Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cô Vợ Giả Ngốc

Chương 78: Hợp tác

Chương trước Chương sau

“Chồng này, hôm nay chồng lại dẫn theo cô ta về đây vậy?” Bầu kh khí ngượng ngùng trên bàn ăn bởi vì một câu hỏi của Ngọc Ly mà bị phá vỡ.

“Khánh Vi bán cho một món đồ, ều kiện là mời một bữa cơm. Vừa hay liền dẫn về đây.” Duy Hoàng chẳng thèm che giấu nói thẳng ra.

Ngọc Ly nghe xong lập tức bật cười sang Khánh Vi bằng ánh mắt trào phúng: “Vậy thì cô ăn nhiều vào một chút nhé, e là cơ hội kh tới lần thứ hai đâu.”

Khánh Vi bị Ngọc Ly khiêu khích cũng kh phản bác lại ngay, cô ta đặt cốc nước đang cầm trên tay xuống, sau vài giây mới thỏ thẻ: “Yêu một chẳng gì là sai, thích Hoàng là ều mà ai cũng biết. Chỉ cần còn một hơi thở, cũng sẽ vẫn ở đây chằm chằm vào hai . Vậy nên cô đừng cười nhạo , chẳng ai nắm c.h.ặ.t t.a.y tới sáng được đâu.”

“Ôi, lại sợ hãi quá!” Ngọc Ly vòng hai tay trước ngực, dựa ra lưng ghế lại. [Quả nhiên đúng là mặt dày thật, muốn bám theo trai tới tận đây.]

Nghĩ ngợi giây lát, Ngọc Ly nghiêng sang Duy Hoàng, muốn soi xét xem ngoài cái bộ mặt đẹp trai kia ra còn bộc lộ thêm thứ gì khác mà thu hút nhiều ong bướm vây qu như vậy.

hai thứ khiến phụ nữ thể liều mạng vì đàn : Một là tình, hai là lợi ích.

Cô ả Khánh Vi này tiếp cận Duy Hoàng là vì cái gì?

lẽ em nên cất cho riêng .” Ngọc Ly giơ tay lên chọc chọc vào má Duy Hoàng cau mày cằn nhằn.

Hành động của cô lọt vào trong mắt Ái Lan và Khánh Vi chẳng khác gì một mồi lửa khiêu khích, khiến hai cô ả đứng ngồi kh yên. Lồng n.g.ự.c vì tức giận mà phập phồng lên xuống phả ra hơi thở toàn là mùi khắm của mắm.

Rõ là tức c.h.ế.t mà.

Ngọc Hà ngồi kế bên Ngọc Ly cảm th ăn đã no bụng liền gọi cô giúp việc tới dọn. Dù ngoài cô ra ai ăn nữa đâu nên chẳng cần thiết ngồi ở đây diễn trò. Cô đã chờ đợi tiết mục phía sau quá lâu .

Th bữa ăn định mệnh đã qua, Ái Lan và Khánh Vi đều thầm thở phào nhẹ nhõm trở lại phòng khách. Nhưng hai cô ả chưa ngồi nóng chỗ thì Duy Hoàng và Ngọc Ly đã l cớ cần nghỉ ngơi dẫn nhau về phòng mất tiêu .

Ngọc Hà một lượt cũng lặng yên rút khỏi.

Lúc này trong phòng khách chỉ còn lại Ái Lan và Khánh Vi ngồi nhau qua một chiếc bàn.

Gương mặt vốn dĩ ch chua của Ái Lan lập tức trở nên nghiêm túc, khí thế mạnh mẽ quỷ quyệt của cô ta nh chóng lan tràn ra áp chế lên Khánh Vi.

“Cô đưa thứ gì cho Duy Hoàng?”

Khánh Vi mỉm cười kh hề tỏ ra sợ hãi, cô ta giơ bàn tay với những móng tay được sơn vẽ tỉ mỉ lên ngang tầm mắt ngắm nghía, thản nhiên đáp: “Cô kh quyền hạn tra khảo .”

