Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 67: Trúng lệnh thôi miên.
“Cộc! Cộc! Cộc!” Tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên làm Ngọc Ly giật tỉnh dậy.
Cô vậy mà lại ôm Duy Hoàng ngủ quên mất.
Đúng là vô tâm.
Cơ thể của đang bị trúng độc, còn chưa biết ra , thế nhưng cô lại thể ngủ?
Ngọc Ly nhăn mặt khó hiểu ngồi dậy, sửa sang lại mái tóc lên tiếng: “Vào .”
tới là đám Minh Quân, Bá Tùng, Trọng Đạt và hai đàn khác nữa.
“Đây là bác sĩ mới mời về, để cho bọn họ xem lại tình trạng của như thế nào.” Minh Quân Ngọc Ly nói.
Cô gật đầu đáp vòng sang phía bên kia của giường nhường lại chỗ cho hai đó.
đàn trung tuổi dùng một cái đèn pin cầm tay xem phản ứng của đồng tử, sau đó tay ta cầm một dụng cụ giống như cái búa nhỏ bằng hai đầu ngón tay, gõ lên từng chỗ trên cơ thể . Cẩn thận quan sát, dò xét từng bộ phận một.
Sau một lúc thì nhận l bệnh án, đọc thật kỹ kết quả các loại xét nghiệm máu, chất thải, bảng chụp X quang và một chuỗi các chỉ số đánh giá tổng quan và chi tiết của bên bệnh viện; kết hợp cùng với tình huống phản ứng của cơ thể ở hiện tại. Ông bác sĩ trung tuổi đành thở dài đưa cho đàn trẻ hơn một tờ gi vẫy tay xuống phòng khách.
Mọi cũng lập tức đuổi theo ta.
Vị bác sĩ trung tuổi ngồi trên ghế sô pha, trầm ngâm một lát lên tiếng: “Mọi chỉ số đều bình thường, nhưng hệ thần kinh vận động lại giống như bị một thứ gì đó kìm hãm. Tuy nhiên, kết quả của các xét nghiệm cho th cơ thể của ngài kh hề trúng độc. Giống như cơ thể đột nhiên lâm vào một trạng thái ngủ sâu.”
“Ông nói cái gì?” Sắc mặt Ngọc Ly khiếp sợ hỏi lại. “ lại chứng bệnh như thế?”
“Đây là một phản ứng hi hữu của cơ thể, phản xạ tự bảo vệ trước những tác động nguy hiểm từ bên ngoài. Tuy nhiên, cũng còn một trường hợp khác.”
Bác sĩ cau mày qua năm trước mặt nghiêm giọng nói: “Bởi vì tình huống cụ thể lúc ngài xảy ra biến cố, chúng ta kh nắm được, tuy nhiên theo lý mà nói, hẳn lúc đó kh đến mức nguy hiểm để khiến cơ thể nảy sinh ra loại biến hóa này. Mà theo thì thiên về ngoại lệ này: Đó là bị rơi vào trạng thái của sự thôi miên.”
“Kh thể nào, Duy Hoàng chắc c sẽ kh để bản thân bị trúng chiêu…” Trọng Đạt lập tức phản bác.
Tránh né và thoát khỏi thuật thôi miên chính là kỹ năng cơ bản đầu tiên mà một đặc vụ cần vượt qua. Giữ vững tinh thần tỉnh táo chính là bản năng sống còn để tránh khỏi sự tra khảo, ép cung của kẻ địch.
Duy Hoàng thể bị thôi miên?
“ kh nói tới thời ểm hiện tại, mà thể trong quá khứ ngài đã từng bị thôi miên sâu, mệnh lệnh đã được tạo ra và một từ khóa được áp dụng cho mệnh lệnh đ. Nhiều khả năng ngài đã gặp đúng từ khóa kia nên cơ thể thuận theo mệnh lệnh lập tức lâm vào trạng thái ngủ say.” Bác sĩ phân tích lại tình huống cho mọi cùng hiểu.
“Như vậy là bị thôi miên, chứ kh trúng độc?” Bá Tùng nhướng mày hỏi.
“Đúng vậy.” Ông ta gật đầu.
“Nó sẽ diễn ra trong bao lâu?” Trọng Đạt cau mày hỏi.
“Tình huống trước mắt vẻ kh lạc quan lắm, bởi vì chúng ta đều kh biết từ khóa kia là gì, lại càng kh biết mục đích của thực hiện thủ thuật thôi miên này.” Vị bác sĩ giơ tay bóp nhẹ hai bên thái dương kh giấu nổi sự phiền não.
“Kẻ nào lại dám làm ra chuyện này, mà làm vào lúc nào mới được cơ chứ?” Minh Quân tỏ ra vô cùng nóng nảy cất tiếng hỏi.
“Chúng ta cần ều tra lại toàn bộ các mối quan hệ từ bé đến lớn của Duy Hoàng để tìm ra kẻ khả nghi. Đồng thời tìm hiểu xem ngày hôm đó ở Hỉ Thước đã xảy ra chuyện gì.” Trọng Đạt rành mạch đưa ra phương hướng giải quyết.
“Cơ thể nguy hiểm gì kh?” Ngọc Ly mãi mới lên tiếng hỏi.
