Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 65: Thử xem có xứng đáng hay không?
Lúc Ngọc Ly tới nhà của Minh Quân, La Ly đã chạy ra vui vẻ chào đón.
“Vào đây nào, hiếm lắm mới dịp được gặp nhau, em ở lại với chị vài ngày nhé!” La Ly mỉm cười kéo tay Ngọc Ly vào trong.
“Chị, em tới chơi với chị thôi ạ chứ kh dám làm phiền chị đâu, em biết chị cũng bận mà.” Ngọc Ly nháy mắt tinh nghịch đáp lại.
“Chị nói thật đó, ở lại chơi với chị vài bữa, giúp chị một chuyện nữa.” La Ly thần bí nói nhỏ vào tai Ngọc Ly: “Làm trinh thám với chị.”
“Hả?” Ngọc Ly bật cười: “Chị nói .”
Minh Quân ra th hai cô gái ngồi trong phòng khách to nhỏ chuyện trò, sắc mặt La Ly hiện rõ sự vui vẻ thoải mái nên cũng th yên tâm phần nào. [Hi vọng em nh chóng trở lại như trước kia…]
quay lại phòng của tiếp tục c việc còn dang dở.
La Ly l đủ loại lý do giữ Ngọc Ly ở lại được hai hôm, tới ngày thứ ba th Ngọc Ly bồn chồn lo lắng cô cũng cảm th chút đắn đo.
“Em vậy?” La Ly tới bên Ngọc Ly hỏi, trên tay thì cầm ra khay bánh nướng nóng hổi, đây là tác phẩm cả buổi sáng của hai chị em.
Ngọc Ly mỉm cười đưa tới một chén trà đào: “Kh gì ạ.”
Nhưng sắc mặt đã hiện rõ sự thiếu kiên nhẫn.
“Em nghĩ là đến lúc em về , phiền chị lâu quá.”
Qua tin n mà cô và Duy Hoàng trao đổi. Cho dù n tin đã cố giấu, nhưng Ngọc Ly vẫn linh cảm th chuyện gì đó đã xảy ra mà kh được biết.
Mọi lần đều đọc tin và gọi lại ngay lập tức, nhưng hai ngày nay, ngoài n tin hồi đáp, kể cả cô gọi tới cũng kh hề nghe máy.
Bận tới mức đó hay ?
Hơn nữa sáng hôm còn gặp Tuấn Kiệt…
Càng nghĩ Ngọc Ly càng cảm th bất an.
“Chuyện của chị, em nghĩ là ngoài thể kh hiểu được cảm xúc của trong cuộc, chỉ chúc chị sớm đối diện với lòng , đừng để những chấp niệm kh đáng chiếm cứ tâm trí.” Ngọc Ly cầm bàn tay La Ly nhẹ giọng khuyên nhủ.
Minh Quân kh cho cô nói ra sự thật, đành vậy thôi chứ biết làm , mong rằng mọi chuyện sẽ nh chóng được giải quyết.
“Vậy hả? Cảm ơn em!” La Ly cười nhưng mắt cô chứa đựng nỗi buồn kh nói thành lời. Hơn ai hết cô hiểu yêu đàn đó nhiều tới mức nào, nhưng chăng càng yêu nên lại càng cố chấp? Càng để ý tới quá khứ của nhau?
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Tình yêu lại khiến cô trở nên thấp hèn tới vậy?
Ngọc Ly rời khỏi nhà Minh Quân bắt tắc xi tới thẳng căn cứ của Duy Hoàng. Th Ngọc Ly đến đám vệ sĩ lập tức biến sắc.
“Bà chủ…” đàn mặc vest đen lần trước đứng ra chào hỏi Ngọc Ly.
Cô gật đầu thẳng vào ngôi nhà trung tâm, một lượt kh th Duy Hoàng liền lên tiếng hỏi: “ đâu?”
Tay cô đang cầm ện thoại gọi Duy Hoàng áp vào sát bên tai.
“Ông chủ mới c tác bên nước ngoài.” ta kh biết nói gì liền bịa bừa một lý do.
Ngọc Ly liếc mắt qua liền biết này đang nói dối, nỗi bất an trong cô càng lúc càng lớn.
Kh nói kh rằng, cô thẳng tới máy tính, nhập mật khẩu khởi động chế độ vệ tinh tìm kiếm. Định vị số ện thoại của Duy Hoàng đang ở ngôi nhà bên cạnh. Ngọc Ly đứng dậy nhằm phương hướng bên đó mà .
Cả một đám vệ sĩ lo lắng chạy theo sau.
“Bà chủ, chỗ này kh thể vào!” Đội trưởng nhóm vệ sĩ hô to, nhưng Ngọc Ly lúc này giống như kh hề nghe được tiếng của ta, ngược lại toàn thân cô đang tỏa ra một cỗ hơi thở tức giận, hung hăng và liều lĩnh.
đáng sợ.
Th Ngọc Ly như vậy, tất cả đám vệ sĩ đều hoảng hốt trợn tròn mắt, chẳng còn ai dám tiến lên ngăn cản, nhưng lại kh thể để cô vào trong… Đó là mệnh lệnh của chủ.
Vẻ mặt ai cũng ngập tràn sự khó xử và túng quẫn.
Nhưng nh bọn họ đã lập tức gánh chịu hậu quả vì dám coi cô như một con ngốc mà che dấu sự thật.
“Bụp!” Một tiếng vang của cơ thể vang lên, đội trưởng nhóm vệ sĩ đứng ở vị trí đầu tiên liền nhận một cú đ.ấ.m móc hàm bị hất ngã văng về một bên, đầu váng mắt hoa, lảo đảo suýt ngã khụy xuống đất.