“Vậy ? Nếu như cha biết được Lyan bị bắt là nhờ c của cô thì sẽ ra ?” Ái Lan nghiêng về phía trước thấp giọng nói, sau đó cô ta ngửa ra sau chế giễu: “Sẽ thú vị lắm đ!”

Khánh Vi nghe th thế khẽ chột dạ, đáy lòng cô ta chút hoang mang; rõ ràng mọi dấu vết đã bị cô ta xoá sạch cơ mà, con r này lại biết được?

Hay là nó chỉ đang chơi trò phép thử với ?

Nếu kh vì Lyan ban lệnh hạ sát Duy Hoàng thì cô ta đã chẳng làm như thế!

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Cho dù việc loại bỏ Lyan sớm muộn gì cũng đã nằm trong mục tiêu của Khánh Vi, nhưng việc ra tay vào thời ểm này chính là do cô ta bất đắc dĩ nên mới mạo hiểm làm như vậy.

Cô ta đứng dậy nh về phía Ái Lan túm tay cô ả một mạch kéo thẳng ra ngoài góc sân.

Khánh Vi cố tỏ ra thản nhiên về phía Ái Lan đáp: “Chủ nhân chưa bao giờ cần những quân bài vô dụng, bất kể là ai, bao gồm cả cái được cho là con gái!”

“Cô... đừng tưởng nhà cô được cha trọng dụng mà tỏ ra đắc ý, nên nhớ, các cũng vẫn mãi chỉ là một con tốt thí.” Ái Lan tức giận gằn giọng đáp.

“Đâu , dù gì cũng là ngoài. Cơ mà mẹ con cô thì rõ là khác mà… chậc chậc. cũng thắc mắc, mỗi khi chủ nhân trái ôm mẹ ôm con… chà chà, chăng là tình thú hay kh?” Khánh Vi kh tiếc lời châm chọc.

“…” Ái Lan kinh sợ trợn mắt .

cô ta thể biết được.

“Cô ều tra về gia đình ?”

“Cái vỏ bọc đ của chủ nhân thì ều tra, chỉ cần qua là biết. Cũng c nhận, chủ nhân tài phô diễn đ chứ. Cả cái dòng họ Võ bị ta coi như lũ đần mà đũa bỡn còn gì!” Khánh Vi nhếch miệng cười. “ vẫn thắc mắc, ta trăm nghìn kế dồn Duy Hoàng tới bước đường tìm lăng mộ đế vương kia để làm gì. Cô kh tò mò hay ?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Cô biết những gì?” Ái Lan nhíu mày hỏi.

“Cô nghĩ nếu như mục đích chung của chúng ta là như nhau, thì nên bàn bạc hợp tác một chút!” Khánh Vi ngồi lên bờ tường trang trí ở bên cạnh hất cằm hỏi.

đàn ác quỷ kia đã sống đủ lâu .

“Hợp tác? Hợp tác với cô được thứ gì?” Ái Lan nhếch miệng.

“Đoàn kết chống lại giặc ngoài, sau cùng chỉ còn và cô, lúc đ sẽ đơn giản hơn kh?” Khánh Vi đưa ra lập luận của bản thân.

Nghe cũng lý.

“Được! Nếu như phát hiện ra cô bán đứng , sẽ kh tha cho cả nhà cô đâu!” Ái Lan giơ tay đáp lại Khánh Vi và bu lời đe doạ.

“Ok!” Khánh Vi gật đầu, hơi bĩu môi khinh thường.

[Đừng tưởng âm mưu của các kh biết. Nhà họ Nguyễn cũng đâu là toàn vô năng.]

Cô ta Ái Lan thêm chút nữa xoay rời khỏi.

Lúc này Ngọc Ly và Duy Hoàng đang ở trên phòng thì thầm về kế hoạch của ngày mai. Cả hai thừa biết về sự xuất hiện của mảnh ghép cuối cùng này kh là một sự ngẫu nhiên; chẳng qua tự dưng lại kẻ hai tay mang đến dâng lên, đương nhiên nên nhận.

