Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 80: Lăng mộ Đế Vương.
Càng xuống sâu gió lạnh càng lớn, cảm giác ớn nổi da gà cứ như bọn đoàn đang trên đường bước vào con đường dẫn thẳng tới địa phủ.
Kh khí đặc quánh một mùi vị như thảo dược.
Chính xác là một mùi thảo dược chứ kh ẩm mốc.
Các vách tường hai bên lối đều khô ráo kh l một chút độ ẩm.
Bọn họ đã được hai tiếng đồng hồ , dãy bậc thang chỉ một lối duy nhất dẫn vòng vèo lên xuống nhấp nhô giống như nó được chạy vòng xung qu phần chân núi Thất Sơn xuống sâu dần, từ từ tiến vào chính giữa.
Nhưng kh .
Mãi vẫn chưa th ểm cuối.
Từng cơn gió lạnh thổi tới qua các góc cong của lối phát ra những tiếng vi vu như giọng hát của một oán phụ. Sáu vẫn lặng yên bước , kh một chút xao động.
“Con đường này kh trong bản đồ, ều này chứng tỏ chúng ta chưa thực sự tiến vào nơi giao thoa của cánh cửa.” Trọng Đạt nhỏ giọng nói.
“Mọi !” Đột nhiên Ngọc Ly kinh ngạc thốt lên: “Chúng ta đã qua chỗ này .”
“Kh thể nào, chúng ta vẫn luôn xuống phía dưới mà.” Trọng Đạt kh tin.
“ này.” Tất cả theo ngón tay chỉ của Ngọc Ly, chỉ th một vệt son đỏ nhỏ trên vách đá, trong ều kiện ánh sáng chỉ nhờ chiếu bằng đèn pin thế này nếu như kh là cố tình sẽ kh ai để ý.
“Chính em đã đánh dấu nó.” Ngọc Ly nói tiếp.
“Từ lúc chúng ta , cho tới khi vòng lại đây vừa tròn mười lăm phút.”
“Cái gì?” Mọi cũng thốt lên.
“Bảo chúng ta lâu như vậy mà vẫn kh hết được những bậc thang này, mẹ kiếp chân sắp rụng ra !” Bá Tùng ngồi xuống bậc thang bực dọc quát.
“ một kiểu sắp xếp như vậy, chính là các bậc thang rời nhau cùng chuyển động xoay tròn qu một cái trục, khi chúng ta di chuyển, đồng thời chúng cũng chuyển động liên tục tạo ra các vòng lặp nối tiếp nhau. Cách phá giải chính là tìm ra được ểm nối của vòng lặp.” Duy Hoàng chậm rãi nói.
“Ai thứ gì thể rắc ra làm dấu kh?” Trọng Đạt lên tiếng hỏi.
Cô giúp việc móc từ trong ba lô ra một túi bột trắng: “Dùng thứ này .”
“Thứ gì vậy?” Trong Đạt cầm l liền hỏi.
“Tro cốt chết...” Cô giúp việc vừa nói đã th ánh mắt Trọng Đạt trợn lên, cô ta liền sửa miệng: “Vôi bột.”
Th mọi kh tin cô ta lại bổ sung: “Dùng để đuổi côn trùng hữu hiệu.”
Kh ai nói gì nữa lại tiếp tục lên đường, lần này bọn họ dễ dàng phát hiện ra dấu vết vôi bột trên bề mặt bậc thang bị gạt . theo hướng gạt chính là vách tường bên trái, trên đó cũng hoàn toàn kh một hoa văn nào.
“Lối ra chắc c ở đó.” Ngọc Ly bĩu môi khẳng định. Kh biết hoàng đế năm xưa đã được kẻ nào thiết kế cho cái loại mê cung oái oăm này.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mọi lại bắt đầu ấn, xoa khắp mặt vách tường, cuối cùng Tuấn Kiệt th một khe hở nhỏ, nó như một vết nứt bình thường, nhưng khi quan sát kỹ lại thì đây chính là hình dạng của một cánh cửa hình chữ nhật.
Tất cả hợp lực đẩy ra.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Cánh cửa đá với nỗ lực lớn của mọi liền dịch chuyển tụt dần vào bên trong cuối cùng tạo ra một lối nhỏ. Khi mọi qua, tảng đá cũng lập tức đóng lại.
Lối này th với một hành lang ngập tràn ánh sáng, đó là thứ ánh sáng phản quang lại từ đèn pin của đoàn khi chiếu vào những viên pha lê khảm trên khắp vách tường.
Hai bên hành lang đặt đủ loại lục bình bằng gốm sứ to, nhỏ. Nhiều kiểu dáng và màu sắc. Trong mỗi lục bình đều chứa vô số châu báu quý giá.
Hành lang chỉ rộng cỡ ba mét, cao hai mét mà những thứ đồ châu báu kia đã chiếm gần như hết lối .
Đứng trước những món đồ quý giá, mọi vẫn cẩn trọng , chẳng ai nảy sinh lòng tham để ý tới những đồ vật đó. Riêng Ngọc Ly là hứng thú đôi chút, cô tới ngó nghiêng qua lại cũng trở về bên Duy Hoàng nhỏ giọng nói: “Mang chỗ này về bán chắc là được nhiều tiền lắm!”
“…” Lại bán!
“Chúng ta đang ở vị trí này.” Trọng Đạt mở bản đồ ra chỉ vào một vị trí. “Phía cuối vẽ nhiều cảnh báo nguy hiểm. Nhưng ở đây một lối phụ, theo lối đó chúng ta sẽ vòng qua đoạn đường kia.”
Mọi về phía hai bức tượng kỳ lân bằng đá ở bên cạnh.
“ kh trực tiếp tới đ xem xem?” Bá Tùng híp mắt hỏi.
“Câu thể tự thử.” Duy Hoàng vỗ vai dẫn đầu đoàn theo hướng dẫn, lách qua khe giữa hai bức tượng sang một hành lang khác.
Kh ai muốn mạo hiểm ở những nơi như thế, nếu như kh thực sự cần thiết.
Hành lang bên này tối tăm hơn nhưng lại thoáng đãng, theo hết dọc quãng đường, cuối cùng họ cũng đã nh chóng tới trước một cánh cửa bằng đá trắng, trên đó khắc hoa văn hoa sen sinh động như thật.
Ổ khóa chính là ở vị trí nhụy sen.
Nhận được cái gật đầu của Duy Hoàng, Ngọc Ly bước tới đặt chìa khóa vào đó.
Chiếc chìa khóa bằng ngọc vừa được tra vào, một luồng ánh sáng trắng hài hòa từ chính giữa lập tức tràn ra, giống như một dòng nước chảy qua các cánh hoa.
Một giây sau, ều kỳ diệu xảy ra.
Toàn bộ đóa hoa sen nở tung sau đó nh chóng rút toàn bộ cánh hoa vào trong, chỉ còn trơ lại đài sen, từ đài sen nứt ra làm hai, chia đôi cánh cửa rút sang bên cạnh.
Bá Tùng chậc lưỡi tấm tắc khen theo chân mọi bước vào.
Đây chính là lăng mộ đế vương.
hai cỗ quan tài nằm ở chính giữa một kh gian rộng lớn.
Vô số dạ minh châu được khảm phía trên trần nhà theo trận pháp Tụ Linh, toàn bộ ánh sáng tạo ra từ đó đều chiếu xuống soi sáng và nuôi dưỡng hai cỗ quan tài khiến nó sáng bừng lên.
Ngọc Ly từng bước tiến lại gần, nhịp tim cô rộn ràng chút chờ mong muốn xem bên trong đó thực sự tr như thế nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.