Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 82: Ông đúng là đen như chó!
Liên tiếp các tiếng động lớn nhỏ vang lên, vọng lại ngày một gần. Cả lăng mộ bị rung từng trận, giống như sắp sập.
“Chắc bọn chúng đang phá cửa.” Tuấn Kiệt nói.
Kh lâu sau ở lối vào của chính lăng đã xuất hiện một nhóm .
Mùi m.á.u t cũng theo bọn họ mà ùa vào kh gian đang ngập tràn hương thơm của dược liệu.
“Đ vui quá nhỉ? “ Bá Tùng chán ghét lên tiếng.
Đi đầu đám là một gã đàn to béo hai tay lăm lăm khẩu s.ú.n.g gắn lòng giảm th, ngay cạnh gã ta là một tên gầy còm ốm yếu, đôi mắt sắc bén quỷ quyệt. Phía sau là Võ Quốc Vượng, cùng ba cô gái kh m xa lạ đối với mọi . Ngoài ra còn khoảng chục gã đàn khác, kẻ nào cũng gương mặt ngập tràn sát khí cuối cùng.
Tất cả những này đều mặc một loại trang phục kiểu dáng giống như của lính đánh thuê, nhưng rõ ràng là màu sắc kh giống với bất kỳ tổ chức nào.
Vài kẻ bị thương, m.á.u đỏ nhuộm loang lổ.
Ngọc Ly liếc nh qua Ngọc Hà, th sắc mặt cô chút tái nhợt thì kh khỏi lo lắng. Ngọc Hà th vậy liền dùng ánh mắt ra hiệu kh để đáp lại.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Sau đó cô lại sang những khác, bất ngờ nhất là sự xuất hiện của Ái Lan.
Ái Lan cũng đang về phía Ngọc Ly, cô ta nhếch miệng cười: “Chào nhé!”
Khánh Vi đứng ngay đó đắc ý vênh mặt: “Hôm nay chúng ta sẽ chơi vui đây!”
Ngọc Ly kh thèm để ý tới sự khiêu khích của bọn họ, cô về phía lão già đang đứng ở chính giữa, đáy lòng quặn lên đau đớn. Ngọc Ly kh thèm che giấu nỗi hận thù trong ánh mắt, nó y hệt một tia laze chiếu thẳng vào ta: “Chậc chậc, thật đúng là… chẳng khác gì con ch.ó đói khát, bám theo chúng tới tận bước này!”
Giọng cô ngân ra thể hiện rõ sự khinh thường.
Võ Quốc Vượng nghe vậy cũng kh hề tỏ ra tức giận hay ngạc nhiên giống tất cả mọi , ta cười khà khà đáp lại: “Cũng là để chứng minh một ều, cô sẽ chẳng bao giờ thể chiến tg được .”
“ nên gọi là gì? Võ Quốc Vượng? Hay là thái sư Lê U?” Ngọc Ly châm biếm hỏi.
Võ Quốc Vượng nhún vai: “ kh để ý đâu?”
“Chấp nhận mang họ của đối thủ để ẩn núp bao lâu nay, cũng th tài giỏi!”
“Chỉ là thắc mắc, đang yên lành lại chạy tới đây làm gì? kh ở đó mà tung hoành, bị ngu à?” Ngọc Ly vẫn kh tiếc lời mỉa mai ta.
“Ha ha ha, miệng lưỡi Tư Tế vẫn luôn sắc bén như vậy. cũng kh giấu diếm gì. Khi hoàng lăng chuẩn bị phong bế vào kiểm tra thêm cho chắc, kh may bị kẹt lại sau đó mơ hồ theo lối kia ra ngoài. Thế thôi!” Võ Quốc Vượng chỉ về phía cánh cửa vui vẻ giải đáp. Ông ta tới bên một trụ đá đặt m.ô.n.g ngồi xuống.
Ngọc Ly khoái trá cười: “Ông đúng là đen như chó!”
Nhẽ ra được lên ngai vàng ngồi thì lại bị phiêu dạt khắp nơi!
Lúc này Duy Hoàng mới lên tiếng: “Chuyện là thế nào?”
