thù cho cụ tội nghiệp kia, và bây giờ chính là bảo vệ gia đình của ." Duy Hoàng nhún vai thành thật trả lời.
“ yêu thích đồ cổ, nhưng kh hứng thú với việc vào những nơi đó.”
Ngọc Ly nghe vậy liền nhướng mày: "Ừm, được , em chỉ nói thế thôi, em cũng muốn nh chóng tìm ra kẻ đứng sau L."
Duy Hoàng mỉm cười chồm dậy chống tay vào hai bên cô. Đầu cúi xuống, càng lúc càng tiến lại gần gương mặt nhỏ.
th môi hai sắp chạm vào nhau, Ngọc Ly chống tay vào n.g.ự.c cố gắng đẩy lên cao một chút. “, còn đang bị thương. Chưa sát khuẩn thoa thuốc kìa.”
Nói xong, Ngọc Ly hơi xấu hổ, cả gương mặt cô nóng bừng lên, mà đâu chỉ gương mặt, toàn thân chỗ nào cũng th nóng.
Duy Hoàng chẳng những kh dừng lại mà còn khẽ cười một tiếng: “Lát nữa xong làm gì cũng được.”
Dáng cao to, chân lại dài kẹp chặt l chân cô, hai tay đang chống ở bên của cô, cái bóng phủ xuống gần như bao kín l cô ở bên dưới, bầu kh khí dường như cũng tràn ngập trong hơi thở nam tính ngọt ngào phát ra từ cơ thể đàn .
Gò má Ngọc Ly lại nóng thêm một tầng nữa, nhưng lát sau vẫn th kh hề nhúc nhích, cô khó hiểu kh biết đàn này muốn làm cái gì, đáy lòng lại chút sốt ruột.
"À, chưa ăn tối kh?" Ngọc Ly ngượng ngùng hỏi.
Duy Hoàng cúi xuống chôn mặt vào hõm vai cô khẽ nói: “ cảm th chút sợ hãi.”
Nghe vậy Ngọc Ly hơi kinh ngạc.
Giọng nói của lại vang lên: “ sợ, nếu như một lúc nào đ lại kh thể ở bên bảo vệ được em…”
“Em sẽ tự bảo vệ thật tốt bản thân. Chỉ cần an toàn, em sẽ an toàn.” Ngọc Ly chạm vào mái tóc mềm mại của , các ngón tay luồn vào trong đó nhẹ nhàng cử động.
“ hứa, chỉ cần còn thở, dù là một hơi tàn cũng sẽ bảo vệ em.” Duy Hoàng ngẩng đầu thẳng vào mắt cô nói từng từ.
đàn trước mặt này chính là duy nhất Ngọc Ly tin tưởng kể từ nay về sau, cô thể dùng cả tính mạng để bảo vệ. Cô ngước mắt , ánh sáng dịu dàng từ ngọn đèn trên đỉnh đầu chiếu xuống, khiến gương mặt tuấn của được phủ lên một lớp ánh sáng mờ ảo.
Chưa bao giờ Ngọc Ly nghĩ tới lòng sẽ lại một lần nữa mở ra để tiếp nhận khác, chỉ là, dù cho lựa chọn lần này là sai lầm hay đúng đắn, cô vẫn nguyện tin tưởng vào .
Thực ra cô cũng kh cảm th chuyện này cần tính toán nhiều đến vậy. Yêu một sâu đậm thì sẽ chẳng cần nghĩ đến ều gì khác ngoài mong muốn yêu được hạnh phúc. Mặc cho bản thân chịu chút thiệt thòi, kh thoải mái, cô vẫn chấp nhận được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-55-lieu-minh-bao-ve.html.]
Vậy nên ngay cả khi kh nói ra những câu nói kia, cô cũng vẫn nguyện ý ở bên bảo vệ đến cùng.
Thế nhưng đàn này... lại lo sợ cho sự an toàn của cô, lo bản thân kh thể bảo vệ được cô…
Từ sâu trong lòng Ngọc Ly bỗng một dòng nước ấm áp lặng yên chảy qua, làm ấm cả trái tim cô.
Ngọc Ly mỉm cười đáp: “Được.”
Duy Hoàng cong môi cười, cúi xuống đặt lên trán cô một nụ hôn, cưng chiều nói: “Cảm ơn em!”
Hai lập tức quấn l nhau chán chê mê mỏi từ sô pha, vào tới phòng tắm ra tới giường ngủ cho đến khi mệt mỏi mới chịu ôm nhau an tĩnh ngủ.
Ngọc Ly vừa ngủ sâu thì ện thoại của Duy Hoàng báo tin n. Đây là thiết bị th tin theo kênh riêng của nhóm năm bọn họ.
Trọng Đạt: [M tên bị hạ hôm nay là của tổ chức L. Trong mắt chúng đều camera nhãn cầu.]
Duy Hoàng kh hề ngạc nhiên hỏi lại: [ tra ra được gì kh?]
Trọng Đạt: [ nên cẩn thận, vẻ như chúng đã kh chờ đợi được nữa .]
Duy Hoàng: [ tăng cường bên chỗ cha mẹ tớ cứ nói rõ tình huống. Tớ cũng sẽ báo lại với họ.]
Trọng Đạt: [ cần dùng tới của Bá Tùng?]
Duy Hoàng: [Kh, khi nào đến lúc quan trọng tớ sẽ gọi .]
Trọng Đạt: [Được . vẻ như bọn chúng bắt đầu để ý tới vợ .]
Duy Hoàng: [Ừ, tớ biết . Thế nhé.]
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Nghe được tin tức này, cả trái tim của như bị một bàn tay khổng lồ vô hình đang nắm chặt, gắt gao bóp l. dùng sức cố gắng hít thở thật sâu m lần, mới thể đè lại sự phẫn nộ đang tràn ngập ở trong lòng, trầm giọng nói:
"Chúng mày dám?"
“Đến một g.i.ế.c một, đến mười g.i.ế.c mười.”
“Kh c.h.ế.t thì cũng thành phế nhân. Thử xem ai liều mạng hơn ai?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.