Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 77: Rắc cơm chó!
Vừa đúng bảy giờ, Duy Hoàng đã mặt ở biệt thự nhà họ Võ. Điều đáng ngạc nhiên là theo còn một khác.
Cô gái phía sau lưng mặc một chiếc váy khoét cổ chữ V, xẻ tà. Trên sâu, dưới cao, mọi đường cong trên cơ thể triệt để được phô ra, ẩn hiện qua từng bước mang nét quyến rũ khêu gợi hấp dẫn; đến mức khiến ai cũng ngoái lại . Cái loại khí chất đang tỏa ra từ trên cô ta chính là loại tín hiệu phát dục lẳng lơ làm bất cứ đàn nào khi vào cũng nảy sinh sự thèm khát…
Ngọc Ly, Ngọc Hà ngay cả Ái Lan cũng đều trố mắt lại.
“Cô… cô ta tới đây làm gì?” Ái Lan sửng sốt thốt lên, đáy lòng cô ả ngập tràn sự khó hiểu.
Ngọc Ly lướt qua cô ta sau đó đặt ánh mắt lên trên Duy Hoàng, soi xét từ đầu tới chân.
Duy Hoàng mỉm cười với Ngọc Ly thẳng về vị trí bên cạnh cô ngồi xuống.
Khánh Vi lúc này mới lên tiếng: “Chào mọi , chúc buổi tối tốt lành!”
[Tốt lành cái con khỉ!] Ngọc Ly bị Duy Hoàng choàng tay ôm vào trong n.g.ự.c liền lén nút véo mạnh vào eo của một cái.
Dưới ánh đèn sáng của phòng khách, gương mặt đàn vẫn nở nụ cười thản nhiên, bàn tay đặt trên bả vai Ngọc Ly hơi vỗ về trấn an.
Tất nhiên là Ngọc Ly kh hoài nghi về nhân cách của , chỉ là cô bị bất ngờ với sự xuất hiện đột ngột này. Ý tưởng dạy dỗ Ái Lan một bài học bằng bữa ăn kinh dị cứ thế nguy cơ tan tành mây khói.
Nhưng ều cô đang thắc mắc là tại Duy Hoàng lại đưa cô ả này về đây.
Trong khi mọi vẫn còn đang đuổi theo những nghi vấn của thì Duy Hoàng lên tiếng: “Cơm tối xong chưa?”
Cô giúp việc đứng gần đó cúi đầu lên tiếng: “ chủ, mợ chủ đã đặt món ở nhà hàng Hương Quê, chờ về cũng đã bày biện xong luôn ạ!”
Nghe vậy, giọng nói trầm thấp của Duy Hoàng kh che giấu sự kinh ngạc: “Vậy hả? Thế thôi!”
Nói ôm Ngọc Ly đứng dậy dẫn đầu vào phòng ăn.
Khánh Vi ngay phía sau bất giác nở nụ cười, cô ta ngước bóng dáng cao lớn của đàn đang trước mặt đáy lòng bắt đầu tính toán.
Cô ta cầm một miếng ngọc vỡ tới đổi l bữa tối ở nhà . Sẽ tận dụng thật tốt cơ hội này để chọc tức c.h.ế.t nào đó mới được.
" Hoàng, hôm nay em chính là khách đ!"
“Vậy thì lát nữa cô nhớ ăn nhiều một chút!” Ngọc Ly kh để ý đáp lại. Cô còn cố ý vòng tay ôm l eo đàn của dựa sát vào về phía vị trí chủ nhà của bàn ăn.
Duy Hoàng kéo ghế để Ngọc Ly ngồi vào, Khánh Vi cũng tưởng sẽ kéo ghế cho cô ta nhưng kh, lặng lẽ về chỗ ngồi lại với ánh mắt cô còn kh ngồi.
"Cô ăn tự nhiên nhé, vợ mà đã lên thực đơn là chỉ hấp dẫn."
Lần lượt từng ngồi vào.
Chiếc bàn ăn lớn hình chữ nhật ở phòng ăn chính đã lâu mới nhiều như vậy, kh khí phần sôi nổi.
Ái Lan vẫn im lặng nãy giờ mới lên tiếng: “ họ, trở về thật tốt quá, chị dâu sáng nay còn đòi tiền thuê nhà của em đ!”
“Nhà cũng đâu trại từ thiện, cô tới đây ăn ở thu cũng là hợp lý!” Duy Hoàng thản nhiên nói.
Ái Lan mở lớn mắt Duy Hoàng, tâm trí cô ta đều là sự oán hận. Bàn tay dưới mặt bàn nắm chặt lại sau đó từ từ mở ra, liếc mắt về phía Khánh Vi ngồi phía đối diện.
Kế hoạch của cô ta tối hôm nay liệu vì sự xuất hiện của cô ả mà bị phá hỏng hay kh?
Chẳng hiểu lão cha già của cô ta nghĩ gì mà lại ều tiếp tới đây?
Một Ngọc Hà vẫn chưa đủ cơ à? Giờ lại thêm một Khánh Vi nữa?