Đáp lại câu hỏi của là ánh mắt của Ngọc Ly và Quốc Vượng, giống như đang một kẻ ngốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-82-ong-dung-la-den-nhu-cho.html.]
Nói từ nãy tới giờ, một ngoài khi còn hiểu được vài phần, vậy mà còn hồn nhiên hỏi ra câu đó.
Bầu kh khí nhất thời im lặng.
Lúc sau cô giúp việc mới thở dài lên tiếng: “Thái sư làm phản, vì Hoàng Đế quá tin tưởng ta nên Tư Tế muốn tìm ra bằng chứng, kh ngờ bị rơi vào cạm bẫy của thái sư, chuyện sau đó thì kh cần nói nữa.”
Những ngoài cuộc, ai cũng ngơ ngác trước một màn đối thoại này.
Hoàng Đế, Tư Tế, Thái Sư?
Đây là ảo giác hay ?
Bọn họ vừa mới vào một cái cổ mộ thôi mà đã xuyên kh đến thời cổ đại?
Tuy thắc mắc nhưng tất cả đều im lặng quan sát.
Duy Hoàng nghe xong thoáng giật , như bừng tỉnh khỏi cơn u mê, gương mặt tuấn mang theo sự sợ hãi, chợt quay sang vào Ngọc Ly, hốc mắt cũng đỏ lên chứa chan bao ều muốn nói.
Nhưng cuối cùng, chỉ đưa bàn tay ra, lặng lẽ nắm l tay cô, mười ngón tay đan xen vào nhau, chặt chẽ chẳng thể tách rời.
Ngọc Ly mỉm cười gật đầu sau đó về phía lão già đang ung dung ngồi ở kia: “Kể ra thì chúng ta cũng duyên, nói xem muốn gì?”
“Mở cửa hoàng lăng, để trở về thế giới cũ.” Võ Quốc Vượng thản nhiên nói.
“Ông sống bao nhiêu năm ở đây, cứ già lại đổi xác, kh th vui hay mà vẫn muốn về? Thử ngẫm mà xem, ai được như ?”
“À, hóa ra là vẫn nuối tiếc cái ngai vàng kia? Giờ này lẽ nó cũng chẳng còn nữa . Bữa tiệc dọn ra đã được khác ăn hộ từ đời nảo đời nào…” Ngọc Ly trào phúng nói.
“Im mồm!” Đột nhiên sắc mặt Võ Quốc Vượng sa sầm lại, cặp mắt già nua trở nên hung ác thẳng vào Ngọc Ly quát lên: “Mau mở cửa hoàng lăng, ta muốn xem kẻ nào dám đối đầu với Lê U này!”
“Ái chà, kh diễn nữa !” Ngọc Ly bĩu môi dứt khoát nói: “Kh mở!”
Cô cũng kh ngạc nhiên trước biến hóa của ta.
“Bắt bọn nó lại cho tao, kh bắt được thì giết, kh tha bất kể đứa nào, tao chỉ cần máu, kh cần mạng.” Võ Quốc Vượng gầm lên. Ngay lập tức đám lao về phía đối phương.
Riêng Võ Duy Hoàng thẳng tới chỗ lão già kia.
Kh gian lăng mộ nháy mắt trở nên náo động, kh ai bảo ai tự tìm l đối thủ cho chính .
Ngọc Ly Ái Lan khóe miệng nhếch lên kh che giấu sự trào phúng. “Em dâu à, nhẫn nhịn bao lâu, tới hôm nay mới được ra đòn, cố gắng lên nhé!”
“Mẹ con ên, tao sẽ g.i.ế.c mày!” Ái Lan bực bội mắng một câu vung quyền lao tới.
Khánh Vi ở gần đó cũng đảo tránh khỏi cô giúp việc chạy tới bên Ngọc Ly: “Hai đánh một kh chột cũng què!”
“Ồ! Tao mong chờ!” Ngọc Ly bật cười né đòn của Ái Lan gạt chân về phía Khánh Vi hoá giải cú đánh lén.
Chưa có bình luận nào cho chương này.