Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cô Vợ Giả Ngốc

Chương 56: Thả chó cắn người.

Chương trước Chương sau

Khi Ngọc Ly tỉnh dậy đã kh th Duy Hoàng bên cạnh. Cô sờ soạng lên mặt tủ đầu giường chuẩn xác l được ện thoại di động bấm sáng màn hình giờ.

Đã chín giờ sáng. Bây giờ thì khi cả Ngọc Hà cũng đã dậy từ lâu chứ chẳng nói tới con giờ giấc chính xác như Duy Hoàng.

Ngọc Ly vệ sinh cá nhân xong xuống bếp tìm đồ ăn. qua một lượt, bỗng nhiên cảm th thèm kem, vậy là cô mở tủ ra ôm hai hộp kem dâu lên phòng tìm Ngọc Hà.

Căn phòng lúc trước cô ở vốn dĩ sơ sài vì chẳng bao giờ xác định sẽ ở lại đây lâu dài nên đồ đạc cũng ít. Ngoài vài đồ dùng thiết yếu ra thì hầu như chẳng thứ gì khác.

Vậy mà Ngọc Hà mới ở được vài ngày đã mang tới bao nhiêu màu sắc sinh động cho căn phòng. Mùi hương hoa thơm ngát tiếng nhạc du dương lại thêm một chiếc ghế mát xa phục hồi chức năng nữa.

Lúc này Ngọc Hà đang nằm lọt thỏm trong chiếc ghế đó, mắt nhắm lại lim dim nghe nhạc.

“Chị ngủ à? Ăn kem kh?” Ngọc Ly tới bên bệ cửa sổ vắt chân ngồi vào mở một hộp kem ra vội vàng ăn.

“Hôm qua phòng bên cạnh bắt chuột cả đêm nên giờ chị muốn ngủ bù.” Ngọc Hà hé mắt ra cau mày quát lên: “Sáng ngày ra đã ăn kem, nhỡ em bé càng kh tốt.”

Ngọc Ly nghe hai quả b.o.m của Ngọc Hà thả ra vừa xấu hổ, vừa khiếp sợ rơi cả miếng kem trên thìa xuống hộp.

Mãi kh th Ngọc Ly phản ứng gì, Ngọc Hà lại giục: “Đi đổi thứ khác, để kem lại cho chị.”

“Ờ, hả? Em ăn kem.” Ngọc Ly ù ù cạc cạc như một cô ngốc thực sự.

Tuy phản đối nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng lên kiếm thứ khác, th Ngọc Hà đã nhắm mắt còn tr thủ ăn thêm hai thìa to mới thôi.

Chưa tới hai phút sau, Ngọc Ly đã trở lại, trên tay cô cầm hộp bánh b lan ngồi bên cạnh thèm thuồng Ngọc Hà ăn kem.

“Em chỉ kh được ăn kem buổi sáng đúng kh? Chị ăn một hộp thôi, hộp kia chiều em ăn.” Ngọc Ly nhét một miếng bánh to vào miệng Ngọc Hà ra ều kiện.

liếc mắt sang Ngọc Ly thản nhiên nói: “Chồng chị đã nhường cho em , đồ ăn là của chị. Đừng mà ngang ngược.”

“Chị tuổi trâu đâu mà thích nhai lại thế.” Ngọc Ly mỉm cười ẩn ý nói: “Dù mục đích của chị ở đây là đòi chồng hay gì khác, em cũng kh sợ.”

Ngọc Hà bật cười: “Chị thích ở đây với em.”

“Được em biết .” Ngọc Ly nhét tiếp một miếng bánh nữa vào miệng Ngọc Hà: “Chị cảm th cơ thể thế nào . Duy Hoàng phòng tập thể hình đ, chị sang đó mà tập. Em đảm bảo cơ bắp của chị sẽ cuồn cuộn cho mà xem.”

“Con bé này, muốn biến chị thành đàn à?” Ngọc Hà cốc tay vào trán Ngọc Ly yêu chiều mắng.

“Chị thì nữ tính lắm đ.” Ngọc Ly bĩu môi nói chợt trố mắt chỉ ra phía cổng: “Chị, chị xem kìa.”

theo tay của Ngọc Ly là cô giúp việc vừa siêu thị về đang sách túi to túi nhỏ vào cổng phụ. Bác làm vườn lúi húi tỉa cây gần đó lập tức mở cửa cho cô ta vào, thì một cái bóng thướt tha cũng loáng cái lẻn vào.

muốn gặp Ngọc Ly.” Khánh Vi hách dịch hất cằm ra lệnh cho hai .

“Tìm ?” Ngọc Ly đu đưa chân ngồi trên ô cửa xuống, khuất một cái lan can nên Khánh Vi kh th rõ được Ngọc Hà ngồi phía trong.

“Con ngốc kia, hôm nay đến để thăm cô đây, từ giờ mỗi ngày sẽ đến đây nhắc cô biết chính là một con ngốc.” Khánh Vi chỉ tay lên Ngọc Ly mắng.

Ngọc Hà đứng phắt dậy đến bên cạnh Ngọc Ly, ánh mắt sắc lạnh thẳng vào gương mặt đang đắc ý của Khánh Vi, giọng nói rít qua kẽ răng: “Đóng cổng thả chó ra cho .”