“Đội trưởng, bà chủ!” Đám vệ sĩ vội vàng đỡ đội trưởng lên đồng thời tức giận gào lên với Ngọc Ly.
Thế quái nào tự nhiên lại nổi ên đánh .
Đã bảo là một ngốc , tại chủ cứ bao bọc như vậy chứ?
ên thì làm xứng đáng với vị trí kia?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đội trưởng nhóm vệ sĩ đỡ cái hàm đau buốt, cố đứng vững nhổ ra một ngụm máu, ánh mắt ta lộ rõ vẻ khó xử Ngọc Ly: “Cmn… Bà chủ, tự nhiên cô nổi ên cái gì vậy… Rốt cuộc là ? Hay cô bị phát bệnh à…”
“Dám giấu , các coi là ai?” Ngọc Ly gằn giọng nói, ánh mắt lạnh thấu xương quét qua gương mặt của tất cả mọi .
Đám vệ sĩ khi chạm vào ánh mắt của cô lập tức câm nín kh nói lên lời. Kia là ánh mắt của một bình thường hay ?
Kh thể, nó còn đáng sợ hơn cả chủ chứ!
“Đây là mệnh lệnh của chủ.” Đội trưởng nhóm vệ sĩ lên tiếng, “Chúng kh thể để cô vào trong đó.”
ta tuy nói vậy nhưng đáy lòng đang ngập tràn hoài nghi, muốn biết tại trên Ngọc Ly lại loại khí thế sát phạt này. Vậy nên ta liền vẫy tay ra lệnh cho đám xung qu tiến lên bao vây Ngọc Ly lại.
Ít ra thì cũng cần biết vị trí nữ chủ nhân kia cô thực sự xứng đáng được ngồi vào hay kh?
Mà… cũng giúp thu thập nhân tâm một phen!
ta chịu thiệt hi sinh thân vậy.
Ngọc Ly lạnh mặt đám đang muốn ngăn cản tiến vào trong ngôi nhà kia. Cô nhếch miệng cười giễu cợt x thẳng tới chỗ đội trưởng nhóm vệ sĩ.
Đám vệ sĩ cũng đồng loạt ra đòn muốn bắt lại.
Đội trưởng tận mắt th chiêu thức tránh đòn và phản c của cô, vô cùng thuần thục liền chút hoảng hốt, nhiều vệ sĩ vây đánh như thế đều kh thắng được cô. Bóng cô tuy nhỏ n nhưng tràn đầy sát ý, đang từng bước từng bước hướng về phía ta mà lao tới…
Đội trưởng và nhóm vệ sĩ kh thể tin được, bà chủ ngốc bẩm sinh bên cạnh chủ, chẳng những đã khỏi ngốc mà còn đột nhiên hóa thành sát thần, đáng sợ đến mức này.
Ông chủ đã sống hai mặt, hai nhân cách , vậy mà phụ này… hai bộ mặt còn khác nhau đến vài con phố cơ.
Biểu tình của tất cả vệ sĩ cũng đều một dạng kinh hoàng, bọn họ hoàn toàn kh thể ngờ được phụ nữ trước mắt cùng vợ ngốc thường ngày luôn tỏ ra vô hại là cùng một .
“Bà chủ khoan đã…” Đội trưởng nhóm vệ sĩ bỗng cảm th hành động khiêu khích muốn dùng bản thân làm mồi thử của thật là ngu ngục. ta hoảng hốt vẫy tay ra hiệu cho Ngọc Ly dừng lại.
Nhưng mà, lời còn chưa nói xong, đã bị một cước đạp bay ra xa.
Cơ thể đội trưởng nhóm vệ sĩ nặng nề ngã ở gần ao cá nhân tạo. Sắc mặt tái mét, lóp ngóp kh ngồi dậy nổi.
ta đang hối hận tới phát ên luôn .
Những còn lại th ánh mắt lạnh lẽo của Ngọc Ly chăm chú về phía mình, lập tức từng bước từng bước chậm chạp lùi ra xa, toàn thân ai n đều lạnh lẽo giống như bị ngâm trong hầm băng.
Nhưng Ngọc Ly kh từ bỏ, sự tức giận của cô dành cho đám này vẫn còn. Dám che giấu cô, khinh thường cô ?
Cô là gì của Duy Hoàng đều do bọn họ quyết định?
Ngọc Ly kh cần bất kỳ vũ khí nào, tay chân của cô, thân thể của cô trở thành loại vũ khí sắc bén nhất.
Bàn tay cô giống y như lưỡi d.a.o sắc bén c.h.é.m tới, đám vệ sĩ chỉ thể cắn răng đáp trả, gắng gượng chống đỡ một chiêu, lại một chiêu.
Ngọc Ly chẳng khác gì một con sư tử kh ngừng luồn lách hạ gục từng một.
Nếu đứng ở ngoài vào, lập tức có thể th, đám vệ sĩ chủ yếu là phòng thủ tìm đường sống còn Ngọc Ly chính là liều mạng ra đòn.
Cho tới khi tất cả đám vệ sĩ kh còn một ai dám tiến lên ngăn cản, Ngọc Ly mới hừ một tiếng đẩy cánh cửa ra bước vào trong nhà.
Đội trưởng và nhóm vệ sĩ đồng thời lo lắng theo bước chân của Ngọc Ly.
Bọn họ đều tin tưởng ở bản lĩnh của cô . Nhưng nếu như cô th chủ… liệu làm ra hành động quá khích gì khác hay kh?
Thời gian trong nháy mắt như muốn ngừng lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.