Cô ta vô dụng đến thế hay ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-77-rac-com-cho.html.]
"Thôi ! Bữa ăn đừng để tâm trạng kh vui làm ảnh hưởng." Ngọc Hà thở dài lên tiếng.
Khánh Vi cũng nhếch miệng nói: “Ngọc Ly, cô đúng là biết cách kiếm tiền.”
“Cô thích thì cũng thể kiếm!” Ngọc Ly nói xong ánh mắt như radar dừng lại trên cô ả.
Khánh Vi gượng cười, cố tỏ ra dịu dàng trước mặt Duy Hoàng liếc mắt sang Ngọc Ly nói kháy: “Cô xem cô nói kìa, chưa bao giờ thiếu tiền, kh cần tìm mọi cách để kiếm.”
"À...ừ..." Ngọc Ly gật đầu đồng ý. “ lúc nào cũng thích kiếm tiền.”
Vừa nói cô vừa đưa mắt ra hiệu cho cô giúp việc đưa đồ ăn lên.
“Lẩu mắm? lại là lẩu mắm?” Ái Lan kinh ngạc thốt lên. Ánh mắt cô ta đầy tủi thân vào Duy Hoàng: “, em kh thích lẩu mắm!”
Khánh Vi cũng nhăn nhó, hôm nay cô ta mặc như thế này, lại thể ngồi ở đây ăn lẩu. Mùi mắm chưa gì đã bay khắp cả phòng ăn .
Duy Hoàng liếc mắt qua ngồi bên cạnh khẽ nói: “Cảm ơn vợ nhé! Đúng là đặc sắc!”
“…” Ái Lan trợn mắt sang thái độ nịnh nọt l lòng vợ của Duy Hoàng.
Cuối cùng cô ta vẫn là nhịn xuống kh nói gì nữa.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Ngọc Ly cùng Ngọc Hà là hai ăn uống nhiệt tình nhất. Cái quạt ện như là cố ý đặt ở phía ngược lại thổi toàn bộ hơi nóng và mùi mắm bốc lên bay về phía Khánh Vi và Ái Lan ở đối diện.
Ái Lan thở dài nồi lẩu trên bàn, cô ta liền gắp một con tôm rướn bỏ vào bát cho Duy Hoàng, giở giọng khiêu khích.
"Nhớ ngày xưa từng bóc tôm giúp em… Em vẫn luôn thích ăn tôm bóc."
Duy Hoàng con tôm, sau lại sang cô ta: “Kh biết bóc!”
Ngọc Ly nghe vậy lập tức kéo tay : “Chồng, vợ muốn ăn tôm.”
Lần này Duy Hoàng lập tức gật đầu, bỏ con tôm trong bát ra ngoài, đưa đũa vào nồi lẩu gắp ra một con tôm khác, sau đó dùng tay bóc vỏ còn kh quên chấm sốt: "A to nào… bóc cho em này..."
Ngọc Ly đắc ý mở miệng đón nhận con tôm thơm ngon từ tay Duy Hoàng, cái lưỡi mềm mại của cô còn cố ý l.i.ế.m qua ngón tay , cũng kh quên cảm thán: "Ôi! Thật đúng là tôm do chồng bóc, ăn ngon hơn hẳn tôm do tự tay vợ bóc mà!"
Ái Lan tức kh chịu được nhưng vẫn cố kiềm chế, cô ta lại gắp những món ngon khác vào bát Duy Hoàng nhưng kh hề đụng tới. Chỉ chăm chú đút cho Ngọc Ly ăn.
Đúng là rắc cơm chó mà.
Trên bàn ăn ngoại trừ Ngọc Hà từ đầu tới cuối vẫn ăn ngon lành kh cà khịa câu nào ra thì ai cũng đang mải mê diễn trò.
" lớn như thế mà vẫn kh thể tự ăn à, còn đợi đút?" Khánh Vi kh nhịn được liền lên tiếng.
[Đúng là cái loại thiểu năng!]
"À, chuyện này á! Tại vì hôm nay khách nên mới cần đút, chứ kh thì chúng đã ăn kiểu khác ."
Khánh Vi cầm cốc nước bên cạnh lên uống một ngụm cố đè sự khó chịu trong lòng xuống, kh chấp nhận chịu thua liền đáp trả.
" cứ mãi phụ thuộc vào như thế thì đến bao giờ mới bình thường trở lại được."
"À… kh cần cô lo lắng đâu…đối với Duy Hoàng cho dù kh bình thường thì cũng vẫn yêu." Ngọc Ly cười khúc khích đáp.
“Cô kh th bản thân làm liên lụy tới à?” Khánh Vi Duy Hoàng bằng ánh mắt ngập nước.
“Liên luỵ cả đời cũng được!” Duy Hoàng thản nhiên đáp.
Th Duy Hoàng cũng lên tiếng bênh vực Ngọc Ly, cả Ái Lan và Khánh Vi liền tức tối, liên tục cầm cốc nước lọc bên cạnh lên uống.
Khóe miệng Ngọc Hà liền câu lên nụ cười bất đắc dĩ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.