Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 64: Giữ con bé ở lại vài hôm.
Ngọc Ly lừ mắt liếc về phía Ái Lan bắt máy, giọng nói chút lạnh nhạt của một đàn vang lên: “Em là Ngọc Ly?”
“Vâng. Ai đ ạ?” Cô cau mày hỏi lại.
“ là Minh Quân.” ngừng lại để thời gian cho Ngọc Ly nhớ ra mới chậm rãi nói tiếp: “Hiện tại em rảnh kh?”
Ngọc Ly liếc đồng hồ, vừa qua mười hai giờ trưa, cô cảm th tự nhiên Minh Quân gọi cho hỏi ra câu này đúng là kh bình thường.
Đắn đo một chút, Ngọc Ly nhỏ giọng trả lời: “Em .”
“Vậy tới chỗ nhé, La Ly vợ , cô muốn gặp em.” Minh Quân phụ nữ đang lạnh mặt ngồi bên cạnh khẽ mỉm cười.
“Ngay bây giờ ạ?” Ngọc Ly ra cái nắng h của mùa Thu mà hơi lười, ở trong cái thân xác này nên giờ cũng chán việc x xáo khắp nơi, nếu như kh quá cần thiết, chẳng như trước kia lúc nào cũng chạy đôn chạy đáo.
“ cho tới đón, em chuẩn bị .” Minh Quân nói xong lập tức tắt máy.
quay sang nói với vợ : “Em cố gắng giữ chân con bé ở đây càng lâu càng tốt, việc bên đoàn làm phim sẽ thu xếp.”
La Ly cau mày, cô kh hiểu chồng gia trưởng này lại đang âm mưu quỷ quái gì. “ muốn làm gì Ngọc Ly?”
“Đừng suy diễn, được Duy Hoàng nhờ, đang gặp chút rắc rối muốn chúng ta giúp bảo vệ vợ của .” Minh Quân cầm l bàn tay La Ly khẽ vuốt ve.
Cô thở dài rút tay của lại: “Em cũng quý con bé, sẽ giữ nó ở lại vài hôm.”
“Ly, chuyện đầu tư cho đoàn phim và việc đàn bà kia chen chân vào vai diễn đó hoàn toàn kh hề liên quan.” Minh Quân thẳng vào mắt La Ly muốn giải thích.
“Em nghĩ nên làm thêm một nghề phụ nữa, lẽ chưa tới một năm nền ện ảnh nước nhà sẽ vinh d là nam diễn viên xuất sắc nhất đ!” La Ly kh che dấu sự chế giễu trong lời nói, ánh mắt cô ngập tràn sự đau khổ đứng dậy về phòng .
Cô vẫn luôn biết chính là hình bóng thế thân của một phụ nữ khác, nên cũng chẳng mong ước gì hơn, trong tình yêu, càng yêu sâu đậm sẽ càng thua thiệt. Nhưng cô lại càng kh kìm được lòng thể hiện sự uất ức.
Giá như cái đêm đó cô đủ mạnh mẽ để từ chối. Giá như đừng quá yêu đàn này. Giá như...
Minh Quân mệt mỏi dựa ra sau ghế theo phụ nữ của cho đến khi cô khuất khỏi tầm mắt, mới đứng dậy bước vào phòng làm việc ở phía bên trái phòng khách.
Mà ở bên kia nhà họ Võ.
Ngọc Ly thả ện thoại xuống cũng kh màng tới sự tức giận của Võ Ái Lan vội vàng chạy lên lầu.
“Mày đứng lại cho tao.” Cô ả gào lên muốn đuổi theo đúng lúc chạy qua sau cái ghế của Ngọc Hà, bị cô bất ngờ đẩy ra để đứng dậy. Ái Lan bị thúc cho ngã lăn ra sàn nhà ôm mạn sườn, thêm lần nữa chu chéo lên.
“Chị, chị đụng trúng em .”
“Về phòng tắm rửa thay quần áo .” Ngọc Hà kh để ý, bỏ lại một câu cũng bám theo Ngọc Ly.
“Ai gọi vậy?” Ngọc Hà đứng bên ngoài phòng tắm hỏi vào phía trong.