“Thôi miên sâu chính là tác động vào trong tiềm thức, nó tác động kh hề tốt tới hệ thần kinh. Về lâu dài cơ thể kh vận động tất nhiên là sẽ hư hao suy sụp. Hiện tại chúng ta chỉ thể bồi bổ cho ngài th qua đường truyền tĩnh mạch, các bước chăm sóc giống như với một bị rơi vào trạng thái sống thực vật.”
Ông ta thở dài nói tiếp: “Nhưng đây cũng chỉ là biện pháp tạm thời để giúp cơ thể ngài ổn định lại mà thôi. Dù chúng ta cũng giúp ngài tỉnh lại bằng được, càng sớm càng tốt, lúc đó mới biết được chính xác những vấn đề khác!”
Bác sĩ nói xong liền muốn đứng lên: “ tìm m bạn làm trong lĩnh vực tâm thần học và tâm lý học hỏi một chút xem biện pháp nào tốt hơn kh.”
“Cảm ơn .” Ngọc Ly nghẹn lời đáp lại cũng muốn trở về phòng.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Cô bước từng bước nặng trĩu mãi mới qua hết các bậc thang đến trước cánh cửa ngập ngừng hồi lâu.
Lúc này đàn trẻ cùng với bác sĩ kia đã cắm xong bình truyền nước cho , và đang ều chỉnh lại chỉ số của m thiết bị y tế hiện đại đang được kê phía đầu giường.
Ngọc Ly Duy Hoàng im lặng nằm đó, trên cắm đầy dây nối cùng máy móc mà đau lòng, tâm trạng cũng theo đó trở nên bất an hoảng hốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-67-trung-lenh-thoi-mien.html.]
đàn duy nhất đủ mạnh mẽ cho cô thể dựa vào giờ đang yếu đuối nằm kia, mà cô lại kh biết làm cách nào để giúp cho .
Bỗng nhiên bản thân chẳng khác gì một đứa trẻ bơ vơ vì mất sự bảo bọc.
Hơn hết, còn một nỗi hoảng sợ lớn hơn.
Giống như Ngọc Ly cũng cảm th một lời mời gọi bí ẩn từ sâu trong linh hồn thôi thúc cô nhắm mắt lại và giống như .
Bỏ lại tất cả, an yên nằm ngủ.
Ngọc Ly sững sờ lạc lõng đứng ở giữa căn phòng.
đàn kia đã ra ngoài từ bao giờ. Cả kh gian chỉ còn lại tiếng nhịp tim đập rời rạc chậm dần của Ngọc Ly.
Cơ thể như một con rô bốt máy móc bước dần về phía Duy Hoàng.
Đúng lúc này, “Ph” một tiếng, cửa phòng bật mở ra.
hai vội vã vào.
Ngọc Ly ngơ ngác lại, là cha mẹ của Duy Hoàng. Cô nghẹn ngào rơi vào vòng tay của bà Lam : “Mẹ, Hoàng như vậy là làm ?”
Ông Trung qua sắc mặt bình thản của Duy Hoàng, an tĩnh nhắm mắt như là đang ngủ ngon lành; dường như mọi biến động của thế giới bên ngoài mãi mãi chẳng thể làm phiền được tới … khẽ thở ra một hơi.
Bà Lam ôm l Ngọc Ly, cũng gấp đến độ sắp kh bình tĩnh được nữa, nói với Trung: “Vậy làm bây giờ?”
Ông Trung liếc mắt lại, sắc mặt biểu hiện rõ tâm trạng như là đành chấp nhận.
Sau đó…
Thở dài, thở dài.
Ngọc Ly chằm chằm vào hai , cô nhận th rõ ràng bọn họ đã biết trước sẽ một ngày này. Sắc mặt tuy lo âu, nhưng kh là bất ngờ.
“Cha, mẹ! lại như thế?” Ngọc Ly nghiêm giọng hỏi. Cô thoát khỏi vòng tay của bà Lam thẳng vào mắt bà chờ đợi câu trả lời.
Sắc mặt Trung bắt đầu biến đổi, giống như đang nhuộm một tầng sương lạnh. Ông bước nh về phía giường ngồi xuống cầm l bàn tay của Duy Hoàng lên, sau đó ghé vào bên tai nói ra một câu nào đó mà Ngọc Ly nghe kh rõ.
“Nó sẽ nh chóng tỉnh lại thôi, con đừng quá lo lắng, khi tỉnh lại, nhất định hai đứa trở về nhà cũ gặp cha mẹ. Chúng ta cần làm một số chuyện trước đã.” Ông Trung làm xong liền đứng dậy tới trước mặt Ngọc Ly tận tình nói: “Con yên tâm, đã cha mẹ ở đây, mọi chuyện sẽ cách giải quyết.”
Ngọc Ly kinh ngạc về hai trước mặt, cứ như kh hề quen biết cái loại cảm giác này từ họ. Cuối cùng, cô cũng kh nói gì chỉ biết im lặng gật đầu.
Ông Trung hài lòng mỉm cười, liếc mắt sang vợ sau đó hai nh chóng rời khỏi nơi này.
Ngay khi cha mẹ Duy Hoàng khỏi, vẫn đang nằm im lặng trên giường bỗng xảy ra biến hóa. day trán, chống tay ngồi dậy, trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi , khẽ nhếch miệng cười.
Nụ cười lạnh lẽo như tảng băng chứa đựng sự băng giá tích tụ cả ngàn năm.
Cơ thể Ngọc Ly kh nhịn được bỗng run lên bần bật.
Chưa có bình luận nào cho chương này.