Bốn mảnh ngọc hình bán nguyệt xếp lại với nhau tạo ra hai hình tròn, sau lại chồng lên nhau; giữa hai lớp một khớp nối, chỉ cần xoay nhẹ, cả bốn mảnh đã liên kết chặt chẽ tạo ra một miếng ngọc hoàn hảo với hai mặt là hình chạm khắc tứ linh vô cùng tinh xảo.

này, ai là đã tạo ra được thứ này vậy? Kỹ thuật khá nhé!” Ngọc Ly nhỏ giọng tán dương.

“Theo như những gì biết, trình độ văn minh ở thế giới song song của chúng ta cũng phát triển, tuy kh theo xu hướng máy móc hiện đại như ở đây, nhưng nhiều thứ lại vượt xa về kỹ thuật, tạo ra độ chính xác và hiệu quả kh hề thua kém đâu, nhiều thứ còn hơn.” Duy Hoàng cau mày trầm ngâm nói.

“Em chờ mong được chứng kiến những kỳ tích đó.” Ngọc Ly ghé sát vào thì thầm. “Em chỉ băn khoăn, mục đích của kẻ kia là gì? Chả nhẽ muốn mượn tay chúng ta để thể được trở lại nơi đó?”

Duy Hoàng bật cười từ chối trả lời.

Dù mục đích là gì chăng nữa, động tới của là đã nhận một tấm vé chơi cùng Diêm Vương .

“Nghỉ sớm , những ngày tới e là sẽ vất vả đ!” ôm cô vào lòng vỗ về như đang dỗ một đứa trẻ.

Chốc lát sau căn phòng đã hoàn toàn yên lặng.

Đổi lại là một trận ầm ĩ tới từ căn phòng cách đó kh xa. Tuy nhiên cũng chẳng ai quan tâm.

Toàn thân Ái Lan vã mồ hôi, cô ta đang ngứa ngáy vô cùng khó chịu, cảm giác như mỗi một tế bào từ trong ruột gan ra tới bên ngoài đều bị rộp lên thành mụn nước sau đó bị vỡ tung, cũng giống như cơ thể nóng bừng đau buốt muốn nổ tung vào lúc này của cô ta.

Ái Lan sang tới phòng Ngọc Hà gõ cửa cầu cứu nhưng kh nhận được sự đáp lại, tiếng gọi cửa la hét cứ như tiếng ma gọi hồn vang lên cho tới khi cô giúp việc tới giúp cô ta một c đoạn cuối cùng, đó là tống cổ vào bệnh viện.

Ngọc Hà ngồi trên giường lúc này mới tắt đèn ngủ, trò này của Ngọc Ly cùng lắm cũng chỉ giữ chân được bọn họ hai, ba ngày là cùng.

Nhưng mà cũng thú vị thật đ, nhan sắc kia kh biết chăm chút tới bao giờ mới trở lại được như xưa.

Đứa em gái này của cô càng lúc càng nhiều trò mới lạ.

Vốn dĩ Ngọc Hà định tối nay sắp xếp cho Ái Lan vài tình huống để xem cô ta sẽ làm gì. Nhưng khi Khánh Vi xuất hiện, cô đã quyết định gom chung vào một chỗ để làm chuột bạch thí nghiệm cái thứ nước mà Ngọc Ly cho.

vẻ hiệu quả.

Ở nhà họ Nguyễn, Khánh Vi cũng đang gặp tình trạng tương tự như Ái Lan.

Cả một đêm nhiều đã thức trắng để giúp hai cô ả gãi ngứa nhưng rõ ràng là kh tác dụng. Sau cùng dùng tới thuốc an thần ép vào giấc ngủ mới tạm được yên.

Họ làm thể biết được, uống vào thứ nước chiết xuất từ lá han thì chỉ thể vui vẻ mà hưởng thụ qua vài ngày, kh dược liệu nào áp chế nổi.

Chờ cho m đó bình tĩnh lại, đám Ngọc Ly và Duy Hoàng cũng đã tới được nơi mà muốn đến.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...