Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 79: Núi Thất Sơn
Buổi sáng sớm, trên ngọn núi Thất Sơn.
Một đoàn đã bí mật tụ hội ở đây từ sớm bao gồm Duy Hoàng, Ngọc Ly, cô giúp việc, Bá Tùng, Trọng Đạt và Tuấn Kiệt.
Lý do về sự mặt của Tuấn Kiệt chính là ta dùng phần xác của Ngọc Ly để trao đổi với Duy Hoàng, để được tham dự chuyến mạo hiểm này.
Suy xét tới cuối cùng vẫn là gật đầu đồng ý.
Dù cuộc hành trình với những nguy hiểm khó lường, thêm một tình nguyện và tuyệt đối đảm bảo an toàn cho Ngọc Ly, cũng sẽ chấp nhận.
Chấp nhận chịu đựng mùi chua của dấm.
Khi được giao trọng trách ều tra địa hình, Trọng Đạt cầm tấm bản đồ vẽ tay cho cha Duy Hoàng đưa, thận trọng xác định hướng cho cả đội.
Lần này bọn họ kh mang theo nhiều bởi vì mục đích thực sự chỉ là theo bảo vệ Duy Hoàng và Ngọc Ly. Còn về phần hai kia thì cũng chẳng ai hỏi.
Với những bạn vào sinh ra tử như bọn họ, cái gì nên biết thì ắt sẽ được biết, kh cần quá mất c dò hỏi làm gì.
Chỉ sự tin tưởng tuyệt đối vào đối phương.
Vậy là đủ.
“Lối vào ở đâu?” Bá Tùng ngồi trên tảng đá cau mày hỏi Trọng Đạt.
“Trên bản đồ kh đánh dấu. Chỉ một sơ đồ khái quát về các cạm bẫy và hướng .” Trọng Đạt thở dài nói.
“Chia ra tìm .” Duy Hoàng nhận l chai nước từ tay Ngọc Ly, đóng nắp lại cất vào trong ba lô đeo sau lưng đứng lên về phía bên trái của ngọn núi.
Tiếp sau đó những còn lại cũng tản ra lần mò từng ụ đá.
Ngọc Ly đứng tổng thể ngọn núi chút khó hiểu. Bản đồ vẽ tay kia là chỉ tới chân núi. Nhưng cả một ngọn núi đá to lớn sừng sững cây cối um tùm thế này thì bọn họ tìm tới khi nào.
Ít ra thì cũng một chỉ dẫn nào đó chứ?
Gió núi mang theo hơi ẩm thổi tới cùng với mùi mục rữa của lá cây, ở đây chắc là kh thú dữ, cùng lắm là vài con rắn độc và côn trùng mà thôi. Nhưng bảo cô sục tay vào dưới lớp lá cây đó… Lại chút kh muốn.
Ngọc Ly xung qu kiếm một đoạn cành cây khá chắc, cầm trên tay khua về phía vách núi đá trước mặt. Trên đó nhiều các loại dây leo, chúng bám chằng chịt che hẳn kết cấu phía sau. Giả dụ sau đó là cửa hang thì cũng khó mà bị phát hiện.
Thời gian từng chút trôi qua, đoàn đã chút rệu rã. Vừa mới khởi đầu đã gặp chướng ngại lớn như thế này , thực sự là nếu như kh bọn họ đều là những đã được rèn luyện, thể đã bực bội mà bỏ cuộc trở về từ lâu.
Sau ba tiếng cật lực tìm kiếm, sáu mang theo sự thất vọng tập hợp lại tại địa ểm ban đầu.
“Vị trí này là hướng chính diện của ngọn núi. Đúng ra lối vào, nếu , cũng ở ngay gần đây mới đúng!” Trọng Đạt thở dài nói.
Ai nghe th cũng gật đầu đồng ý. Nhưng chỗ này lại là nơi được kiểm tra kỹ nhất, nó kh hề một ểm khác lạ nào.