“Hả, chó ở đâu vậy chị.” Ngọc Ly giật hỏi.

“Vì để đề phòng nửa đêm trốn ra ngoài nên chị mua hai con ch.ó về, hàng đêm thả ở sân.”

Ngọc Hà nói xong thì bác làm vườn vội chạy tới khóa luôn cổng phụ lại, sau đó kéo cô giúp việc vào nhà.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hai con ch.ó kia kh lớn nhưng đ đá, sáng ngày nó chạy theo sủa bên tai khiến bác ong hết cả đầu luôn .

Cái sân lớn thoáng cái chỉ còn Khánh Vi và huấn luyện chó. ta còn đang làm theo yêu cầu của Ngọc Hà tập cho bọn chúng vài thói quen văn minh. Nhưng cái mệnh lệnh thả chó cắn này… hơi mất lịch sự thì .

“Cô, Ngọc Hà? Cô dám hạ nhục ?” Khánh Vi gào lên với Ngọc Hà xung qu tìm chỗ thoát thân, nhưng mà cũng chẳng chỗ nào để chốn cả.

Cô ta vẫn biết Ngọc Hà trước nay kh ưa gì , nhưng thế này đúng là quá đáng .

“Sân nhà , thả chó. Tự cô chạy vào trêu nên chó nó đuổi mà thôi.” Ngọc Hà trợn mắt ra hiệu cho đàn kia thả hai con phốc sóc ra.

Hai con ch.ó nhỏ màu trắng như cục b lập tức sủa inh ỏi chạy theo Khánh Vi. Cô ả bị chó đuổi chạy khắp sân vừa chạy vừa chửi bới la hét.

Đâu còn dáng vẻ của một cô gái nhẹ nhàng th lịch.

chút lố bịch, phản ứng hơi thái quá???

Ngọc Ly rút ện thoại ra quay lại, khóe môi cô nhếch lên đáy mắt hiện một tia sáng lạnh lẽo.

Khánh Vi chạy một hồi cuối cùng kh chạy nữa, cô ta làm ra bộ dạng mệt mỏi chỉ tay về phía Ngọc Ly thều thào nói: “Mở cổng cho về.”

Ngọc Ly cười vẫy vẫy tay: “Mai lại đến nhé!”

Bác làm vườn vừa mở khóa, cô ta lập tức xoay bực bội rời .

“Chị nghỉ ngơi nhé, em về phòng ngủ đây ạ.” Ngọc Ly giả vờ ngáp một cái nh chân chạy thoát.

Vừa vào tới phòng, cô đã dùng ện thoại theo kênh chat riêng gửi đoạn phim sang cho Duy Hoàng.

[Quên chưa kể với chồng, cái đêm mà em va vào ở giữa cánh đồng là do Khánh Vi sai muốn thủ tiêu em. Vài lần em thăm dò, cô ta đều giấu kỹ thân thủ của bản thân. Nhưng nay xem đoạn phim này .]

Duy Hoàng lập tức gọi ện lại cho Ngọc Ly: “Em dậy à? Ăn gì chưa?”

“Em ăn , xem đoạn phim ?” Ngọc Ly leo lên giường chui vào chăn hỏi lại.

Cả cái chăn đều còn vương lại hơi thở của khiến cô vui vẻ nhiều.

“Nhà họ Nguyễn cũng là một dòng họ hùng mạnh đ. Tổng giá trị tài sản bọn họ nắm trong tay xếp thứ tám trong d sách tài phiệt của nước V. Bọn họ thiên về bất động sản và chính trị…” Duy Hoàng chợt khựng lại, một tia sáng vừa lóe lên trong đầu .

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

“Khánh Vi được rèn luyện để phòng thân cũng kh gì là lạ.” bổ sung thêm.

“Nhưng lạ ở đây là làm che dấu. bước chân của cô ta mà xem, cách bàn chân cô ta chạy tiếp xúc với mặt đất. Em cá với , thân thủ của cô ta chắc c kh kém hơn em.” Ngọc Ly phàn nàn. Giọng nói của cô thể hiện rõ sự kh cam lòng.

“Nhà họ Nguyễn. Được sẽ cho tìm hiểu xem khả năng của cô ta tới đâu gửi cho em nhé!” Duy Hoàng nín cười an ủi.

“Vâng ạ.”

còn phát hiện được một chuyện.”

“Dạ?”

“Em nhớ từng nói chuyện năm xưa lăng mộ đế vương từng nhiều nhà khoa học và khảo cổ bị sát hại kh?”

“Ừ hứ!”

“Cha mẹ Tuấn Kiệt là một trong số những đ. Kh những cha mẹ, mà cả trai, em gái, bà; cả nhà đều bị sát hại trong một đêm do hỏa hoạn. ta may mắn thoát c.h.ế.t chạy tới trại trẻ mồ côi mai d ẩn tích nhờ giúp đỡ.” Duy Hoàng gõ tay vào tập tài liệu l được từ chỗ Bá Tùng.

“Vậy em thân phận gì kh? Đừng nói là kh ều tra em nhé!” Ngọc Ly hào hứng hỏi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...