Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 57: Đụng mặt Tuấn Kiệt
Duy Hoàng bật cười: “Thân phận của cô Ngọc Ly chính là thần tiên ở trên trời hạ phàm. Là phu nhân của tổng giám đốc tập đoàn Song Thiên. Thuộc sở hữu của ngài Võ Duy Hoàng.”
“Ồ!” Ngọc Ly cười nhạt đáp lại. “Được , tạm biệt , em kéo Ngọc Hà chơi một chút đây.”
“Đi đâu vây?” Duy Hoàng cau mày hỏi, tự nhiên th chút ghen tị.
“Ra ngoài một chút thôi. Em xem phản ứng của Ngọc Hà như thế nào ạ.” Ngọc Ly thần bí trả lời.
“Cẩn thận.” Duy Hoàng chút bất an dặn thêm: “Tối về sớm.”
“Vâng ạ.”
***
Trung tâm thương mại Again.
"Ngọc Ly, nếu cô tức giận tới mức như vậy thì đúng là đã đoán đúng ?" Tuấn Kiệt mặt dày chặn đường của hai cô gái xinh đẹp nhếch miệng đưa ra câu hỏi.
"..." Ngọc Ly thề rằng nếu cô d.a.o trong tay thì lúc này cái tên đàn bội bạc trước mặt chắc c sẽ bị đ.â.m chết.
Cách đây vài phút.
Chính cái lúc Ngọc Ly và Ngọc Hà vừa bước chân vào trung tâm thương mại, chưa được m phút thì Tuấn Kiệt đã nhảy ra chặn đường.
ta muốn mời hai cô gái uống nước, còn tỏ rõ thái độ mến mộ Ngọc Hà.
Ngọc Ly tất nhiên là kh đồng ý, vậy nên một màn khẩu chiến đã diễn ra.
“ nói này, chị gái mới khỏe lại kh nên làm phiền, cảm ơn nhã ý của .”
“ chỉ muốn mời hai cô vào quán nước ngồi một chút thôi, kh ý gì khác?” Tuấn Kiệt nheo mắt phản ứng bài xích của Ngọc Ly đối với mà đáy lòng càng thêm hoảng sợ.
“Chúng bận .” Ngọc Ly nắm tay Ngọc Hà muốn vượt qua Tuấn Kiệt lại bị ta bắt l cánh tay kéo lại.
Cô vô thức phản xạ bẻ ngược tay thoát ra, th ánh mắt kinh ngạc lẫn khiếp sợ của đàn , Ngọc Ly lập tức chút bối rối tiện đà giơ chân đạp bừa một phát vào cẳng chân rắn chắc của ta.
Tuấn Kiệt kh vì vậy mà tức giận, ngược lại càng vui vẻ nói: “Hay là nghe nói mến mộ chị gái nên cô Ngọc Ly cảm th ghen tị?”
“Ghen cái mả cha nhà !” Ngọc Ly tức tối buột miệng chửi một câu tục tằng.
Đó chính là lý do cho Tuấn Kiệt đưa ra câu hỏi ở trên. Trái tim ta đang đập loạn từng hồi, đôi mắt nóng rực chằm chằm vào Ngọc Ly như muốn th qua ánh mắt khiếp sợ của cô để thấu vào tận sâu trong tâm hồn.
Bàn tay Ngọc Ly chợt lạnh toát nắm l cánh tay Ngọc Hà lại chút run rẩy. Cặp mắt của đàn kia quá mức thân thuộc và sắc bén khiến cô cảm giác như lớp ngụy trang của bản thân hoàn toàn đã bị bại lộ.
Nếu cô cứ tiếp tục đối diện với ta như thế thì kh biết tên đàn khốn nạn này sẽ làm ra cái trò quái quỷ gì!
Cần thoát khỏi đây.
Rốt cuộc là bản thân vẫn chưa thực sự sẵn sàng biến nỗi hận thù thành lưỡi d.a.o sắc bén.
Tận đáy lòng cô vẫn còn bàng hoàng, y như chính cái khoảnh khắc lưỡi d.a.o sắc bén đ.â.m vào lồng ngực, kh dám tin cái luôn bảo vệ che chở, mà cô tin tưởng nhất lại phản bội làm hại .
Ngọc Ly thở dài, cố mỉm cười giễu cợt che dấu sự bi thương nơi đáy mắt một lần nữa kéo Ngọc Hà phớt lờ ta bước , cô nói: "Hôm nay em th thương hiệu đồ lót V m mẫu mới, , em dẫn chị tới xem!"