Ngọc Ly cầm chai nước lên uống, theo hướng ngọn núi. Đột nhiên cô th một khối đá lớn nằm c ngang lối . Lúc đoàn lên đây cũng là vòng qua khối đá này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-79-nui-that-son.html.]
Cô vội chạy lại phía đó.
Bây giờ để ý mới th khối đá này thực sự khác biệt.
Đặt ở một nơi ẩm thấp như thế này nhưng toàn bộ bề mặt của nó lại kh hề dính một chút rêu nào. Nhẵn bóng cứ như được ta đẽo gọt ướp lên bề mặt một lượng lớn muối mặn vậy.
Ngọc Ly nghĩ như thế, cũng muốn quệt tay lên nhấm thử, cơ mà cô sợ bị độc.
Độc cũng thể khiến rêu kh thể phát triển.
Ngọc Ly cẩn thận vòng qu nó.
Tảng đá này cao tầm một mét sáu, hình dạng là khối lăng trụ ngũ giác. Mặt trên là hình ngũ giác rộng cỡ mười mét vu, còn năm cạnh bên là hình chữ nhật. Bề mặt trơn nhẵn kh bất cứ hoa văn nào.
“Là nó ?” Tuấn Kiệt đứng ngay bên cạnh Ngọc Ly khẽ hỏi.
Cô liếc mắt qua ta. Tuy rằng đã ngầm thừa nhận chính là Ngọc Ly trước kia, nhưng cũng chẳng thể tha lỗi cho đàn này được.
Dù cho lý do và mục đích của ta là báo thù cho gia đình của , nhưng bản thân cô lại trở thành con chuột bạch thế mạng, chỉ nghĩ tới thôi Ngọc Ly đã muốn hùng hổ mắng chửi: [Bà đây lỗi gì mà dám xiên bà. Giờ bà là khác cũng đừng nhảy ra làm phiền bà. Bà mà ên lên xiên lại cho lại bảo chúng ta hết nợ, hòa… Còn lâu nhé!]
Kh th cô trả lời, Tuấn Kiệt cũng chẳng phật ý. ta vòng hai tay trước n.g.ự.c chờ đợi những khác đưa ra đáp án.
Ngọc Ly một lúc, liền muốn nhảy lên trên bề mặt của khối đá để xem thêm nhưng bị Duy Hoàng cản lại. Trọng Đạt th vậy liền bĩu môi nhảy lên.
“Chẳng quái gì cả!” nói dứt lời liền đạp chân vào một cạnh bên để xuống.
Đúng vào lúc này ều kỳ diệu đã xảy ra.
Một nửa khối lăng trụ ngũ giác đột ngột bị sụt xuống dưới, Trọng Đạt bị hẫng chân lộn một vòng để giữ thăng bằng trước khi đáp đất.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Trước mặt mọi là một dãy bậc thang bằng đá dẫn xuống lòng đất tối tăm.
“ gió thổi!” Trọng Đạt giơ cái bật lửa ra phía trước, gió từ dưới lối thổi lên khiến ngọn lửa nghiêng về phía mọi .
“Đi thôi!” Bá Tùng nhướn mày dẫn đầu đoàn bật đèn pin lên dọi đường tiến vào.
Một tay cầm đèn pin, tay còn lại lăm lăm con d.a.o găm đề phòng bất cứ bất chắc nào thể xảy ra.
Những còn lại cũng vậy, vũ khí tùy thân đều được chuẩn bị sẵn sàng. Sau đó lối tiếp vào.
***
Ánh nắng buổi trưa xuyên qua những tán lá rừng chiếu xuống từng bậc thang vẫn còn đang mở rộng.
Một đàn trung tuổi cùng đoàn của lúc này mới đuổi tới. Đi cạnh ta kh ai khác là ba cô gái: Ngọc Hà, Ái Lan và Khánh Vi.
Sắc mặt Ái Lan và Khánh Vi chút nhợt nhạt nhưng vẻ như độc tố của lá han đã được hóa giải.
Đúng là kỳ tích!
Chưa có bình luận nào cho chương này.