Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cô Vợ Giả Ngốc

Chương 68: Thực sự có duyên nợ.

Chương trước Chương sau

Đôi mắt Duy Hoàng trở nên sắc bén vào gương mặt đang ngây ngốc của Ngọc Ly khẽ nói: “Lại đây!”

Ngọc Ly sửng sốt , cô cứ ngơ ngác đứng ở nơi đó, cơ thể hết run rẩy lại chuyển sang trơ cứng y như bức tượng.

Khí lạnh từ trên Duy Hoàng đang tỏa ra lúc này quá đáng sợ, cô kh quen biết một như thế!

Trong lúc Ngọc Ly còn kh phản ứng, Võ Duy Hoàng đã đưa tay tháo hết tất cả các loại ống dẫn cắm trên ra, m.á.u theo mũi kim b.ắ.n thành từng vệt văng trên tấm ga giường vẽ ra vô số đoá hoa đỏ rực như đóa bỉ ngạn dưới địa ngục. Cảnh tượng hoa mỹ kia kết hợp với gương mặt u lãnh của ngược lại, tạo ra một cảnh tượng khiếp sợ.

Một từng trải qua cái c.h.ế.t như Ngọc Ly lại cảm th nhát gan khi rơi vào tình huống này… Đó kh là nỗi sợ về một sức mạnh lớn hơn .

Cái mà Ngọc Ly đang sợ chính là trước mắt kh giống với Duy Hoàng của cô.

Nếu như vậy…

Sắc mặt Ngọc Ly càng trở nên tái nhợt, cô vô thức bước lùi chân ra phía sau.

Duy Hoàng vừa cởi phăng bộ quần áo trên bỏ xuống lộn xộn dưới sàn nhà, cứ thế khỏa thân thản nhiên tới tủ, từ trong đó l ra một bộ quần áo sạch sẽ, nh chóng mặc vào.

th Duy Hoàng đã mặc xong quần áo, Ngọc Ly thầm thở phào nhẹ nhõm. Cô đứng dựa lưng vào vách tường lạnh ngắt cạnh cửa quan sát thật kỹ đàn trước mắt này.

“Em kh nghe th nói à? Lại đây!” Duy Hoàng ngồi trở lại trên giường, thở ra một hơi về phía Ngọc Ly cau mày ra lệnh.

Ngọc Ly kh lên tiếng, thần sắc cô chút kh được tự nhiên, tuy vậy lúc này so với khi nãy thì đã tốt hơn một chút .

cảm th thân thể thế nào ?” Ngọc Ly nhỏ giọng hỏi.

“Em tới kiểm tra chẳng sẽ rõ ràng hay ?” Duy Hoàng nhếch miệng cười trả lời cô, liếc mắt trừng lại: “Đừng để tới tóm em.”

[Mẹ nó nằm một chỗ m ngày, muốn nhờ em thay giúp bộ quần áo cũng khó khăn, giờ lại đứng cách xa, tránh như tránh tà thế?]

Ngọc Ly gượng cười, Duy Hoàng đang chống tay suy yếu ngồi đó, bước chân của cô bắt đầu chậm chạp di chuyển.

, cảm th trong gì khác lạ hay kh?” Cô vừa vừa hỏi.

.” Duy Hoàng nhướng mày đáp.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

“...” Ngọc Ly lo lắng dừng lại. “ kh ổn chỗ nào,để em gọi tới?”

một gã đàn khác nói với là “ chỉ muốn được cô tha thứ!”, em nghĩ mà xem, nên tức giận hay kh?” Duy Hoàng gằn giọng.

Và đâu chỉ một lần.

Đây còn từ khóa mở ra phần ký ức ghim trong linh hồn đã bị che dấu của và chính cô, còn cả một bí mật to lớn của dòng họ Võ ở phía sau nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-68-thuc-su-co-duyen-no.html.]

Cảm xúc vừa mới hòa hoãn của Duy Hoàng kh dấu hiệu nào lại muốn bộc phát.

Ngọc Ly vội bước nh chân tới bên mỉm cười: “ đúng là chồng em?”

Cô vừa dứt lời đã bị kéo ngã xuống ôm vào trong lòng. “ nhớ em!”

Giọng nói chất chứa bao nhiêu sự da diết, băng qua hàng nghìn năm nay lại bắt đầu bùng cháy dữ dội.

Ngọc Ly chống n.g.ự.c ngẩng đầu lên, cau mày khó hiểu hỏi: “ thể cho em biết nguyên nhân khiến bị như thế này được kh?”

“Cha mẹ đã tới đây kh?” Duy Hoàng kh trực tiếp trả lời cô mà lại đưa ra một câu hỏi khác.

“Vâng, cha dặn khi nào tỉnh, trước tiên cần về nhà cũ gặp cha mẹ.” Ngọc Ly truyền lại lời của Trung.

“Được .” khẽ vuốt ve mái tóc của cô, thằng vào đôi mắt đang chăm chú quan sát yêu chiều cười nói: “Em tin vào vận mệnh kh?”

“Chắc là , vận mệnh cho em được sống lại và gặp được đ thôi.” Ngọc Ly chu môi đáp.

Duy Hoàng ôm cô, cả hai nằm xuống giường.

Hiện tại thân thể Ngọc Ly và kh vấn đề gì, thậm chí cũng kh biểu hiện ra ngoài ểm nào khác thường, cho nên mặc dù trạng thái tâm lý đang âm thầm biến đổi, cũng chẳng gây ra sự biến động nào quá lớn khiến khác chú ý.

Nếu như Tuấn Kiệt kh nói ra câu kia, lẽ Duy Hoàng cũng mãi chẳng hề hay biết hai bọn họ lại thực sự duyên nợ sâu đến mức như vậy.

Trong lúc nhất thời, bỗng ngẩn ra, chẳng biết nên nói cho cô biết hay kh, sai lầm trong quá khứ cứ tiếp tục bị chôn vùi hay là cần được sửa chữa.

Duy Hoàng trầm tư giây lát quyết định.

quyền được biết.

Kh thể để sai lầm nối tiếp sai lầm thêm nữa.

cúi đầu hôn lên trán cô thì thầm: “Đúng vậy, vận mệnh của chúng ta chính là thuộc về nhau. ngủ một lát, buổi tối sẽ cùng em trở về nhà cũ gặp cha mẹ, lúc em cũng sẽ biết toàn bộ sự thật.”

Duy Hoàng nói xong liền nhắm mắt, để mặc Ngọc Ly tò mò suy đoán đủ thứ, cô còn tưởng tượng ra dòng họ Võ chính là một dòng họ pháp sư phép thuật thôi miên luôn kìa.

Vậy mà Duy Hoàng chỉ bỏ lại một câu ngủ.

Quá đáng thật!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...