Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 83: Dù em là ai cũng vẫn là em của chị
Khánh Vi nh nhẹn nhảy lên né tránh. Bọn họ vừa đánh vừa lui dần về phía một gian phòng đá khác ở ngay bên cạnh. Nơi này giống như một kho hiến tế, hoặc chỗ chứa đồ dùng vật dụng hàng ngày gì đó.
Đồ đạc bị xô đẩy loạn xạ, phát ra tiếng kêu ầm ĩ.
Sau vài trăm quyền đấu qua lại cả Ái Lan và Khánh Vi đều th bản thân kém quá xa so với Ngọc Ly, hai đấu một mà mãi kh vượt lên nổi, cố gắng lắm mới thể cầm hoà, lòng tự tôn của hai ả bị đả kích nghiêm trọng.
Bên trong tổ chức L, sau Lyan, hai cô ả chính là những mạnh nhất, ngay cả đám đàn cũng khó đấu lại. Vậy mà bây giờ hợp lực vẫn kh tg nổi một con ngốc.
Chả nhẽ từ trước tới nay các ả bị đám đàn thích nịnh nọt kia hố? Nên sinh ra ảo tưởng?
Ái Lan Khánh Vi ra hiệu, cả hai đồng loạt thu quyền sau đó rút s.ú.n.g nhả đạn về phía Ngọc Ly.
Trong nháy mắt, Ngọc Ly liền bật nhảy lên tránh thoát loạt đạn đầu tiên, đồng thời lộn một vòng nhảy bám lên trên một cái giá được ghim trên vách tường, mái tóc đen dài theo động tác của cô khẽ bay lên vẽ ra một đường cong tuyệt mỹ khiến cho hai cô ả kia đều đến ngẩn ngơ.
Thế quái nào mà cô thể làm được như vậy?
Nhẽ nào đây chính là bí thuật tà ma nào đó của một Tư Tế như trong miệng của bọn họ nói khi nãy?
Trong lúc hai cô ả kia còn đang sững sờ, Ngọc Ly đã khéo léo l s.ú.n.g ra nhẹ nhàng bu đáp xuống mặt đất, nhằm thẳng về đối thủ b.ắ.n liên tiếp hai phát đạn.
Từ đầu tới cuối diễn ra chỉ chưa đầy ba giây.
Vậy nên hành động của Ngọc Ly quá nh khiến hai cô ả còn chưa kịp phản ứng lại thì cổ tay cầm s.ú.n.g đã bị trúng đạn.
“Cạch!” Hai khẩu s.ú.n.g bị rơi xuống nền nhà.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Lúc này bọn họ mới kịp l lại phản ứng.
Cơn đau buốt từ cổ tay truyền lên đến đại não khiến cả hai càng như những con thú phát ên. Họ vội kéo miếng ơ gâu cổ tay xuống, lưu loát đè chặt miệng vết thương cầm máu, sau đó dùng tay còn lại nhặt khẩu s.ú.n.g lên.
Ngọc Ly ngồi trên trụ đá gần đó, chứng kiến phản ứng của hai cô ả cũng cười tán dương: “Đúng là tố chất, kh hổ d là cận thần của đấng sáng thế!”
“Giết nó.” Khánh Vi tức giận quát lên. Ngay lập tức vừa liên tiếp bóp cò vừa đạp cước x tới.
Ngọc Ly vội lộn một vòng lách trốn ra sau cái trụ đá tránh đạn, nhẩm tính số đạn b.ắ.n ra của cả hai.
Ngay khi hai cô ả chạy tới chỗ ẩn núp của Ngọc Ly, cô chợt x lên, chân đá liên hoàn, Khánh Vi lập tức bị đá ngã ngửa ra đất.
Ái Lan thì bị đạp bay đập vào vách tường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-83-du-em-la-ai-cung-van-la-em-cua-chi.html.]
Ngọc Ly đứng trên cao xuống Khánh Vi, khẩu s.ú.n.g của cô hướng về phía cổ tay còn lại của cô ta kh chút lưu tình, lần nữa bóp cò.
Khánh Vi gầm lên. Cổ tay bị thương coi như cô ta đã hết đường sống, chỉ thể nằm im chờ đợi. Nhưng mãi mà Ngọc Ly vẫn kh động thái gì tiếp theo.
Cô đang Ái Lan giả c.h.ế.t ở phía trước.
Khẩu s.ú.n.g trong tay ác ý b.ắ.n ra vài viên đạn ở ngay bên cạnh cô ta.
Ngọc Ly bỏ chân ra khỏi n.g.ự.c Khánh Vi về phía Ái Lan, rà họng s.ú.n.g lạnh lẽo đọc theo gò má của cô ta khẽ nói: “Một sát thủ xinh đẹp như thế mà lại bị chôn vùi ở chỗ này, thật đáng tiếc.”
Tiếp theo, cô kh chút do dự đặt họng s.ú.n.g vào cổ tay còn lại cũng bóp cò.
“ sẽ cho hai cô một tương lai đầy tốt đẹp. Ngoan ngoãn chờ đợi tại đây nhé!” Ngọc Ly nói đứng lên ra ngoài. Đáy mắt cô thoáng qua một chút mỉa mai. Lát nữa nếu bọ họ còn ở đây cô sẽ chơi tiếp, còn chạy , sẽ lúc tìm lại, rảnh rỗi l ra đùa hẳn là vui lắm!
Bên ngoài gian phòng, liên tục trúng đạn, quang cảnh vô cùng hỗn loạn.
Ngọc Hà đang chiến đấu với gã còi trong đội của L, cô ôm vết thương đang chảy m.á.u trên đùi liên tục bị ép thối lui về phía sau. th vậy, Ngọc Ly liền tức giận như muốn bùng nổ.
Một gã đàn đánh nhau với một phụ nữ, lại còn ác ý dồn ta vào góc tường muốn giở trò đồi bại, với Ngọc Ly mà nói đây chính là một sự xúc phạm lớn lao. Cô tăng tốc độ, giơ khẩu s.ú.n.g trên tay lên.
“Bụp!” m th viên đạn bay ra từ nòng s.ú.n.g giảm th găm vào da thịt. Gã còi khựng lại, cứng ngắc xoay ra phía sau, chậm chạp cúi đầu xuống lỗ đạn trên n.g.ự.c trợn mắt ngã ra đất.
“Thằng ngu, đang lúc nước sôi lửa bỏng lại còn hám gái, xoay lưng ra cho kẻ thù làm bia đạn.” Ngọc Ly lẩm bẩm một câu để xả ra sự tức giận của bản thân sau đó bước tới đỡ Ngọc Hà.
“Chị, để em xem vết thương của chị.”
“Chị kh , mau giúp đỡ Duy Hoàng, trên lão già kia giấu chất độc, tuyệt đối kh được tiếp xúc gần.” Ngọc Hà lo lắng đẩy Ngọc Ly ra.
“Em biết , để em cầm m.á.u cho chị đã.” Nói Ngọc Ly dứt khoát cúi xuống l cuộn gạc trong túi nhỏ đeo ngang h ra sơ cứu cho Ngọc Hà.
Xong xuôi cô mới dúi khẩu s.ú.n.g vào tay cô dặn dò: “Chị bảo trọng nhé, em sang phía kia.”
“Ừ.” Ánh mắt Ngọc Hà phức tạp theo bóng dáng nh nhẹn kia, mọi hoài nghi trong lòng cũng bị gạt kh còn dấu vết. “Dù em là ai, cũng vẫn là em gái của chị.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.