Ngọc Ly liếc mắt Tuấn Kiệt xem ta mặt dày theo nữa hay kh, vượt qua ta thẳng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"..." Lần này thì Tuấn Kiệt kh dám nói thêm gì, tâm trạng ta đang khá rối loạn. Một kẻ từng sát hại biết bao sinh mệnh, chưa bao giờ tin vào chuyện ma quỷ. Nếu như số linh hồn đó tụ tập lại thể đã nhấn c.h.ế.t ta từ lâu .
Vậy nhưng chuyện đang diễn ra trước mắt, ta muốn kh tin cũng kh được.
Mang theo sự hoài nghi Tuấn Kiệt rời khỏi trung tâm thương mại thẳng tới bệnh viện Tâm An.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
th đàn kia kh còn bám theo nữa, lúc này Ngọc Hà mới lên tiếng: "Em quen ta?”
“Em còn kh biết ta là ai.” Ngọc Ly bu tay chị gái, nhún vai bước nh về phía trước.
Ngọc Hà theo bóng lưng của cô cau mày lẩm bẩm: “Vậy mà run sợ tới như thế?”
"Ai bảo em run sợ... Em là lo lắng ta bắt c chị, ta nói chị kh nghe th à?" Ngọc Ly nheo mắt tỏ ra nguy hiểm nói: “Đừng hòng tán tỉnh chị của em, ít ra cũng là một đàn tử tế mới được.”
“ em nghĩ ta kh là đàn tử tế?” Ngọc Ly nhướng mày hỏi.
“Trực giác.” Ngọc Ly chột dạ cười: “Làm gì tử tế nào bắt chuyện theo kiểu bất lịch sự đ.”
Ngọc Hà bĩu môi: “ ta nói đúng, em đang ghen.”
Nói cô rẽ vào cửa hàng đồ lót, bỏ lại Ngọc Ly sững sờ đứng ở hành lang.
Ngọc Ly tự trấn an .
Nhưng đó đúng là sự thật, ngoài cảm giác đau đớn ra cô chẳng còn gì, cả trái tim và linh hồn cô giờ đây đã thuộc về một khác .
“Còn đứng ngây ra đ? Vào đây xem cái này.” Vẻ mặt Ngọc Hà đầy ý cười bước ra kéo tay Ngọc Ly vào trong.
thứ cô đưa cho Ngọc Ly chỉ biết câm nín.
Tại chị gái song sinh của cô lại thể thích những dạng như thế được chứ.
“Chị à, mặc m cái này thì khác gì kh mặc.” Ngọc Ly bộ đồ lót dây màu đen Ngọc Hà đưa cho mà bật cười. Kh những toàn dây lại còn đính hạt…
“Thì em mặc vào lúc ngủ là sẽ … ha ha ha.” Ngọc Hà nháy mắt cười.
“Chị, chị thích đêm kh ngủ nằm nghe nhà khác bắt chuột tiếp à?” Ngọc Ly ghé sát mặt tới nhếch miệng hỏi.
Ngọc Hà kh nói hai lời đưa cho nhân viên cửa hàng đang đứng bên cạnh: “Th toán cho .”
“Ơ…” Ngọc Ly còn chưa nói xong thì ện thoại của Ngọc Hà vang lên, cô liếc qua gương mặt Ngọc Ly ý cảnh cáo nhận cuộc gọi, vừa nghe vừa tiện tay nhặt thêm vài món đồ khác đầy đủ hình dạng độc đáo. Ngọc Ly theo chỉ biết kho tay thở dài.
Đây kh chị gái song sinh của cô.
Ngọc Ly hoàn toàn kh quen biết con này.
“Mẹ vừa gọi, nói là tối nay ở nhà tổ chức một buổi gặp mặt gia đình, bảo em gọi cả Duy Hoàng về.” Ngọc Hà tắt máy quay lại nói với ngữ ệu khó chịu.
“Em kh về được kh?” Ngọc Ly nhăn nhó.
“Cứ về xem . Dù gì em về với tư cách là khách cũng được.” Ngọc Hà nhếch miệng cười.
Thứ duy nhất trên đời mà con cái kh được phép lựa chọn chính là cha mẹ. Mà cho tới bây giờ, cô đã hoàn toàn thất vọng với bà Trần , chẳng cặp cha mẹ nào thể bên trọng bên khinh giống như bọn họ cả.
Quá ghẻ lạnh, nếu kh nói là độc ác.
Kh cô, lẽ đứa em gái này đã bị hành hạ sớm c.h.ế.t .
Chưa có bình luận nào cho chương này.