“Một bạn của em.” Ngọc Ly đáp lại.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Bây giờ em đâu?”
“Tới chỗ đó một chút. Chị yên tâm , em kh lạc đâu mà lo.” Ngọc Ly đáp lại sau đó cánh cửa mở ra.
Cô gái xinh xắn như yêu tinh mặc áo choàng tắm chạy vụt ra.
Ngọc Ly vội vàng mở tủ l một bộ váy chút nữ tính một chút để mặc, gặp thần tượng khác một chút.
Ngọc Hà nhăn mày hỏi: “Bạn trai hay bạn gái?”
“Con gái. Một đặc biệt.” Ngọc Ly tinh nghịch nháy mắt.
“ đặc biệt ? Chị biết kh?” Ngọc Hà nói với ngữ ệu hơi buồn.
“Em kh rõ, khi về sẽ nói với chị nhé!” Ngọc Ly vừa cầm ện thoại nhận cuộc gọi của tới đón, liền quay sang nói với Ngọc Hà: “Chị ở nhà ngoan nhé, nhớ đuổi trà x cho em. Chị tự giải quyết hậu quả .”
Ngọc Ly tựa như một cơn gió phi nh ra khỏi biệt thự nhà họ Võ, cô vừa thì Ái Lan cũng nhận được một cuộc gọi.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“Cái gì? Cô ta .” Ái Lan kinh ngạc thốt lên.
Kh biết bên kia nói gì, cô ả đáp lại: “Vừa xong, làm biết được cô ta chỗ nào.”
Đi chẳng là càng tốt hay , chỗ này sẽ là của Võ Ái Lan.
bên kia nói gì đó, khiến Ái Lan gắt lên: “Mẹ kiếp, đừng mà quá đáng, thể hủy kèo bất cứ lúc nào. Việc giao đã làm xong , giờ còn muốn biến thành chó chạy theo cô ta á. Còn lâu nhé!”
Chiếc ện thoại bị cô ta tức giận ném xuống giường, sau đó tâm trạng kh vì chuyện nhỏ này mà ảnh hưởng. Cô ta nhún nhảy tới bên cửa sổ, mở toang hai cánh ra cười sảng khoái.
Lúc lâu sau cô ả lại nhặt ện thoại lên gọi về cho cha của .
“Cha, cha tính toán , con kh muốn bị con r kia ức h.i.ế.p nữa.”
Võ Quốc Vượng đang trái ôm ấp hai ả đàn bà tuổi chỉ ngang với con gái của , kh vừa lòng, quát lớn: "Vội cái gì? Con chưa làm được chuyện gì cho ra hồn, mỗi việc tán tỉnh một thằng đàn cũng làm kh xong."
“Cha, cha thừa biết là con đã cố gắng như thế nào.” Ái Lan uất ức.
“Con thay đổi phương thức .” Võ Quốc Vượng khinh thường nói: “Chẳng thằng đàn nào th con gái của cha khỏa thân lại kh thèm khát cả.”
Nghe ta nói vậy, sắc mặt Ái Lan chợt tái . Cô ta ấp úng nói: “Con biết .”
“Vừa xong gã hai mang kia lại gọi tới hỏi con về tung tích của Ngọc Ly. Kh biết con r đó chạy chơi ở đâu .”
“Vậy à? Con cũng cẩn thận, sau lần trước nó thể hiện ở nhà thờ tổ, chúng ta càng thận trọng, đừng để nó nghi ngờ. Con làm tốt, thằng nhóc Duy Hoàng đ sẽ là của con.” Quốc Vượng cất tiếng cười thể hiện hoàn toàn bản tính gian xảo sở kh của .
Ông ta híp mắt lên tấm bản đồ trước mặt, lại tận tình khuyên nhủ Ái Lan thêm một câu: “Tr thủ thân cận với Duy Hoàng làm việc mà cha giao.”
“Vâng.” Ái Lan bĩu môi tắt máy. Biết vậy chẳng gọi thì hơn, đã kh giúp được gì còn thêm áp lực.
Chưa có bình luận nào cho chương này.